Chương 52

Với khoảng cách tám cây số, chiếc xe Jeep chỉ đi trong mấy phút.

Bạc Cận Ngôn nghiêm mặt, phóng xe như bay trong màn đêm. Giản Dao ngoảnh đầu dõi mắt ra ngoài cửa sổ. Từng ngôi nhà, xe cảnh sát, biển báo, đồng ruộng… vùn vụt trôi qua.

Cô hơi thất thần, lên tiếng: “Sau khi sát hại gia đình thứ nhất, hung thủ còn ở lại hiện trường một thời gian để ăn cơm, thay áo khoác. Vì vậy, muốn giết gia đình thứ hai cũng cần thời gian. Điều này có nghĩa hung thủ chỉ có nửa tiếng đi từ địa điểm thứ nhất đến địa điểm thứ hai. Nói hung thủ đi bộ thì hơi lạ, hơn nữa, dễ thu hút sự chú ý của mọi người. Nhưng trước mắt, chúng ta không tìm thấy nhân chứng gặp hung thủ trên đường. Đội cảnh sát hình sự cũng vừa cho biết, nhà của gia đình thứ hai nằm trên một con đường hẻo lánh. Lẽ nào hung thủ đã có sự lựa chọn trước khi ra tay giết người? Suy đoán trước đó là sai lầm?”

Nói xong, Giản Dao hơi ngây người. Đây là lần đầu tiên cô nghi ngờ lập luận của Bạc Cận Ngôn. Vấn đề này tương đối tế nhị, nhưng Giản Dao nhìn Bạc Cận Ngôn bằng ánh mắt chân thành bởi quả thực tình hình thực tế rất khó lý giải.

Bạc Cận Ngôn vẫn không thay đổi sắc mặt. Anh tập trung lái xe, lên tiếng: “Làm gì có chuyện anh phán đoán sai!”

Giản Dao nói nhỏ: “… Vâng.”

Lúc này xe ô tô đã đi xuống con đường đất. Bên ngoài ngôi nhà xảy ra án mạng có rất nhiều xe cảnh sát, sợi dây phong tỏa đã được căng lên. Bạc Cận Ngôn dừng xe, dõi mắt về phía ngôi nhà đã tràn ngập máu tanh. Anh cất giọng bình thản: “Cái chết cũng có giá của nó, chúng ta có cách xác định diện mạo và thân phận hung thủ.”

Giản Dao ngẩn người.

Thực tế, cô đã không theo kịp tư duy của Bạc Cận Ngôn. Trong khi cô cho rằng anh phán đoán sai lầm, anh đã tiến thêm một bước dài.

Bạc Cận Ngôn mở cửa xe, ngoảnh đầu nhìn Giản Dao. “Đi sát vào anh.”

Hiện trường vụ hung án thứ hai cũng hỗn loạn và không có trật tự như vụ đầu, mức độ tàn nhẫn còn kinh khủng hơn. Giản Dao chỉ liếc qua rồi ra ngoài chờ đợi. Một lúc sau, Bạc Cận Ngôn ra khỏi ngôi nhà. Anh tháo găng tay dính đầy máu, vứt vào cái sọt đựng dụng cụ, quan sát gương mặt nhợt nhạt của Giản Dao. “Khó chịu thì lại đây ôm anh đi.”

Xung quanh có rất nhiều người, Giản Dao đương nhiên nói không cần. Cô lấy lại tinh thần, đi đến bên cạnh anh. Bạc Cận Ngôn dõi mắt về phía trước, bàn tay buông thõng lặng lẽ nắm lấy bàn tay giá lạnh của cô.

“Có gì phải ngượng? Bọn họ, ai mà chẳng biết em là người phụ nữ của anh.” Bạc Cận Ngôn cất giọng bình thản.

Giản Dao hơi lúng túng.

Bạc Cận Ngôn rõ ràng rất tức giận. Loáng một cái hung thủ đã cướp đi gần mười sinh mạng ngay dưới mắt anh. Vậy mà anh vẫn quan tâm đến tâm trạng của cô. Chính vì thế câu nói tình cảm của anh hết sức u ám.

Cô lắc nhẹ cánh tay anh. “Anh cứ toàn tâm toàn ý phá án đi, không cần để ý đến em. Em không sao cả, em sẽ theo sát anh.”

Câu nói đủ vỗ về chưa?

Bạc Cận Ngôn chậm rãi ngoảnh đầu về phía Giản Dao. Ánh mắt anh ngạo mạn và lạnh lùng. “Lẽ nào em cho rằng anh không có năng lực đồng thời làm tốt cả hai vai trò?” Hai vai trò ở đây đương nhiên là chỉ “thần thám” và “bạn trai”.

Giản Dao hết nói nổi.

Anh quả nhiên bị tên hung thủ chọc giận. Lúc rời khỏi giường đã bốc hỏa, bây giờ càng bùng cháy dữ dội, dỗ thế nào cũng không xong. Thôi cứ mặc kệ anh, để anh tiếp tục giận dỗi. Dù sao lúc bực tức, anh sẽ phá án nhanh hơn.