Chương 53

Chuyển ngữ: AMEN

Nói cho cùng, Cao Ca không có thói quen thân mật với một người đàn ông xa lạ như thế, cô vốn đã uống hơi nhiều, dứt khoát muốn đứng dậy đi vệ sinh để thanh tĩnh lại.

Gã hầu rượu liền kéo góc váy cô lại. “Cao Ca, đừng đi!”

Cô kinh ngạc ngoảnh đầu lại: “Làm sao mà anh biết tên tôi?”

“Nếu như tôi nói cô uống xong ly rượu này rồi mới tiết lộ cho cô nghe, không phải là cô sẽ càng tức giận mà bỏ đi nhanh hơn đấy chứ?”

Cao Ca miễn cưỡng liếc nhìn hắn ta, gã cười vội nói: “Cho nên tôi rất là thành thật nói cho cô biết, hồi nãy, tôi nghe các bạn cô gọi cô như vậy.”

“Ở đây ầm ĩ thế này, làm sao mà anh nghe thấy chứ?”

“Nếu như cô đặc biệt quan tâm, chú ý một ai đó, cô sẽ nghe thấy thôi. Lúc mới bước vào đây, cả một đám đông như vậy, tôi lại chỉ nhìn thấy mỗi mình cô.”

Cao Ca cười khảy: “Nói nghe ngọt quá đó! Ai làm nghề này cũng đều như vậy sao? Không cảm thấy giả tạo quá à?”

“Hết cách rồi, tính chất công việc buộc phải như vậy nên đành chịu thôi. Vậy mới nói, cô gái xinh đẹp mà cô đơn ơi, đêm nay có thể ủng hộ tôi một chút không? Đừng khẩn trương, chỉ là nói chuyện phiếm thôi mà. Tôi đây bán nghệ chứ không bán thân đâu nhé!”

“Xì, ở đây tôi là khách, người trả tiền cũng là tôi. Tại sao tôi phải khẩn trương chứ?”

Cao Ca mở miệng khinh thường, nào có ngờ, chính mình đã vô tình bị gã đàn ông lỏi đời dắt mũi.

Thời điểm mà bạn cảm thấy chán nản, buồn bã và ủ rũ vừa hay lại là lúc thích hợp để một số người giở thủ đoạn, kiếm kế mưu sinh. Cao Ca vốn chỉ là tay mơ, sao có thể cầm cự được với kẻ có thể coi là “chuyên gia” trong lĩnh vực uống rượu cơ chứ.

Đã có thể dụ được cô ngồi xuống tán gẫu, đương nhiên có thể dỗ cô tiếp tục uống rượu, thổ lộ tiếng lòng.

Chỉ trong chốc lát, Cao Ca đã uống đến mấy chai.

Kỳ thực, khi say chính là thời điểm con người ta cảm thấy yếu đuối nhất. Rượu giống như có tác dụng bào mòn, đem lý trí hòa tan đi mất, khiến cho những tâm tình vốn giấu kín dần dần lộ ra bên ngoài.

Lại thêm người bên cạnh vốn có dụng ý khác, cố tình dẫn dắt, chỉ sau vài ly, Cao Ca đã vùi đầu khóc nức nở.

Tôi thích anh ấy như vậy, rốt cuộc thì tôi đã làm sai điều gì? Tại sao anh ấy lại dễ dàng vì Mạnh Dao mà tổn thương tôi?

“Mạnh Dao”, cái tên này chỉ được lẩm bẩm xen lẫn với nước mắt, không ngờ lại khiến gã hầu rượu cảm thấy hứng thú. Gã hỏi: “Mạnh Dao? Có phải là Mạnh Dao ở tiểu khu Thắng Lợi không? Cô ta dong dỏng cao, khoảng chừng hai mươi, còn có một người cha là con bạc?”

Cao Ca mơ hồ ngẩng đầu lên: “Anh làm thế nào mà biết cô ta?”

“Ha ha, phạm vi chỗ này có thể bao lớn chứ? Trước đây, chúng tôi từng làm chung một chỗ, đương nhiên là tôi biết cô ả rồi.”

“Phạm vi chỗ này? Các người làm cùng một nơi, cô ta cũng làm nghề này á, hầu rượu?”

“Cao tiểu thư à, nghiêm chỉnh mà nói, chúng tôi không cùng một loại người nha. Tôi là bán nghệ, không bán thân. Cô ả bán thân, không bán nghệ.” Gã hầu rượu nâng ly với Cao Ca, ra vẻ thông cảm. “Cô nha, cô ả cao cơ hơn cô nhiều. Cô ta đối với đàn ông có rất nhiều thủ đoạn, sở trường nhất là giả vờ uất ức và tỏ ra ngây thơ, thuần khiết. Cụm từ “trà xanh biểu” chính là để ám chỉ loại người như cô ả đấy. Tôi từng thấy qua cô ta có rất nhiều mánh khóe để chèo kéo khách hàng của người khác. Cô đơn thuần như vậy, sao có thể là đối thủ của cô ả được chứ?”

