Chương 53

Tranh thủ lúc thằng cha trưởng nhóm đang vắng mặt, tôi lên googlesớt qua coi mấy bà bầu thích ăn cái gì khi nghén, chứ cứ kiểu mà đêm đòi ăn dưamuối, ngày đòi ăn xoài xanh thì thánh có hiển linh may ra mới chiều nổi. Chứtôi thì tôi chịu thua rồi. Cứ như tối qua, nữa đêm dậy đòi ăn, cứ tưởng đòi ăndưa muối chua thì sáng đã mua cả hũ về để trong nhà rồi. Ai dè nghĩ sao lại đòiăn ô mai chua. Nhà đâu có con nít mà dự trữ sẵn mấy đồ ăn vặt đó. Điên hết muốnchịu nổi. Gì thì gì, cứ được nước là lấn tới. Vậy là cả tối hôm đó cái cánh taychưa lành vết cắn, vết cấu đã chịu thêm bao nhiêu là sự hành hạ nữa. Biết lấy vợvề mà khổ như này thôi thà ở giá làm trai tân cho gái nó thèm.

Đang lần mò vào web trẻ thơ thì thằng cha cùng nhóm ngó nghiêngsang, thấy cái nội dung tôi đang đọc dở, hắn cười ầm lên.

– Khánh ơi mày mò vào mấy cái đó làm cái gì thế?

Tôi nhăn mặt ra hiệu cho ông anh kia im lặng, mặt biến đủ bảy sắccầu vồng.

– Khe khẽ thôi, ông trưởng nhóm biết em khônglàm việc ông giết em à.

– Chứ mày mò vào mấy cái trang web dành cho phụnữ làm gì?

– Vợ em có bầu…đang nghén, toàn thèm đồ linhtinh. Em xem mấy bà chị trên này khi nghén hay thích ăn cái gì em mua về dự trữ,chứ con vợ em toàn cứ nửa đêm dựng em dậy đòi ăn cái này cái kia, trong khi nhàchả bao giờ mua những thứ đấy.

– Vậy hả? Cái này tao cũng không rành lắm_ông đãcó vợ đâu mà rành, biết cái gì chớ_nhưng mà thường thì thích ăn đồ chua hoặc đồngọt. Vợ mày thích ăn đồ gì?

– Chua, toàn thèm đồ chua thôi.

– Vậy thì cứ mua một tổng đồ chua về bỏ đó. Có vợcũng mệt nghỉ nhớ? Bảo sao giờ anh mày vẫn chưa lấy vợ, đang còn xuân chán.

Tôi thở dài. Không ngờ cuộc đời huy hoàng tươi đẹp của mình nócũng có khi rơi vào hoàn cảnh trớ trêu như thế này.

Hết giờ làm, tôi rẽ vào siêu thị mua một đống đồ. Chua, ngọt, mặn,chát gì cũng có hết. Lần này thì đừng có hi vọng mà làm khổ được chồng nữa vợnhá. Hừ…xem nào, bà bầu ba tháng đầu cần ăn những cái gì nữa. Nốt luôn cho vợnhanh béo, em bé nhanh lớn.

Phù…thanh toán xong nhìn đống đồ muốn khóc thét lên quá. Đang kệ nệkhiêng lên xe chưa biết sắp xếp thế nào thì thằng Đức vẹm gọi. Có vụ gì nữachăng?

– Sao mày?

– Lâu không thấy mày nên xem mày sống chết nhưthế nào thôi.

– Vẫn sống nhăn, mà này, nói cho bọn mày một tinvui, vợ tao có em bé rồi đó. Đừng có mà nghĩ anh mày yếu sinh lý nha. Sắp lênchức rồi đó.

– Ồ ngon! Phải làm cái gì đó để chào đón tin vuichứ nhỉ? Mày làm tụi tao ghen tị quá đó thằng chó. Vụ này không thể bỏ qua được,đừng có chối.

– Thôi được rồi, nhưng mà thư thư cho tao ít thờigian, vợ đang mới mang thai, không có đi đâu được.

– Mày thờ vợ mày trên đầu thế à? Có ngày nó cưỡicổ mày đó con ạ.

