Chương 53

Bầu trời hửng sáng nhuộm một màu xanh thẫm. Mặt đất được bao phủ bởi lớp sương mờ mờ, đặc biệt yên tĩnh.

Bạc Cận Ngôn và Giản Dao đứng bên cạnh một ngôi nhà nhỏ, xung quanh là rừng cây. Đối tượng tình nghi Chương Thành cũng coi như sống tách biệt với thế giới bên ngoài. Vị trí này tương đối hẻo lánh, Bạc Cận Ngôn lái xe rất nhanh nên đến trước đội cảnh sát hình sự. Do không gian vô cùng tĩnh mịch nên anh và Giản Dao có thể lờ mờ nghe thấy tiếng còi hú của xe cảnh sát ở phía xa xa.

“Chúng ta đợi cảnh sát đến rồi cùng vào nhà?”

“No.” Bạc Cận Ngôn đeo găng tay, nơi khóe mắt anh vụt qua ý cười vui vẻ: “Người đông thì sẽ không còn nguyên vị nữa.”

Giản Dao cũng không cảm thấy bất ngờ trước thái độ của Bạc Cận Ngôn. Anh chàng này tuy chính trực và thông minh nhưng gặp vụ án giết người, anh thường không che giấu sự hưng phấn một cách tự nhiên.

Vẫn là câu nói cũ, sao anh có thể vừa mạnh mẽ vừa ấu trĩ đến vậy?

“Ok, chúng ta vào trong đi.” Giản Dao mỉm cười. Đương nhiên cô sẽ đi cùng anh.

May mắn là cánh cửa gỗ mỏng màu vàng không khóa, đẩy nhẹ là nó liền mở toang. Một mùi hôi thối khó tả xộc vào mũi bọn họ, làm Giản Dao suýt nôn ọe. Bạc Cận Ngôn giơ tay bịt mũi, sắc mặt không đổi, anh đi thẳng vào nhà. Giản Dao lấy lại tinh thần, cô cũng bịt mũi, đi theo anh.

Ánh sáng bên ngoài ngôi nhà mờ mờ, trong nhà tối đen. Cửa sổ đóng chặt, Giản Dao mơ hồ nhìn thấy trong gian nhà nhỏ đặt một chiếc giường và một cái bàn.Trên nền nhà vứt đồ bừa bãi, cô không nhìn rõ thứ gì.

Đây là lần đầu tiên Giản Dao đặt chân vào nhà tên biến thái giết người, trong nhà tối om. Cô đạp phải một vật gồ ghề. Giản Dao thở dốc, không phải là miếng thịt người đấy chứ?

Cô vô thức giơ tay túm áo vest của Bạc Cận Ngôn.

Bạc Cận Ngôn đang lần mò trong bóng tối tìm kiếm, đột nhiên dừng bước, quay đầu về phía Giản Dao. Tất nhiên cô vẫn nắm chặt áo anh không rời.

“Wow.” Bạc Cận Ngôn khẽ thốt lên.

Giản Dao hỏi: “Anh sao thế?”

Cô lờ mờ thấy anh quay đầu nhìn bàn tay đặt trên lưng mình.

“So cute[1]!” Giọng nói trầm ấm vang lên.

[1] Có nghĩa là: Đáng yêu quá!

Giản Dao hơi đỏ mặt. Anh chàng này…

Dù không thấy rõ mặt anh nhưng cô cũng có thể tưởng tượng anh đang nhìn mình chằm chằm.

Vài giây sau, một tiếng “tách” vang lên, tầm mắt đột nhiên bừng sáng. Ngọn đèn vàng trên đỉnh đầu chiếu sáng cả ngôi nhà trong giây lát. Giản Dao hơi ngây người. Bạc Cận Ngôn quả nhiên đang nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm, một tay anh đặt lên tường. Anh vừa mò thấy công tắc bật đèn.

Bạc Cận Ngôn quay người, tiếp tục xem xét ngôi nhà.

Giản Dao im lặng. Phó giáo sư Bạc đúng là… phá án và yêu đương đều không bỏ lỡ.

Cảnh tượng trước mặt Giản Dao giống một bãi rác.

Trên ga trải giường màu xanh nhạt đầy vết bẩn, chăn vứt bừa một bên. Trên bàn đầy bát ăn bẩn thỉu, dưới mặt đất đâu đâu cũng xuất hiện hộp cơm bằng nhựa, túi rác, quần áo, giày dép hôi rình. Ruồi nhặng bay vù vù, trong không khí thoang thoảng mùi nước tiểu.

“Đúng là một kẻ tâm thần chẳng có phong cách gì cả.” Bạc Cận Ngôn lẩm nhẩm một câu rồi bới lộn đống rác trên mặt đất. Là phụ nữ, Giản Dao tự động đảm nhiệm công việc “sạch sẽ” hơn. Cô kiểm tra từng ngăn kéo bàn.

Giản Dao nhanh chóng phát hiện ra manh mối. Đầu tiên là một tập phong bì màu vàng cất trong ngăn kéo. Cô đưa cho Bạc Cận Ngôn, phong bì trống không, bên ngoài viết ngày tháng bằng bút bi: “Tháng 1 năm 2003, tháng 2 năm 2003…” đến “tháng 6 năm 2003”. Nét chữ ngay ngắn, rõ ràng do cùng một người viết. Bạc Cận Ngôn cầm tập phong bì, giũ mạnh. Sau đó, anh lấy một cái phong bì, rút ra tờ một trăm nhân dân tệ đỏ chót.