Cao Ca ngửa đầu nốc một ngụm rượu, ly lại nhanh chóng được rót đầy.

Cô cay đắng nói: “Làm thế nào mà cô ta lại hư hỏng như vậy!”

“Tôi nghe thì có vẻ như bạn trai của cô cũng là một người tử tế, mà người tốt thường dễ bị loại người này lừa gạt. Thực sự là đáng tiếc, cho đến nay, cô ta ỷ có đám đàn ông bảo bọc, không ai dám ra tay dạy dỗ. Haizz, đành đợi xem đến khi nào ông trời mới mở mắt ra mà trừng trị cô ta. Thôi, không nhắc đến loại người hèn hạ đó nữa, chúng ta cạn ly nào, đừng giận nữa!”

Rượu lại được rót đầy, Cao Ca cũng không phát hiện, từ lúc nào bia lại được đổi thành rượu vang rồi.

“Ai nói không có người ra tay chứ, hôm nay tôi sẽ cho cô ta phải chống mắt lên mà nhìn!”

Cao Ca bị kích động buột miệng. Cô giùng giằng đứng lên vớ lấy túi để tìm điện thoại di động, muốn gọi cho Cố Tư Nguyên để bảo anh ta đi tìm vài người. Có điều cô đã uống rất nhiều, đứng không vững, gã hầu rượu chỉ nhẹ nhàng lôi kéo, cô lại ngã ngồi xuống ghế sô pha.

“Được, không hổ là tính tình chính trực. Nếu là thời cổ đại chắc chắn cô đây là hiệp nữ rồi. Thôi được, hôm nay để tôi góp chút sức, coi như báo thù giúp mấy chị em từng bị cô ta chơi xấu. Tôi sẽ tìm giúp cô vài anh em nhé!”

“Đúng rồi, tìm vài người đi. Hăm dọa cô ta! Bắt cô ta phải nhận sai!”

“Đúng, để cho cô ả đến nhận sai trước mặt bạn trai của cô nhé. Nào, cụng ly.”

Rượu mạnh trút xuống họng như nước, gã hầu rượu lại có chút do dự nói: “Có điều cô biết không, đám anh em ấy, không phải ai cũng giống như chúng ta có tinh thần trọng nghĩa, nếu muốn họ làm cho tốt, có lẽ…”

Cao Ca vung tay một cái. “Tiền chứ gì, tôi có, cần bao nhiêu anh cứ nói, tôi sẽ đưa!”

“Một người chừng một, hai ngàn đi.”

“Tôi đưa mười ngàn, anh tìm giúp năm người. Đánh cô ta vài cái bạt tai, nhất định phải bắt cô ta nhận sai. Tôi, tôi muốn cho cô ta biết, Cao Ca không phải là, không phải là người dễ bị bắt nạt như vậy.” Cao Ca đã say đến nỗi một câu hoàn chỉnh cũng nói mãi không xong.

Gã hầu rượu vẫn không ngừng dụ cô uống tiếp, cả hai người cũng chẳng nói thêm gì, không bao lâu, Cao Ca đã say đến bất tỉnh trên ghế sa lon.

Giữa lúc mơ mơ màng màng, dường như bên tai có người nói: “Người đã tìm được rồi, bọn họ đã đưa Mạnh Dao đến khách sạn kế bên. Yên tâm đi, năm gã đàn ông, không thiếu một tên. Sau khi xong chuyện rồi, cô ả còn không biết thành thật tìm tới cô mà nhận lỗi à.”

Cao Ca thoáng nghi hoặc. Khách sạn? Vì sao đánh người mà phải đến khách sạn? Chỉ là mắng cô ta, cho cô ta vài cái bạt tai thôi mà. Nhưng đầu óc vốn đã bị gây tê bởi chất cồn, lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ mê man.

***

“Cao Ca, Cao Ca. Bạn tỉnh lại đi, bạn mau tỉnh lại!”

Có ai đó hét lớn bên tai cô, còn vỗ mặt cô nữa, thật là phiền nhiễu, là ai đáng ghét vậy chứ, cô xoay người muốn ngủ tiếp.

Nhưng đây không phải là phòng ngủ của cô, cô cũng không phải đang ở trên giường, vừa nghiêng người là lăn ra khỏi sô pha.

Cao Ca bị đau nên thức dậy.