– Đấy không phải là thờ, mà là yêu vợ, thương vợ…màynghĩ tao là thằng cù lần hả?

– Cũng chưa biết được. Quyết định vậy đi, tốinay hẹn mày ở bar hôm trước tao bảo. Không đến thì đừng có coi thằng này là bạnnữa. Có tin hot ày đấy.

Nó tắt máy không kịp để tôi phản ứng. Như nào bây giờ? Đi bar màđi buổi tối cũng phải 9h hơn nó mới gọi là mở cửa. Mà đã chơi với hội này thì nửađêm mới về được tới nhà. Để vợ nhà một mình thế không giận mới lạ. Haizzz. Mànghĩ đi nghĩ lại thì trước giờ cưới về tự nhiên ngoan hẳn, không đi chơi khuya,không tụ tập, đàn đúm bạn bè. Đi làm, công việc, gia đình…tất cả cứ xoay nhưchong chóng. Thôi thì tối nay nghỉ ngơi vậy, với cái mồm mép này lại sợ khôngcó chiêu làm lành với vợ sao?

Hmmm…cơm tối xong xuôi, tôi nhảy vào phòng thay quần áo. Vơ cáinón bảo hiểm rồi mới thông báo với vợ:

– Vy này, anh đi ra đây tí.

– Anh đi đâu vậy?_có bà vợ nào trên đời này màchồng ra khỏi nhà không hỏi chồng đi đâu, làm gì không nhỉ? Chắc là động vậtquý hiếm.

– Đi qua bọn Đức vẹm, nay nó hẹn có chuyện.

– Anh đi rồi về sớm nha? Cấm có về khuya đấy,anh nha?

– Ừ rồi. Nhớ khóa cửa cẩn thận rồi nghỉ sớm đinhé, lát anh về.

– Dạ, anh đi cẩn thận.

Tôi phóng xe vù vù ra đường. Cái cảm giác tự do một mình như thếnày lâu lắm rồi không có. Nhớ lại cái thời ngày xưa tự nhiên nhớ tới cái câuthơ của ông nào đấy viết về chúa sơn lâm bị giam cầm trong sở thú “một thờioanh liệt nay còn đâu?”.

Tôi đến hơi sớm so với đám bạn. Thôi thì trong thời gian chờ đợingồi làm vài ly rượu cũng được. Bar này mới mở nhưng có vẻ cũng khá đình đám.Toàn em xinh, chân dài miên man. Giữa ngổn ngang những em xinh tươi đằm thắmđó, tôi chợt chú ý tới một con nhỏ phục vụ. Sở dĩ chú ý nó vì nó là đứa con gáiduy nhất bước vào đây mà ăn mặc rất kín đáo và để mặt mộc. Nhỏ khá xinh nhưngđôi mắt buồn rượi. Không hợp với những nơi như thế này, đây không phải là thếgiới dành cho nó, nhưng nó chạm chân vào thì ắt hẳn nó sẽ tự thích nghi và bảnchất biến đổi được. Mà tự nhiên hơi sức lại đi lo chuyện bao đồng của thiên hạ,rảnh rổi quá đây mà.

Được chừng 15 phút thì hội kia đến. Lâu không gặp nhau nên cứ rầmrộ hết cả lên. Mỗi thằng một câu nghe muốn đau hết cả não. Nhưng câu chuyện khiếntôi thực sự sốc nhất là khi thằng Đức ghé tai tôi thì thầm:

– Em Trinh đang làm gái nhảy ở bar này đó_nó cườinhếch mép

– Cái gì?_tôi sốc toàn tập, đưa mắt nhìn quanhtìm kiếm như muốn xác nhận điều thằng Đức vừa nói là sự thật.

– Chưa tới đâu, nửa đêm.

– Làm sao mày biết? Mà sao lại như thế? Tao khônghiểu.

– Có nhiều chuyện mày còn không ngờ tới đâu, khimày yên ấm với cái tổ ấm nhỏ bé của mày thì ngoài cuộc sống này lại xảy ra baonhiêu là chuyện.

