Chương 52 – Kết thúc

Tháng ba mùa xuân, hoa lá đâm chồi nảy lộc. Ở thành phố C, quán trà trong công viên đã dần đông khách trở lại. Bà mối và Jamie ngồi bên hồ vừa uống trà vừa ngắm cảnh. Jamie vô cùng kinh ngạc về quá trình pha chế trà Phong Hoa Tuyết Nguyệt, trông cô vừa ngạc nhiên vừa thích thú khiến những khách uống trà xung quanh đều tới xem, bà mối bực mình tới nỗi muốn giả vờ không quen cô.

Trà đã pha xong, Jamie vẫn còn tấm tắc: “Hay lắm, hay lắm! Trà này hay thật, lần sau tôi lại bảo anh ba cô đưa tôi tới uống.”

Bà mối khịt mũi giễu cợt: “Là rất hay. Giờ chuyện gì cũng nghĩ tới cậu ba tôi đầu tiên, xem ra dạo này sức phòng thủ của ai đó giảm sút rồi.”

Jamie cứng miệng, nhưng chân mày đã nhướn cao tới tận trời: “Là tôi sợ cô uống hết sạch trà Phong Hoa Tuyết Nguyệt của con cáo họ Hạ nhà cô, anh ta quay về lại tìm tôi tính sổ thôi.”

Nhắc tới con cáo họ Hạ, bà mối lại ngẩn ra một lát. Mấy tháng này, mỗi ngày Hạ Hà Tịch đều kiên trì gửi tin nhắn cho bà mối, báo cáo hành tung mỗi ngày, nhưng bà mối không nhắn lại nửa tin cho anh. Hình như Hạ Hà Tịch cũng biết tâm tư bà mối, cũng hiểu ý nên không hề gọi điện cho cô, nhưng đêm nào, vào đúng giờ đó, di động của cô đều nhận được tin nhắn, mãi tới… tuần trước mới ngừng.

Bắt đầu từ tuần trước, Hạ Hà Tịch không còn gửi tin nhắn cho cô nữa. Bà mối nghĩ, có lẽ anh cũng từ bỏ rồi. Jamie thấy bộ dạng như mất hồn của bà mối, cũng đoán đại khái cô đang nghĩ gì, liền nói: “Tháng trước tôi gặp Mục Quả ở hội chợ thương mại… Chính cô ta nói cho tôi biết, khi tôi kết hôn với Sum, cô ta đã nhận nuôi Đồng Đồng ở trại trẻ mồ côi. Khi ấy cô ta đang bị tổn thương vì thất tình, lại thấy dáng vẻ thằng bé giống Sum như đúc, bèn bất chấp tất cả đưa nó về. Cô ta không nói lai lịch của Đồng Đồng, người trong nhà đương nhiên sẽ hiểu nhầm… Cô ta nói cô ta cũng không ngờ Trình Tinh Hải lại tự tiện đưa Đồng Đồng đi gặp hai người. Ừm… Tôi không quen biết cô ta đâu, tôi đoán cô ta cố ý muốn tôi chuyển những lời này tới cô.”

Bà mối im lặng, uống một ngụm cạn chén trà, rồi mới trợn mắt nói: “Sao uống nhiều trà thế mà cái miệng của chị không ngừng được một lát nhỉ?”

Jamie lè lưỡi, không nói gì nữa.

Sau khi uống trà, Jamie được Tô Nhạc Trình đón đi. Bà mối không muốn làm kì đà cản mũi bèn tìm đại một cái cớ để từ chối, ma xui quỷ khiến thế nào lại đi tới hành lang kết duyên. Giây phút bước đi trên hành lang, cảm giác quen thuộc ập đến, hình ảnh ngày ấy cùng nắm tay Hạ Hà Tịch đi qua con đường nhỏ rợp bóng cây lại hiện lên trong đầu. Còn chưa tới nửa năm, hành lang kết duyên vẫn náo nhiệt như xưa. Bà mối lững thững dạo qua hành lang, vừa đi vừa giả vờ nhìn ngó lung tung đọc thông tin, nhưng hồn vía thì đã bay xa ngàn dặm. Đột nhiên trước mắt xuất hiện một đôi giày da nam. Nhìn lên, Tô Tiểu Mộc hoảng hốt khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc ấy.

Lúc bà mối còn đang ngẩn người, người kia đã chìa bàn tay giấu sau lưng ra, đưa một bó hồng lớn tới trước mặt bà mối nói: “Tên cô là gì? Cô làm bạn gái tôi nhé?”

Vừa nói xong, những người xung quanh đã nhốn nháo tới xem. Các ông bố bà mẹ tới tìm đối tượng cho con cái đều kín đáo nhìn về phía này, lại còn thầm thì bàn tán.