Chương 52

Hoàng Lan bước xuống xe, cô ta tức giân nên quay mặt đi và không liếc nhìn xe của Long nữa. Anh chàng đóng cửa xe của mình rồi phóng đi luôn mà không bảo Lan câu nào. Hoàng Lan cau có nhìn theo bóng dáng chiếc xe ô tô mũi trần màu bạc của Long đang phóng vun vút trên đường phố. Cô ta đeo cái kính đen lên mắt, khẽ vuốt mái tóc uốn cong ra đằng sau. Cô ta hít một hơi thật sâu rồi bước sang bên kia đường.

Thanh có một thói quen khó từ bỏ đó là đi lang thang ngoài đường. Con nhỏ mặc dù không chịu đựng được không khí ồn ào và khói bụi của xe cộ nhưng có một niềm đam mê và sức mạnh nào đó đẩy Thanh rời khỏi căn phòng chật hẹp để hòa lẫn vào những dòng người hối hả đang đi ngược xuôi xung quanh mình.

Thanh sau khi rời khỏi võ đường, con nhỏ chạy ngay vào một cửa hàng bán tạp hóa. Thanh hỏi mua hai bịch sữa dâu tây và mấy cái bánh. Con nhỏ không ăn gì từ trưa đến giờ nên hơi đói. Thanh vừa hút sữa trong hộp vừa nhai bánh đang cầm ở tay phải nên trông con nhỏ lúc này rất ngô ngê.

Thanh không quan tâm người ta nghĩ gì và quan tâm gì đến mình. Con nhỏ chỉ làm những gì mà bản thân của con nhỏ thích nên con nhỏ luôn sống vô tư và không lo nghĩ gì nhiều. Nếu ngày mai phải chết chắc hôm nay Thanh vẫn cười vui vẻ như thường.

Thanh quên luôn anh chàng Long đang tức giận hay đang chờ mình ở khách sạn. Trong đầu của Thanh bây giờ chỉ tràn ngập mùi thức ăn và mùi thơm của cái bánh trong tay mà thôi. Thanh muốn tìm một trạm xe buýt, con nhỏ cần về nhà để tắm rửa và thay quần áo vì năm giờ chiều Kim sẽ đến đón Thanh đi dự tiệc. Con nhỏ không muốn ai phải chờ đợi mình.

Thanh ngó dáo dác xung quanh cuối cùng Thanh cũng tìm thấy được một trạm xe buýt. Thanh bước vội đến rồi nhìn trên tấm bản đồ được treo trên tấm kính thật to. Bàn tay của Thanh dò trên từng tên và từng chỉ dẫn. Thanh thở phào vì ở đây cũng có mấy chuyến xe về nhà.

Thanh ngồi xuống cái ghế đá được đặt ở đây để giành cho khách đi xe buýt. Con nhỏ nhai ngon lành nốt cái bánh dở và tu nốt bịch sữa trên tay. Thanh hài lòng thỏa mãn vì cơn đói đang tan dần trong đầu. Thanh vứt tất cả vào cái thùng rác bên cạnh. Con nhỏ thấy đôi mắt của mình díp lại. Thanh ước giá mà có cái giường ở đây thì hay biết mấy. Thanh sẽ không ngại ngùng mà trèo luôn lên và ngủ thật say sưa.

Con đường ban trưa không vắng người qua lại mà nó vẫn đông đúc và hối hả như ban sáng. Thanh không biết là vào giờ nào ở đây mới bớt người đi ra đường, con nhỏ chưa bao giờ đi dạo vào buổi tối nên không rành điều này lắm. Thanh tự nhủ.

_Buổi tối hôm nay mình đi dự sinh nhật của Thoa thì thế nào buổi tiệc cũng kết thúc muộn. Có lẽ mình nên đi dạo để khám phá không khí buổi tối vào lúc khuya xem sao, nó có yên ắng và dễ chịu hơn hay không, hay là nó lại ồn ào hơn cả ban ngày…!!

Thanh ngồi dựa vào tấm kính. Con nhỏ lấy tay che miệng mình lại. Thanh ngáp ngủ một cái rõ to. Thanh thấy lúc nào cũng buồn ngủ mặc dù con nhỏ ngủ gần như cả buổi tối. Bố mẹ và cô Lý vẫn thường gọi Thanh là một con heo vì con nhỏ ăn rất nhiều và ngủ cũng không kém. Thanh có thể giành cả một ngày chủ nhật để ngủ từ sáng tới tối.

Thanh gật gà gật gù. Chuyến xe buýt kịp đến nơi nếu không Thanh đã lăn ra ngủ ở đây rồi. Con nhỏ vội trèo lên xe. Thanh thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng con nhỏ cũng có thể trở về nhà của mình. Thanh chọn một chỗ ở gần cuối cùng của chiếc xe. Sau khi mua vé và trả tiền xong. Thanh ngả lưng ra sau, đôi mắt nhắm lại. Ánh nắng chiếu qua tấm cửa kính làm cho Thanh khó ngủ, con nhỏ liền đội cái áo khoác lên đầu và kéo che kín mắt. Thanh khẽ giãy dụa một cái rồi nằm im luôn.

Thanh chìm dần xuống. Con nhỏ đang tận hưởng sự yên lành trong một giấc ngủ ngon. Thanh giật mình tỉnh giấc vì chiếc điện thoại yêu quý của Thanh đang hát liên hồi.

Thanh mệt mỏi lôi chiếc điện thoại ở trong túi quần ra. Con nhỏ than khổ vì cứ bị gọi đúng lúc con nhỏ muốn được ngủ yên. Trên chiếc xe buýt vào buổi trưa nên hơi vắng. Chỉ có mình Thanh với vài người khác ngồi rải rác trên xe.