– Mày nói rõ hơn đi.

– Bố nó phá sản.

– Sao cơ?

– Sao biết được. Hình như đầu tư vào cái quái gìđó, rồi bị lừa, công ty phá sản…Rồi không có tiền ăn chơi, nó vào đây làm gáinhảy. gái nhảy kiêm gái bao.

– Mày nói có thật không đấy_thực ra tôi hỏi câunày rất ngu, trước giờ thông tin nào của thằng Đức vẹm cũng rất chính xác,nhưng mà điều nó vừa nói khiến tôi không tin nổi vào tai mình, chẳng nhẽ lại cóluật nhân quả thật sao?

– Thằng điên này, mày bị cái gì đấy? Không tinthì lát mày cứ ở lại mà xem.

– Sao mày biết tin này?

– Thằng Long, trước nó cặp với thằng Long, nó điềutra ra.

– Đến mức như thế sao?

– Còn hơn cả thế ấy. Nói chung là rắc rối lắm, bọntao biết lâu rồi, nhưng mà cũng chả muốn nói với mày, dù sao mày với nó bây giờcũng chả liên quan gì với nhau nữa. Bận tâm làm gì? Đời ai người đấy lo thôi.Không phải nhùng nhằng.

Tôi thơ thẩn như người mất hồn. Bình yên quen rồi tự nhiên sónggió lại khiến tôi thấy hãi hùng lắm. Những việc mà Trinh đã làm, nếu như trướcđây thì tôi sẽ thực sự cảm thấy đó là quả báo. Nhưng bây giờ mọi chuyện đã thựcsự đi vào quỹ đạo của nó, tôi đã sống rất hạnh phúc rồi. Những gì tôi có hômnay, đã phải trải qua bao nhiêu đau khổ mới có được nên khiến tôi càng thêmtrân trọng nó hơn. Và thực sự thì quá khứ nó không còn động chạm vào cuộc sốngcủa tôi bây giờ nữa. Tôi không còn căm ghét Trinh như trước. Trong lòng có mộtchút gì đó thương hại dành cho cô ta, và cả sự coi thường. Có bao nhiêu công việclương thiện, khi cô ta có được tấm bằng đại học trong tay, với trí tuệ thôngminh và sự sắc sảo, tìm một công việc tốt không phải có. Cớ sao lại đi vào chốnăn chơi nhố nhăng này? Đúng là ngựa quen đường cũ. Ăn chơi ngấm vào máu rồi bâygiờ có muốn bỏ cũng khó.

Tôi ngồi yên lặng. Cầm gói thuốc vân vê một điếu trong tay. Tựnhiên lại muốn hút. Có khi say trong khói thuốc lại khiến người ta không phảisuy nghĩ nhiều, đầu óc được yên tĩnh hơn.

Con bé lúc nãy tôi chú ý, nó bưng rượu lại chỗ bàn bọn tôi ngồi.Thằng Tùng kéo tay nó lại trêu chọc:

– Cô em xinh tươi, ngồi đây chơi với bọn anh đi.

– Dạ…em…_con bé lắp bắp, đỏ mặt và rất hoảng hốt.

– Ngồi đây uống một chén với bọn anh nào.

– Dạ em không biết uống_nó lung túng. Có lẽ ôngchủ của nó dặn nó không được từ chối khách hàng…có lẽ là lần đầu tiên nó gặptrường hợp như thế này…có lẽ…có lẽ…có lẽ nó cũng là một đứa con gái tốt.

Mỗi thằng một câu trêu chọc khiến cho nó càng hoảng sợ hơn, bàntay cầm chiếc khay run lên. Chắc là con bé mới vào làm, hoặc có lý do gì đó khiếnnó phải vào những chỗ như thế này. Khi con người ta tới bước đường cùng thì thườnglàm liều.

– Thôi, đừng trêu nó nữa_tôi lên tiếng can ngăn.Mấy thằng cười lớn rồi bỏ tay con nhỏ ra cho nó đi. Được thoát, nó mừng húm chạybiến đi rất nhanh.

