Chương 524: Bánh sủi cảo giết người

Dương Thu Trì, Hồng Lăng, Dương Đạp Sơm ngồi xuống. Dương Thu Trì hỏi Sô Điệp: “Người nhà của cô lúc còn sống có bệnh tật gì không?”

“Hồi bẩm đại lão gia, tướng công của phạm phụ lúc còn sống thân thể không khỏe lắm, hơi có bệnh, thường bị các chứng phong hàn, do đó việc trong nhà phần lớn là do tôi làm. Ba hài tử thì rất khỏe, chưa từng bệnh nặng gì.”

“Những nam nhân trước của người thì sao? Sức khỏe của bọn họ thế nào?”

Sô Điệp ngẫm nghĩ: “Cũng không tệ, không có bệnh chứng gì đặc biệt.”

“Vậy trước khi họ chết có chứng trạng gì hay không?” Dương Thu Trì tiếp tục hỏi.

Hồi ức lại dĩ vãng thống khổ, thần tình Sô Điệp buồn thảm, ngẫm nghĩ hồi lầu mới từ từ đáp: “Tôi trước sau lấy đến ba nam nhân, đều một hai năm là chết, trước khi chết đều trên ói dưới đi tả lăn lộn khốn khổ, chịu được hai ngày thì chết. Mới đầu tôi còn cho là bất ngờ, sao đó cứ lấy một người là chết một người, cuối cùng còn chết luôn cả ba đứa con…”

Sô Điệp bật khóc.

Dương Thu Trì không gấp, tĩnh lặng chờ nàng ta bình tĩnh lại, bấy giờ mới hỏi: “Trước khi ba người đó chết thì ăn cái gì?”

Sô Điệp đáp: “Nam nhân cuối cùng của tôi trước khi chết thì ăn sủi cảo thịt thỏ, hai người trước… thời gian quá lâu tôi không nhớ rõ nữa.”

“Vậy ngươi đem quá trình lần này nói ra xem.”

“Ngày đó, thôn lý chánh Bạch Càn tặng cho nhà tôi con thỏ, tôi lấy một phần quay, còn lại thì băm làm sủi cảo nhân thịt thỏ cho mấy cha con ăn. Bình thường mấy cha con đều rất thích ăn món này. Do tôi nhất mực ăn chay, không ăn cùng mọi người, ăn xong đến tối thì tướng công và ba con tôi đều kêu đau bụng, sau đó sắc mặt tái nhợt, ói mửa tiêu chảy lăn lộn trên đất. Tôi vội chạy đi vào thôn gọi lang trung, chờ tôi thỉnh lang trung về thì bốn người đã co rút thần trí bất minh rồi. Đến trời sáng thì đều trước sau chết đi…” Sô Điệp nói xong nước mắt rơi lả chã.

“Lang trung nói gì?” Dương Thu Trì hỏi.

“Lang trung nói ăn cái gì không sạch sẽ đó mới bị như vậy, nhưng sau đó tộc trưởng nói tôi hạ độc, nhân vì một mình tôi không có gì, trong khi cả nhà cùng tôi ăn cơm mà chết hết.”

“Ngươi nghĩ kỹ coi, hai nam nhân trước có phải là ăn thịt thỏ xong rồi chết không?”

Sô Điệp cúi đầu suy nghĩ một lúc, lắc đầu khẳng định: “Không đâu, làm thịt thỏ là cách mà tôi học được từ khi đến Bạch gia thôn, trước kia nhà tôi chưa hề ăn thịt thỏ.”

“Vậy các ngươi bình thường ăn cái gì là chính?”

“Gạo, mì sợi, năm hết tết đến thì ăn sủi cảo nhân thịt.”

“Ngươi dùng bột gì bao sủi cảo? Có phải là bột gạo chua (**) không?” Dương Thu Trì nhíu tít mày hỏi.

“Đúng a, thì ra là đại nhân đối với chuyện nhà nông cũng rành.”

Dương Thu Trì bảo: “Ngươi nói coi các người làm bột gạo chua thế nào?”

Sô Điệp nói kỹ quá trình chế tác, cuối cùng nghi hoặc hỏi: “Có vấn đề gì sao? Mẹ tôi từ nhỏ đã dạy tôi làm thế, chúng tôi ăn nhiều năm rồi đâu có gì đâu a.”

Dương Thu Trì lắc đầu, thở dài than: “Chỉ sợ đây là cái giá của sự vô tri!” Đứng thẳng người dậy, nói: “Được rồi, Sơn nhi, chúng ta phải đến Bạch gia thôn một lần nữa, đi thôi!”

Ra khỏi lao phòng, Dương Đạp Sơn hỏi Dương Thu Trì: “Phụ thân, vì sao còn phải đến Bạch gia thôn?”

“Xem ra sủi cảo thịt thỏ đó có vấn đề, có khả năng là trúng độc thực vật rồi.”

Dương Đạp Sơn vỗ đầu: “Đúng a, sao con lại không nghĩ ra chứ.”