Cô buồn bực hé nửa con mắt, thấy mình vẫn còn ở trong phòng karaoke. Cũng không biết đã ngủ bao lâu, cảnh tượng náo nhiệt, sang trọng trong phòng riêng đã không còn. Các chị em, còn có mấy gã hầu rượu cũng chẳng thấy đâu. Chỉ có mỗi Na Na đang đứng ở trước mắt cô.

Cao Ca vẫn còn say chuếnh choáng lại bị buộc phải thức dậy, vừa đau đầu lại thêm chóng mặt. Song cô chưa kịp nổi nóng đã nghe Na Na hốt hoảng hỏi: “Cao Ca, Cao Ca, bạn làm cái quái gì vậy hả? Bạn, bạn…”

“Cái gì là cái gì mới được chứ? Bạn đang nói cái gì vậy? Nói năng chẳng rõ ràng gì cả!” Cao Ca đỡ đầu, bực bội nói.

“Tối qua lúc mọi người vừa giải tán, mình định lên kêu bạn về nhà thì thấy mấy gã thoạt nhìn rất là hung dữ. Bọn họ nói chuyện bạn giao đã hoàn thành rồi, Mạnh Dao bây giờ còn đang ở trong khách sạn kế bên, thả hay không thả là tùy bạn. Sau đó bỏ lại thẻ phòng rồi đi mất. Cao Ca, bạn bảo bọn họ làm gì vậy? Mình, mình cảm thấy thật là đáng sợ!”

Đầu óc Cao Ca bị chất cồn làm cho tắt nghẽn, cô mơ hồ: “Mấy gã đàn ông gì chứ? Khách sạn? Mạnh Dao?”

Cô cau mày, nhắm mắt hồi tưởng, hình như là mình cùng gã hầu rượu kia có nhắc đến chuyện giáo huấn Mạnh Dao thì phải. Thế nhưng, đến khách sạn ư, có chuyện gì xảy ra rồi?

Cô nhận thẻ phòng từ tay Na Na, nhanh chóng chạy đến phòng số 0621 của khách sạn. Bỏ đi, trước tiên phải đi xem thế nào đã.

Na Na uống ít hơn Cao Ca nhiều, vội đỡ cô bạn bước thấp bước cao đến một căn phòng trong quán rượu.

Thời điểm mở cửa phòng, khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng bên trong, cả đời này Cao Ca sẽ không thể nào quên được.

Mạnh Dao nằm cuộn thành một đống ở trên giường, hai tay bị trói ngoặt sau lưng, cơ thể bầm tím, mặt mũi bị đánh sưng vù.

Nhìn thấy Cao Ca bước vào, cô ta kích động quay người, trừng mắt nhìn chòng chọc Cao Cao, rồi sau đó là như đem hết sức lực còn sót lại trong người mà gào thét.

“Cao Ca! Là mày! Con khốn này!”

Cao Ca bị giật mình, lập tức tỉnh ba phần rượu. Chuyện gì đã xảy ra? Mấy gã đàn ông đó đã làm gì Mạnh Dao?

Cao Ca mở miệng toan biện hộ nhưng trong tiềm thức cũng nhận định được, lần này chắc đã gây ra đại họa. Cô run rẩy kéo tay Na Na: “Đây là chuyện gì vậy? Mình, mình không biết gì hết.”

Song Na Na cũng bị hoảng sợ, còn chưa kịp trả lời đã nghe Mạnh Dao kêu thảm thiết: “Thả tôi ra! Các người sẽ bị báo ứng.”

Na Na theo bản năng đóng cửa lại, kéo Cao Ca ra bên ngoài, cô lập tiếng thét chói tai của Mạnh Dao.

Đứng trong hành lang, cô kinh hoảng nói, giọng điệu lạc hẳn cả đi: “Mình cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, bây giờ chúng ta nên làm cái gì đây?”

Đột nhiên Na Na thông suốt: “Đúng rồi, gọi anh Cố Tư Nguyên của bạn đến đây đi, anh ấy từng trải hơn chúng ta, chắc chắn sẽ nghĩ ra cách gì đó.”

Phải, Na Na nhắc nhở rất đúng, phải gọi anh tư. Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần cô gây họa đều có anh tư giải quyết hậu quả một cách thỏa đáng. Lần này nhất định cũng không ngoại lệ. Mặc kệ lần này đã xảy ra chuyện gì, anh tư nhất định có thể ra tay giải quyết.

Nắm chặt tay Na Na, Cao Ca không ngừng trấn tĩnh mình: Không nên hốt hoảng! Mau chóng tìm anh tư! Anh ấy nhất định biết cần phải làm gì. Anh tư chắc chắn sẽ giúp mình.

Nhất định.