Vui vẻ cùng lũ bạn đến hơn 11h thì tôi xin phép về. Vợ gọi. Bảo đimột chút mà đi cả đêm rồi. Về mà không cằn nhằn thì không phải là vợ tôi.Haizzz. Biết ý nên lũ kia cũng để cho tôi đi về. Một mình tôi lại suy nghĩ tớinhững điều Đức vẹm nói. Không biết mình có nên quan tâm đến cuộc đời của cônàng kia nữa không nhỉ? Dù sao cũng đã từng một thời là đứa con gái tôi yêuthương. Không phải nghĩ tới chuyện tình cảm, chỉ là con người sống với nhau,đàn ông hết tình còn nghĩa. Biết đâu được sau chuyện này có uẩn khúc gì đấy, cầnđược thấu hiểu và sự giúp đỡ. Khó nghĩ quá, nhưng nếu như vợ biết thì làm saonhỉ? Thôi mặc kệ! Người vô tâm, đời bạc bẽo. Trách người, trách đời không bằngtrách ta. Đời đúng là không như mơ!

Tôi lượn xe về nhà cũng đã 12 giờ. Rón rén mở cửa đi vào, hi vọngvợ ngủ rồi. Đèn ngủ, đèn nhà tắt hết cả rồi. Tôi thậm thà thậm thụt như ăn trộm,lần mò trong bóng tối. Vừa cởi được chiếc giày cất lên kệ thì bóng đèn bật sángtrưng. Vợ đứng lù lù một đống ở đấy, tôi giật bắn cả mình. Hãi hùng:

– Vợ…

– Vâng ạ!

– Vợ chưa ngủ à?

– Có người chưa về, em ngủ không ngon.

– Anh xin lỗi…tại…

– Ngụy biện_vợ tôi cắt ngang lời, tiến gần tớingười tôi_chồng uống rất nhiều rượu? và hút thuốc?

– Vui bạn thôi mà vợ!

– Chồng đi tắm đi. Rồi ngủ ngoài ghế nha, vợnghe mùi thuốc lá vợ buồn nôn lắm.

Nói đoạn vợ tôi bước đi về phòng đóng cửa cái rầm. Nghiệm trọng rồiđấy. Tôi bước lai tính gõ cửa năn nỉ, chưa kịp chạm tay thì cửa mở ra. Tưởnggì, ai dè ném quần áo ra tôi tắm rồi đóng cửa cái rầm. Tôi đứng như trời trồngtrước cửa phòng.

– Vy ơi…mở cửa anh bảo!

– Chúc anh ngủ ngon, em ngủ đây!

– Anh ngủ ngoài này cảm lạnh mà chết mất.

Dứt câu ném nguyên cái chăn vào người tôi nữa.

– Vy ơi…chồng xin lỗi mà…đừng có để chồng ngủ mộtmình, không quen đâu.

– …

– Vy à…

– …

– Vợ ơi…

– …

– Không cho chồng vào chồng phá cửa à nha?

– …

– Vợ ơiiiiiiiiiiiiiii

– Ồn quá đi, phạt chồng, ngủ ngoài đó đi, cho chừa.Không năn nỉ được vợ đâu.

– Anh làm cái gì chứ?

– Anh làm cái gì? Đi nguyên cả buổi tối, để ngườita ở nhà một mình thế, không thấy lương tâm cắn rứt hả?

– Anh biết lỗi rồi, từ nay anh không có như vậynữa đâu. Đừng có để chồng ngủ mình ngoài này tội nghiệp lắm.

– Cho anh chừa đi. Đừng có nói thêm nữa. Nói nữalà nguyên tuần không ngủ với chồng luôn đó. Nói rồi đó. Cấm có nói nữa.

Tôi xị mặt vứt chăn lên ghế rồi chui vào nhà tắm. Người nồng nặcmùi bia rượu, tắm cái tỉnh hết cả người. Chả nhẽ đêm nay phải ngủ ghế sopha thậtsao? Không nghĩ là lại có lúc mình như thế này. Trời đất, từ giờ tới cuối đờicòn có nhiều cái có lúc nữa. Phải biết chấp nhận thôi. Lại một đêm mất ngủ màxem!