Chương 523: Trợ giúp

Dương Đạp Sơn biết sự tình mà phụ thân quyết rất khó cải biến, cho nên không hỏi nữa. Hồng Lăng giục ngựa chạy lên, nói khẽ với Dương Đạp Sơn: “Sơn nhi, con đừng có theo chúng ta không, coi chừng hơi lãnh đạm với Thành cô nương đó.”

Dương Thu Trì cười cười cũng hướng tới Dương Đạp Sơn gật gật đầu.

Dương Đạp Sơn bấy giờ mới giục ngựa đến bên Thành Tử Cầm. Nàng lúc này đang cúi đầu cưỡi ngựa, chợt nghe tiếng vó vang lên, một người đến bên cạnh, không cần quay đầu lại nàng cũng đoán đó là Dương Đạp Sơn, lòng rất vui, hạ giọng nói: “Ngươi…. huynh không đi cùng cha huynh và lục di sao?”

“Cha và dì sáu bảo ta đến đi cùng với cô!” Dương Đạp Sơn cười hi hi.

Thành Tử Cầm cao hứng xoay mặt qua nhìn hắn hỏi: “Thật không?”

“Thật.”

Thành Tử Cầm ngẫm nghĩ, hạ giọng hỏi: “Đạp Sơn, cha huynh là… cẩm y vệ chỉ huy sứ, huynh… huynh sao trước đây không nói với ta!”

Dương Đạp Sơn nghĩ thầm: “Ta sao nói được, ngay cả ta là ai cũng không biết nữa là…” Nhưng hắn cười đáp: “Cái đó có gì khác biệt sao? Người cô thích là ta, chứ đâu phải cha ta.”

Thành Tử Cầm đỏ mặt, cự nự: “Ai thích huynh!”

Dương Đạp Sơn cưỡi ngựa đi song song với nàng, thở dài nói: “Cô không thích ta thì tốt, lần này cha ta định đưa ta về kinh thành, nói các mẹ của ta rất nhớ ta, bắt ta về, nếu như cô không thích ta, sẽ không tương tư thành bệnh rồi…”

Thành Tử Cầm nghe thế cả kinh, run giọng hỏi: “Vậy…. vậy huynh chừng nào trở về?”

“Không rõ, cũng có thể là hai tháng, có thể là nửa năm, cũng có thể không trở lại nữa.”

Sắc mặt Thành Tử Cầm tức thời ảm đạm, đôi mi dài cụp xuống, đôi mắt phượng mê mang.

Dương Đạp Sơn quay sang nhìn nàng: ‘Sao vậy? Xem mắt cô đỏ rồi, khóc hả?”

“Đâu có!” Thành Tử Cầm hít mũi một cái, không nhìn Dương Đạp Sơn, đạp hai chân vào bụng ngựa “Giá…!” Thúc ngựa chạy đi.

“Chờ ta với!” Dương Đạp Sơn vội thúc ngựa chạy theo.

Hồng Lăng nhìn theo hai người, rồi quay sang Dương Thu Trì hỏi: “Thu Trì ca, chàng cảm thấy Thành cô nương thế nào?”

Dương Thu Trì hơi ngẩn người: “Nữ tử này tuy tướng mạo không tệ, nhưng không phải là tuyệt sắc như thiên tiên, sánh với Sơn nhi của chúng ta thì Sơn nhi có điểm ủy khuất rồi.”

“Trên đời này làm gì có mỹ nữ tuyệt sắc như thiên tiên chứ, thiếp thấy Thành cô nương này có dung mạo không tục chút nào.”

Dương Thu Trì chớp chớp mắt cười nói: “Vậy thì kỳ quái rồi, thiên hạ này không có mỹ nữ tuyệt sắc như thiên tiên thì sao ta lại cưới được nàng?”

Mặt Hồng Lăng ửng đỏ, tuy đã thành thân lâu năm, nhưng khi phu thê nói đùa thì Hồng Lăng vẫn rất dễ cả thẹn, cúi đầu nói: “Đó là phúc khí của Lăng nhi.”

Dương Thu Trì đưa tay qua, vỗ vô lên vài nàng: “Nàng còn nói như vậy nữa. Kỳ thật nam nhân đều như vậy hết, lòng yêu cái đẹp ai mà không có, nếu như có một nữ tử đẹp như nàng vậy đứng cạnh Thành cô nương, Sơn nhi tự nhiên sẽ chọn nữ tử như nàng vậy. Tính cách của Sơn nhi ta biết, hắn thích nữ tử có tính tình nhu hòa, hiền diệu, ta xem cái đó phải trách nàng đấy.”

“Trách thiếp? Thiếp làm sao chứ?” Hồng Lăng kỳ quái hỏi.

“Trong nhà chỉ có nàng là bênh vực Sơn nhi nhất, lúc nhỏ nó nghịch ngợm quậy phá, chúng ta dạy dỗ nó, đều bị nàng bệnh vực, thậm chí còn yêu thương hơn mẹ ruột. Nó suốt ngày cứ theo nàng, do đó sẽ thích nữ tử có tính cách ôn nhu như nàng vậy. Trong khi đó Thành cô nương giống như Nhược Băng,Sơn nhi đau đầu nhất chính là mẹ nó, tối ngày bắt luyện công, cho nên không thích tính cách của mẫu thân chút nào.”