Chương 52 – Có tiểu cầm thú

Lăng Khiên đã từng đi kiểm tra dạ dày rồi, nhưng đã là nhiều năm trước, hơn nữa anh nhớ là lúc đấy không khó chịu nhiều lắm nên cũng không để ở trong lòng. Trước khi đi theo bác sỹ vào phòng bệnh, Lăng Khiên còn an ủi Đồng Yên không cần lo lắng.

Nhưng nửa giờ sau anh đã được một cô ý tá nhỏ vịn ra ngoài. Anh đã nôn ra hết sạch, người dường như muốn ngất.

Đồng Yên thấy bộ dạng của anh thì hốc mắt lập tức đỏ, vội vàng chạy tới, đỡ lấy anh. Cô nghe y tá nói: “Phản ứng của anh ấy rất kịch liệt, nôn mửa tới mức muốn ngất. Bác sỹ đề nghị anh ấy vào phòng bệnh truyền nước, nghỉ ngơi một chút.”

Đồng Yên nhìn cô y tá đứng bên cạnh người yêu mình thì thấy cô ta đang trong trạng thái ngây ngất, vẻ mặt đỏ ửng mà mê trai nhìn chằm chằm Lăng Khiên. Cô giận, dẩu dẩu môi đem tay Lăng Khiên đặt lên vai mình, ôm hông anh nói nhỏ: “Chúng ta đi vào phòng bệnh thôi.”

Lăng Khiên vẫn cúi đầu, nghe được giọng cô thì mới ngẩng mặt lên nhìn một chút thì thấy sắc mặt cô không được vui vẻ cho lắm thì lập tức nhíu mày, rút cánh tay đang vịn lên người y tá lại, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn”.

Sau đó ôm Đồng Yên rời đi.

Cô ý tá mặt không còn đỏ ửng nữa mà thay vào đó là vẻ sững sờ, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn bóng lưng Lăng Khiên, lẩm bẩm: “Đẹp trai quá đi mất. Quả thực đẹp trai đến ngây người.”

Đến phòng bệnh, Lăng Khiên ngồi xuống giường, ôm Đồng Yên ngồi ở trên đùi mình, đặt cằm lên vai cô dồn dập hít thở. Một lát sau anh nói với giọng khàn khàn mà vô lực: “Em giận à?”

Đồng Yên mím môi không nói chuyện, mím môi đưa tay từ ngực anh xuống bên dưới bụng, nhẹ nhàng xoa bụng cho anh.

Lăng Khiên vỗ vỗ phía sau lưng cô, anh mệt đến mức ngay cả khí lực để giải thích cũng không có. Lại thấy cô y tá vừa nãy đi vào cầm theo túi nước biện thì anh lập tức nhíu máy.

Cô y tá đưa thuốc cho Lăng Khiên sau đó vịn anh nằm xuống, Đồng Yên bất mãn đứng ở bên giường nằm lấy tay anh. Lăng Khiên bất đắc dĩ nhếch khóe miệng lên, chờ sau khi cô hộ lý châm kim chuyền cho mình xong, nhìn bộ dáng mê trai của cô ta đang nhìn mình mà cúi đầu thở dài một hơi, bình tĩnh mở miệng: “Mong cô đừng dùng loại ánh mắt này nhìn tôi nữa, vợ tôi sẽ không vui.”

Sau đó cô y tá quẫn bách thu hồi ánh mắt, nhanh chóng thu thập đồ đạc rồi chạy chối chết.

Đồng Yên trên mặt lập tức vui vẻ, cái miệng nhỏ nhắn khẽ cong lên, cúi người xuống hôn lên trán anh một cái, vỗ vỗ má anh nói: “Thật là ngoan.”

Lăng Khiên cười cười sau đó nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Đồng Yên ngồi ở bên giường, bàn tay nhỏ bé vẫn xoa bụng cho anh, cô cảm thấy vô cùng đau lòng. Cô không biết lần kiểm tra dạ dày này lại làm anh khó chịu đến như vậy, sớm biết như vậy thì cô nên cùng anh đi vào trong phòng khám rồi. Hiện tại sắc mặt anh vẫn trắng bệch, chắc lúc vừa kiểm tra xong anh khó chịu nhiều lắm.

Lăng Khiên không thoải mái nhưng cũng không phải là đau đến mức nói không ra lời. Anh chỉ là đang nghĩ tới những lời vừa rồi bác sỹ nói. Thật sự rất đúng.

Khi vừa kiểm tra xong, bác sỹ hỏi anh: “Có phải anh đã từng xuất huyết dạ dày không?”

Lăng Khiên gật đầu, nhíu mày hỏi: “Tình hình không tốt sao bác sỹ?”

Bác sỹ thở dài một tiếng, nói: “Dạ dày loét rất lớn, hơn nữa nếu chuyển biến xấu đi sẽ trở thành ung thư dạ dày. Anh tuổi còn trẻ như vậy mà không chịu thương lấy thân thể mình. Các anh cậy mình là những người tinh anh của xã hội, là những nhân sỹ thành công mà cho tới bây giờ không để những lời khuyên của bác sỹ vào tai. Đoạn thời gian trước có một người là tổng giám đốc của công ty nào đó, bình thường chỉ đơn giản là cảm thấy dạ dày trướng đau nên không không thèm quan tâm, để ý nhiều. Chờ cho đến khi ngất xỉu trên bàn rượu mới đưa tới bệnh viện, kiểm tra xong thì phát hiện đã bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối rồi, các khối u bắt đầu di căn, dù có giải phẫu cũng không còn kịp nữa. Hơn nữa lúc đó vợ anh ta còn đang mang bầu, biết tin mà khóc đến mức ngất xỉu, suýt nữa là đẻ non. Có tiền thì cũng chỉ kéo dài tính mạng ra thêm một chút, đến cuối cùng mới biết thế nào là sợ. Cả đời này suốt ngày chỉ kiếm tiền mới đáng giá sao? Hơn nữa còn hi sinh cả sức khỏe, thậm chỉ là tính mạng để kiếm tiền, đáng giá sao? Cuối cùng người khổ không phải anh ta mà chính là vợ anh ta và đứa con không có cha mà thôi. Cô gái đang ở ngoài kia là vợ cậu phải không, nhìn rất đơn thuần a, vừa nhìn là đã thấy cô gái này không thể nào chịu nổi đả kích lớn được. Cậu thử nghĩ mà xem nếu như mình gặp bất trắc gì thì vợ cậu, cô ấy sẽ sống như thế nào a.”