Chương 52 – ……

không phải mỗi người đàn ông đều giống Trang Vệ, Tô Nhạc hẳn sẽ lựa chọn tin tưởng một lần nữa.

Trong nhà Trần Nguyệt, Tô Nhạc ngồi trên sô pha, vừa gặm táo vừa thờ ơ cầm điều khiển từ xa đổi kênh.

“Đại thần thật tốt với cậu, cách thức lên sân khấu của các cậu trong lễ đính hôn của Trang Vệ đúng là tuyệt đỉnh.” Trần Nguyệt ngồi xuống bên cạnh Tô Nhạc, trên mặt đắp một lớp mặt nạ hỗn hợp gì đó, nhìn thấy thứ chất dính màu đen kia, Tô Nhạc ghét bỏ dịch sang bên cạnh.

“Ánh mắt gì đấy.” Trần Nguyệt nhìn thấy vẻ mặt của Tô Nhạc, trợn trừng mắt: “Tớ đang nói chuyện với cậu đấy, có biết không hả.”

“Ừ, nghe thấy rồi, cách thức lên sân khấu của tớ và đại thần rất đỉnh, rồi sao nữa?” Tô Nhạc gật đầu, chuyển kênh ti vi về kênh tổng hợp, tiếp tục răng rắc gặm táo.

“Cậu ngốc thật hay giả ngốc vậy?” Trần Nguyệt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, chọc vào trán Tô Nhạc: “Người ta vì cậu mới làm như vậy, cậu đừng có vô tâm thế được không?”

Tô Nhạc bị chọc đến mức đầu ngửa ra sau, toàn thân nằm thẳng lên ghế sô pha: “Ai bảo tớ vô tâm?” Cô thoáng ngừng lại, dường như đang nghĩ đến một số chuyện làm người ta không hài lòng, nhưng chỉ trong chớp mắt đã trở lại thái độ bình thường.

Trần Nguyệt không phát hiện ra sự thay đổi trong nháy mắt đó, tiếp tục lảm nhảm với Tô Nhạc rằng đàn ông tốt khó tìm thế nào, đàn ông chung thủy lại biết cách chăm sóc thì sắp thành sinh vật trong sách đỏ.

Khi Trần Nguyệt đang thao thao bất tuyệt, điện thoại của Tô Nhạc đặt trên bàn uống nước vang lên, Trần Nguyệt rất tự giác ngậm miệng lại, đứng dậy đi vào trong phòng.

“Ngụy Sở à, chuyện gì vậy?”

Trước khi đóng cửa lại, Trần Nguyệt nghe được một câu như vậy, cô lập tức cười cười, không phải mỗi người đàn ông đều giống Trang Vệ, Tô Nhạc hẳn sẽ lựa chọn tin tưởng một lần nữa.

Nửa giờ sau, Trần Nguyệt từ trong phòng đi ra, thấy Tô Nhạc ôm một cái gối, ngồi xem tivi, cô không nhịn được mà pha trò: “Mới nửa ngày không gặp mà Ngụy đại thần đã nhớ cậu rồi à?”

“Nói bậy bạ gì đấy.” Tô Nhạc mặt mày rạng rỡ, nhưng khi nhớ tới Ngụy Sở nói cuối tuần này hai người cùng đi gặp bố mẹ anh là trong lòng lại có chút căng thẳng.

“Cười vui vẻ như vậy, có chuyện gì tốt à?” Trần Nguyệt hỏi.

“Anh ấy bảo tớ cuối tuần này cùng anh ấy về nhà.” Tô Nhạc vặn vẹo cái gối ôm: “Cảm giác hơi là lạ.”

“Đã đến mức con dâu xấu xa gặp bố mẹ chồng rồi á?” Trần Nguyệt cảm thán, không hổ là đại thần, tác phong làm việc đúng là rất quyết liệt.

Tô Nhạc liếc mắt khinh thường, đứng dậy đi vào phòng bếp bưng nồi canh đã hầm xong ra: “Này, tiểu thư, tôi làm cho ngài canh vịt hầm đây.”

“Cảm ơn, bạn yêu của tớ.” Trần Nguyệt dùng vải lót nhấc vung nồi lên, một mùi thơm ngào ngạt phả vào mặt, múc một thìa nếm thử, mùi vị không tệ.

“Thường ngày làm việc phải chú ý nghỉ ngơi.” Tô Nhạc thấy cô nàng uống rất vui vẻ cũng thở phào nhẹ nhõm, nhìn đồng hồ: “Tớ cũng phải về đây, ngày mai còn phải đi làm.”

“Để tớ lấy xe đưa cậu về.” Trần Nguyệt cũng không níu giữ, đặt cái thìa xuống định đi lấy chìa khóa xe.

“Không cần, cậu vừa ốm dậy, đừng đi lại nhiều.” Tô Nhạc ngăn Trần Nguyệt lại: “Đúng lúc Ngụy Sở bàn chuyện làm ăn ở gần đây, tớ bảo anh ấy tiện đường tới đón.”

Nhìn dáng vẻ ân cần của Ngụy đại thần, có khi từ phía Đông thành phố tới phía Tây thành phố nhất định cũng được coi là tiện đường. Trần Nguyệt không nói gì nữa, dùng ánh mắt tiễn Tô Nhạc tới cửa, sau đó nghe cạch một tiếng, cửa được đóng lại. Cô đi tới bên cửa sổ vén rèm lên, một hai phút sau, ngay khi Tô Nhạc vừa xuất hiện dưới lầu, một chiếc xe màu đen đã ngừng lại ngay trước mặt Tô Nhạc.