Chương 52

“Once more?”

Câu hỏi của Dương Lam Hàng khiến Lăng Lăng không biết phải trả lời ra sao.

Cô khép đôi mắt, khuôn mặt bị hơi nước hun nóng bừng.

Cần gì phải lên giọng chứ?! Cứ trực tiếp thấp giọng mà nói cô cũng sẽ không từ chối.

Cách một màn hơi nước tràn ngập, cô mơ hồ cảm giác được tầm mắt anh nhìn chằm chằm vào mặt mình, chờ đợi câu trả lời của cô.

Cô cắn cắn đôi môi đỏ mọng sưng tấy. “Anh nói gì cơ? Em nghe không hiểu!”

Dương Lam Hàng hết biết nói gì luôn. Đã thấy người giả ngu, nhưng chưa từng gặp ai trong lúc này mà vẫn giả ngu.

“Ý anh là…” Da thịt đàn hồi của anh đặt trên bầu ngực mềm mại của cô, chặt chẽ bao vây cô trong lòng, không cho cô cơ hội thẹn thùng hay né tránh.

Anh cúi người ngậm lấy vành tai cô, một đường hôn xuống dưới, môi lưỡi cảm nhận được làn da ướt át trắng mịn của cô, càng lúc càng tham lam…

Dòng nước nhẹ nhàng ấm áp chảy qua thân thể gắn bó chặt chẽ với nhau, cơ thể cùng trái tim của cả hai đều trong lúc chậm rãi hồi phục mà dần ngã vào thế giới mê loạn…

Lăng Lăng ngẩng đầu lên, mềm mại tựa lên thành thủy tinh sau lưng, những giọt nước trong suốt trượt xuống dọc theo theo hai má, lăn qua những đóa hoa khoe sắc rực rỡ nơi nơi trên cơ thể cô.

Cô gái qua một đêm trở thành phụ nữ, vẻ gợi cảm lúc âu yếm thật đáng yêu không hề vấy bẩn chút giả tạo nào, hoàn toàn xuất phát từ tình cảm chân thật trong lòng.

Thứ anh nhìn thấy là hô hấp rối loạn, tâm thần rối loạn, cái gì mơ ước của đời người, cái gì theo đuổi cao cả, hết thảy đều không quan trọng bằng thời khắc này, dùng vuốt ve nóng bỏng cùng nụ hôn nhẹ nhàng để lấy lòng người phụ nữ mình yêu thương…

Rốt cuộc, Lăng Lăng bị anh khiêu khích đến ý loạn tình mê, chủ động dùng thân mình cuốn lấy anh, vùi mặt vào vai anh, bàn tay nhỏ bé mềm mại mơn trớn nơi mẩn cảm trên ngực anh…

Một trận nhiệt huyết sôi trào, anh cuối cùng không thể chờ đợi thêm nữa, một bàn tay nắm lấy chân phải của cô, nâng lên cao…

“Lăng Lăng…” Anh khẽ gọi tên cô, muốn cô hiểu rằng: Anh giữ lấy cô, không phải vì phát tiết ham muốn, mà là giải phóng một thứ tình cảm bị đè nén lâu ngày…

Lăng Lăng thỏa mãn nhắm mắt lại.

Cô đương nhiên biết, người anh yêu không phải một cô gái, mà chính là cô – Bạch Lăng Lăng duy nhất trên thế gian!

Vật cứng rắn trần đầy sức mạnh của anh vùi sâu vào trong thân thể cô, thân mình vừa mới quen với tình ái của Lăng Lăng vì va chạm kịch liệt mà vẫn còn hơi đau, giờ lại tiếp tục bị xâm nhập, đau đớn trở trên dữ dội.

Cùng lúc với đau đớn, lại là thỏa mãn đến thế!

Mồ hôi nóng hổi từng giọt rơi xuống, tiếng rên rỉ khe khẽ phát ra từ nơi môi lưỡi cuốn lấy nhau.

Cô nắm chặt tay anh.

Loại cảm giác mười ngón tay đan vào nhau này, mới có thể khiến cô quên đi sự cứng lạnh của bàn phím, quên đi đau đớn trên thân thể.

Trong lúc ôm hôn cùng thân thể lay động dưới lửa tình trào dâng, anh hưng phấn mà than nhẹ. Anh siết chặt mười ngón tay cô đặt trên mặt thủy tinh bên người, mỗi lần va chạm là một lần ngón tay càng thêm đan chặt.

Cả thế giới đều xoay quanh những tiếng thở dốc cùng va chạm.

Đêm đó, trên người Dương Lam Hàng đã không còn hương hoa nhài thanh nhạt, từ bên trong anh toát ra một loại mùi nguyên thủy nhất, mùi hương ấy hòa vào trong cơ thể cô, không bao giờ phai nhạt.