Chương 52 – Nhật ký của Tống Thiệu Lâm

Lúc rời đi, trời đột nhiên mưa lớn, khắp đất trời hỗn độn, vạn vật như bị nhấn chìm. Chu Thiến đứng dưới mái hiên. Mưa lớn rất nhanh thấm ướt chiếc váy mỏng của cô. Cảm giác lạnh lạnh, váy dán lên người cực khó chịu.

Nhưng giờ Chu Thiến sao còn tâm trí nghĩ đến chuyện đó. Trong lòng cô đầy những suy nghĩ, rốt cuc Văn Phương đã nói gì với Kiều Tranh? Để mà anh vốn thong dong tao nhã lại thất thố như vậy?

Sự đau đớn, bi thương trong mắt anh như quả trùy nặng đập vào lòng cô. Từ nhỏ cô vẫn tôn kính, ái mộ anh như thiên sứ, anh như mặt trời sưới ấm cho cô, cô vẫn hi vọng được ở bên anh, giống như khi còn nhỏ, cô sẽ khiến anh hạnh phúc vui vẻ. Cho dù bây giờ không thể ở bên anh cô cũng không muốn thấy anh bị thương tổn gì. Giờ anh như vậy mà chuyện gì xảy ra cô cũng không biết, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác thất bại, áy náy.

Cô lo cho anh nhưng vì trước kia cố ý lạnh nhạt với anh nên không biết số điện thoại hay địa chỉ của anh. Vì thế lúc này chỉ đành lo lắng suông, hoàn toàn không biết nên làm gì. Trong lòng thầm mắng Văn Phương hàng trăm ngàn lần.

Văn Phương này thực sự rất đáng ghét, quá ti tiện! Nếu Kiều Tranh vì cô ta mà bị thương tổn gì, cô tuyệt đối sẽ không tha cho cô ta!

Đột nhiên trong đầu cô chợt lóe, có lẽ có thứ sẽ giúp được cô…

Cô lao ra mái hiên, bất chấp mưa tuôn xối xả, chạy đến bên quốc lộ, ngăn một chiếc taxi. Vừa lên xe, bất chấp cả người ướt sũng, vội vàng nói địa chỉ biệt thự trước kia cô và Triệu Hi Thành ở.

Mưa to tầm tã, cần gạt nước không ngừng qua lại nhưng vẫn không thể ngăn mưa to che khuất tầm nhìn.

Xe đi rất chậm. Chu Thiến lòng nóng như lửa đốt, càng không ngừng thúc giục:

– Lái xe, phiền anh nhanh một chút!

Lái xe bất đắc dĩ trả lời:

– Tiểu thư à, chẳng có cách nào, thời tiết thế này an toàn mới là quan trọng.

Lái xe nói vậy, Chu Thiến cũng không tiện thúc giục. Cô đành phải dời lực chú ý, quay đầu, nhìn những hạt mưa đập vào cửa kính, trong đầu không ngừng suy nghĩ. Chỉ cần biết quá khứ Tống Thiệu Lâm đã xảy ra chuyện gì thì sẽ có cách giải quyết, bất luận thế nào cũng không thể để Kiều Tranh rơi vào bẫy của Văn Phương. Càng không thể để cho anh và Triệu Hi Thành có xung đột, người quân tử như anh sao đấu lại con sói Triệu Hi Thành.

Cuối cùng xe cũng đến nơi, Chu Thiến thanh toán xong vội nhảy xuống, lấy chìa khóa mở cửa thì lại thấy người hầu chạy ra. Lúc này Chu Thiến mới nhớ lại, ở đây vẫn để lại một người hầu để quét dọn. Người hầu thấy cô vội vàng, sắc mặt khác lạ, cả người bị mưa thấm ướt thì hỏi:

– Phu nhân, sao đột nhiên tới đây

Chu Thiến không dừng bước, vừa đi vừa nói:

– Tôi đến đây… tìm chút đồ. Cô pha chén trà nóng mang vào thư phòng cho tôi.

Người hầu ở phía sau nói:

– Phu nhân có cần thay quần áo trước…

Còn chưa nói xong, Chu Thiến đã biến mất ở góc khuất.

Vẻ mặt người hầu hồ nghi, hôm nay phu nhân quá lạ, có cần gọi điện cho Dung quản gia không? Sau đó lại lắc đầu, cũng chẳng có gì to tát, không nên để phu nhân nghĩ mình là kẻ lắm miệng

Chu Thiến vào thư phòng vội bật máy tính, tìm được file word thần bí trước kia. File này không chừng ghi lại cái gì, cho dù là chút dấu vết cũng còn hơn là không có manh mối. Nhưng sau đó cô lại bị mật mã làm khó.