Thanh chán nản mở màn hình điện thoại ra. Con nhỏ kinh ngạc vì người gọi cho Thanh là cô Lý. Thanh không biết là cô Lý đã phát hiện ra sự giả mạo của mình nên con nhỏ vô tư hỏi cô.

_Chào cô cháu là Thu đây….!!

Cô Lý đang ngồi trong văn phòng của mình. Cô Lý hừ lên một tiếng rồi nói.

_Cháu đừng có cố đóng kịch với cô nữa vì chị gái của cháu đã nói hết với cô vào sáng nay rồi….!!

Thanh kinh ngạc vì không ngờ chị Thu lại dám tiết lộ chuyện hai chị em đổi trường và giả mạo để thay thế đi học cho cô Lý biết. Chị ấy không sợ cô mắng hay là bắt ép Thanh bay về nước ngay lập tức hay sao.

Thanh khẽ vuốt mấy sợi tóc vướng víu ở trên trái, đôi mắt lơ đãng nhìn ra hai bên đường. Thanh tò mò hỏi cô.

_Nếu cô đã biết cháu là Thanh rồi tại sao cô không gọi điện cho cháu từ sáng nay mà tới bây giờ cô mới gọi. Chắc là cô không định mang cháu về nhà với cô chứ…??

Cô Lý thu xếp mấy tệp hồ sơ ở trên bàn. Cô ngồi xuống ghế. Cô đau đầu bảo Thanh.

_Cô đã hứa với Thu là cho nó thời gian thu xếp chuyện này nên tạm thời cô không làm gì hai đứa cô gọi điện cho cháu vì cô muốn cháu hứa với cô là có bất cứ chuyện gì cháu cũng phải gọi điện cho cô ngay lập tức. Cháu đã nhớ lời dặn của cô chưa hả…??

Thanh mặc dù được cô đồng ý và không khiển trách hay muốn lôi Thanh về nhà. Con nhỏ vẫn không thể nào vui nổi vì con nhỏ nhớ bạn bè và người thân quá nhất là trong những cô đơn như thế này. Thanh không hiểu là tại sao chị Thu có thể chịu đựng được lâu như thế, không lẽ con người của chị ấy là gỗ đá hay sao.

Thanh tuy không hối hận vì đã giúp chị Thu nhưng trong thâm tâm của con nhỏ không muốn xa gia đình và bạn bè. Con nhỏ lúc nào cũng muốn được gần họ, tuy có đôi lúc cãi vã với nhau nhưng luôn chan chứa tình thân và sự đùm bọc. Ở nơi đất khách quê người thế này. Thanh chẳng học được cái gì ra hồn, vì bản chất của Thanh là một con người lười học nên Thanh học ở đâu cũng thế thôi.

Con nhỏ luôn là con nhỏ dù có thay đổi môi trường sống và hoàn cảnh xung quanh đi chăng nữa. Thanh vò mạnh đầu của mình. Con nhỏ thở dài bảo cô Lý.

_Cháu nhớ mọi người lắm, bố mẹ và cô vẫn khỏe mạnh chứ. Mọi người có nhớ đến cháu không hay là đã quên mất cháu rồi…??

Cô Lý cũng buồn chán bảo Thanh.

_Tất nhiên mọi người ai cũng nhớ cháu. Cô cảm tưởng mình là một con người tội đồ vì bao che cho hai đứa. Cô hy vọng cháu không xảy ra chuyện gì nếu không cô biết ăn nói với bố mẹ của cháu như thế nào đây….!!

Thanh trấn an cô Lý.

_Cô yên tâm đi vì cháu mà đã hứa làm gì cháu sẽ làm bằng được nên mọi chuyện cứ để cho cháu lo….!!

Cô Lý nghe giọng điệu tự tin ruồi của Thanh. Cô bực mình nói.

_Cháu đừng có ba xạo nữa đi vì cô biết cháu là một con bé chúa lười và thiếu trách nhiệm. Cháu đừng quên phương châm sống của cháu là ngoài ăn và ngủ ra cháu không còn quan tâm đến cái gì khác nữa. Cháu định lừa cô đấy à…??

Thanh cười khì nói.

_Thôi mà cô, cô cứ kể xấu cháu hoài. Mặc dù cháu không được hoàn hảo như chị Thu nhưng cháu cũng có những điểm tốt chứ bộ. Không lẽ trong mắt của cô cháu chỉ là một con bé vô dụng như thế hay sao…??

Cô Lý không muốn đôi co thêm với Thanh nên cô chuyển sang đề tài khác.

_Cháu nên gọi điện về nhà thường xuyên hơn, đừng có ham chơi mà quên nhiệm vụ của mình đấy. Nhớ lời của cô dặn là dù có làm gì thì cũng phải biết giữ gìn và không được quậy phá hay đánh nhau với các bạn trong trường nếu không chuyện này mà truyền đến tai của bố mẹ cháu thì họ sẽ lo lắng và đau buồn lắm đấy, công việc ở đây cũng đủ khiến cho họ mệt mỏi lắm rồi. Các cháu không còn nhỏ nữa nên suy nghĩ và hành động cũng phải cẩn thận và trưởng thành lên một chút, đừng có hơi một tý là lại gây họa….!!

Thanh muốn nổ tung cả lỗ tai của mình. Con nhỏ không thể nào chứa nổi một từ của cô Lý. Chúa ơi cô ấy định nhồi hết một đống triết lý vào cái đầu nông của Thanh hay sao. Con nhỏ là một người hay quên trước thiếu sau nên cô có dặn nó cũng bằng thừa.