Chương 52

Mạch Nhiên tùy tiện thu dọn một chút, rồi dẫn hai con chó đi dạo.

Thật là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, khu này toàn là những người có uy thế. Thỉnh thoảng thấy minh tinh cũng là chuyện bình thường. Thế nhưng thấy Mạch Nhiên dắt theo hai con chó đi dạo thì vẫn cực kỳ tàn ác mà vây xem.

Có hai vị thiên kim tiểu thư nào đó ăn mặc rất thời thượng đi về phía Tiểu Bạch chỉ trỏ: “Giống chó gì thế này? Xấu quá!”

Người kia nói: “Màu lông hỗn tạp như vậy, không phải chó hoang sao? Cũng quá béo nữa!”

“Thật à, ghét quá đi! Chỗ chúng ta ở đây sao lại có mấy thứ không đẳng cấp như vậy được!”

“Minh tinh gì mà lại vậy, thật là thấp hèn quá đi…”

Mạch Nhiên vốn đang muốn làm bộ như không nghe thấy gì, thế nhưng giọng nói của hai người kia lớn như vậy, hết công kích chó rồi lại quay sang khích bác người. Cô không nhịn nổi, liền ngổi xuống, vỗ vỗ mông Thẩm Tiểu Suất.

Tiểu Suất luôn thông rất thông minh. Bị Mạch Nhiên xui khiến, liền lập tức chĩa mõm về phía hai người kia mà sủa inh ỏi.

(Sa: *cười lăn lộn*)

Hai vị thiên kim tiểu thư kia sợ đến hoa dung thất sắc, liều mạng chạy về phía trước.

Mạch Nhiên buông sợi dây xích ra, để Tiểu Suất đuổi theo hai cô nương kia một trận, dọa cho chừa cái tội coi thường người khác đi! Thế nhưng hai người kia vừa mắng chửi vừa chạy về nhà, sau đó dẫn theo một hung thần đi ra!

Lần này đến phiên Mạch Nhiên trợn tròn mắt.

Mọi người đều biết, giống chó ngao này sức chiến đâu rất mạnh, một con chó này, cũng có thể dọa được hai con chó của Mạch Nhiên. Đặc biệt là Tiểu Bạch, vừa nhìn thấy con chó xù kia liền ngẩn ra một lúc, sau đó nhanh chân chui vào lùm cây, bỏ lại một mình Tiểu Suất ở phía trước miễn cưỡng giữ thể diện, thế nhưng xem ra cũng chống đỡ không được bao lâu .

Lúc ấy ở phía sau, nhân viên bảo vệ chạy tới, khống chế tình hình.

Đối phương mặc dù không phải người hiểu đạo lý nhưng dù sao cũng là người ở chung một khu nhà, cho nên phải cố giữ thể diện. Vì vậy, sau khi bọn họ mắng nhiếc vài câu cũng phải nhốt chó về.

Mạch Nhiên vẫn còn sợ hãi, thật sâu cảm nhận được cái gì gọi là “Nhân trượng chó thế” (người ỷ lại vào chó). Xem ra có tiền có thế đạt tới một trình độ nhất định, cũng chỉ có thể gọi chó ra phân thắng bại, có một con chó như vậy, thật là hữu dụng.

Nhân viên bảo vệ hình như cũng là người thích phim của Mạch Nhiên. Sau khi nói vài câu liền rút một cuốn sổ ra muốn xin chữ ký của cô.

Mạch Nhiên thấy hắn ta có vẻ đứng đắn đang muốn ký tên cho hắn thì bỗng nghe thấy Thẩm Tiểu Suất sủa lên bên chân cô.

“Tiểu Suất, sao vậy?” Mạch Nhiên dừng lại cúi xuống nhìn Tiểu Suất, thấy no liên tục sủa, ngậm ống quần cô kéo đi.

Mạch Nhiên không hiểu, bị Tiểu Suất dắt đi vài bước, lúc này mới hoàn toàn tỉnh ngộ: Tiểu Bạch đâu?

Tiểu Bạch không thấy đâu nữa !

Mạch Nhiên cuống đến nỗi không kịp ký tên nữa, lôi Tiểu Suất đi tìm Tiểu Bạch.

Bảo vệ ngăn cản cô: “Bạch tiểu thư, chó trong khu này mất cũng là trách nhiệm của tôi. Không bằng chúng ta cùng đi tìm?”

Mạch Nhiên cầu còn không được, nhanh chóng để hắn dẫn đường.

Vì vậy bảo vệ dẫn cô đi qua khu nhà, đến bên hồ vắng vẻ. Mạch Nhiên vừa gọi vừa hét, nhưng ngay cả cái bóng một con chó cũng không có. Trong lòng cô nóng như lửa đốt, không ý thức được trời đã tối, hơn nữa đã đi rất xa khỏi khu nhà.