Chương 52 – Ngoại truyện 3

4. Trần Nguyên

Âm nhạc nổi lên bốn phía, ánh mắt của nhân vật nam chính như ngừng lại, anh từ từ quỳ xuống, thu người, hai tay ôm gối, cuối cùng cảm xúc vỡ òa trong tiếng khóc. Máy quay di chuyển xung quanh anh, không cần xem phần sau khi đã làm hậu kỳ cũng có thể biết, hiệu quả của cảnh quay này sẽ rất tuyệt vời.

“Cắt!” Đạo diễn hài lòng, tiếng hô rất lớn, khiến thư ký trường quay đang đắm mình trong cảm xúc của cảnh quay giật mình đến nỗi đánh rơi cả chiếc bảng xuống đất. Các nhân viên lập tức đứng dậy vỗ tay, hết lời ca ngợi, anh chàng tiểu sinh này trở nên nổi tiếng cũng đều có lý do cả, kỹ thuật diễn xuất này không giành được giải diễn viên xuất sắc nhất thì giải thưởng Kim Mã cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Cảnh quay cuối cùng của ngày hôm nay đã được quay xong sớm, mọi người đều vui vẻ vây quanh đạo diễn thảo luận những cảnh quay tiếp theo. Trần Nguyên cúi đầu đứng dậy, xua tay về phía người trợ lý đang tiến về phía anh đưa nước và khăn mặt, quay người rời đi. Những người trợ lý theo anh đã lâu đều rất hiểu anh, lúc này như chẳng có gì xảy ra, tự tách ra, mỗi người một việc.

Trương Lâm vì ba câu thoại trong một cảnh quay a hoàn mà đợi tới bảy tiếng đồng hồ, lúc này đang nằm ngủ trong phòng thay đồ. Khi Trần Nguyên bước vào, cô đang nhắm mắt, sau khi tỉnh lại vài phút, nghe thấy phía bên ngoài anh vẫn đang sụt sịt, cô không nén được liền duỗi thẳng cánh tay co quắp đến cứng đơ, phát ra tiếng kêu rắc nhỏ giòn, người ở phía ngoài lập tức cảnh giác: “Ai?!” Trương Lâm đành ngượng ngùng đi ra. Khuôn mặt cô đỏ ửng vì vừa ngủ dậy, lớp trang điểm bay dần, vẫn mặc bộ trang phục của a hoàn màu đỏ, lụng thụng. Trần Nguyên mặc bộ áo bào màu trắng điển trai đứng đó, những giọt nước mắt trên mặt vẫn chưa khô. Chàng trai và cô gái gặp nhau trong chính khung cảnh buồn cười như vậy, một người quay lưng lại phía ánh mặt trời, một người bất ngờ xuất hiện từ nơi tối lờ mờ, ánh mắt ngượng ngùng giống như một tinh linh chưa từng bước vào thế giới. Kiến trúc của trường quay đều được thiết kế mô phỏng theo thời cổ, cửa sổ được dán bằng những mảnh giấy trắng đã rách, ánh mặt trời và những làn gió cùng thổi ùa vào, khẽ hát những bài ca vô thanh trong bầu không khí tươi vui.

Lần thứ hai khi gặp Trần Nguyên, tình hình của Trương Lâm chẳng khá hơn là mấy. Khi ấy, người quản lý của Trương Lâm là Diệp Mộc đắc tội với hai người phụ nữ lợi hại nhất trong ban lãnh đạo cấp cao của công ty, bản thân Diệp Mộc có Giám đốc Lê Cận Thần che chắn, hơn nữa, ai nấy đều biết Tần Tang, nhà biên kịch tài giỏi mà công ty đã kết giao từ lâu chính là chị họ cô. Vì vậy những người muốn động đến Diệp Mộc đều tự nguyện đi đường vòng, Trương Lâm chính là con đường vòng ấy. Ngày hôm đó quay cảnh ngoài trời, vui vẻ trên mặt nước. Trương Lâm đang khổ sở lặn ngụp luyện tập cho cảnh quay, bỗng phó đạo diễn lớn tiếng nói Trần Nguyên đã đến, để phù hợp với thời gian của anh, toàn tổ đều phải quay trước. Thật ra, dựa vào thân phận của Trần Nguyên, những cảnh quay ngoài trời như thế này anh chỉ cần có mặt một chút là được, nhưng ngày hôm đó hình như anh chơi rất đã, bước xuống hồ nước, cùng với một đám ba bốn tiểu minh tinh chơi đùa. Ngày hôm ấy đáng lẽ Trương Lâm đến tháng nên được nghỉ nhưng Diệp Mộc thời gian gần đây xảy ra bao nhiêu chuyện, Trương Lâm không dám vì việc này mà làm phiền đến cô, đành dùng một loại băng vệ sinh đặc biệt, mặt dày nhảy xuống nước. Những nơi ống kính không lia được tới, cô làm tư thế khó coi nằm bò trên đảo nhân tạo giữa hồ, dán chặt phần bụng vào những miếng xốp cũng chẳng khá khẩm hơn, nghỉ ngơi một chút. Biên tập viên nhìn thấy, đứng bên cạnh hồ khua chân múa tay, dùng động tác khiếm nhã măng mỏ cô.