Chương 53 – Canh hai đến

Mộc Thanh Dao nhìn về phía hắc y nhân kia, trong ánh sáng của đèn lồng, người áo đen vóc dáng nhỏ nhắn xinh xắn, nhanh nhẹn hoạt bát, vừa nhìn đã biết là một nữ nhân, hơn nữa thân thủ cũng không lợi hại lắm, so với Mạc Sầu rõ ràng kém rất xa.

Thân hình nhẹ lướt qua, Mạc Sầu rất nhanh đã bắt được nàng, giải đến trước mặt Mộc Thanh Dao.

“Tiểu thư, ngươi xem?”

Mộc Thanh Dao nhìn qua thấy nữ nhân này có một đôi mắt vừa to vừa tròn, trong ánh mắt xinh đẹp lúc này nhuộm tức giận mãnh liệt, hung hăng trừng mắt nhìn Mộc Thanh Dao, tựa hồ cùng nàng có cái gì thâm cừu đại hận vậy.

Mộc Thanh Dao mới mặc kệ ánh mắt của nàng, lạnh nhạt bình tĩnh, đưa tay lên tháo ra miếng vải đen trên gương mặt nàng, lộ ra vẻ đáng yêu xinh đẹp tuyệt trần, chỉ bất quá trên gương mặt đó nên có sự hồn nhiên ngọt ngào, nhưng bây giờ lại dùng sức cắn môi, thanh âm hung ác mở miệng.

“Háo sắc nữ nhân, căn bản là kẻ phóng túng dâm phụ.”

Nàng nói xong, ánh mắt khinh thường quét nhìn về phía Mộc Thanh Dao, trên người nữ nhân này mặc y phục tên gọi là gì a, không tự cảm thấy thẹn sao, cánh tay cùng đôi chân đều lộ ra ngoài, tuy rằng nhìn cũng được lắm, chỉ là nữ nhân như bọn ta nhìn thấy đã muốn đỏ mặt, nhưng nữ nhân kia lại không biết xấu hổ, ăn mặc thành cái dạng như vậy là muốn làm gì, câu dẫn nam nhân sao? Nàng tuyệt đối sẽ không cho loại nữ nhân như vậy gả cho hoàng huynh, bởi vì nàng ta không xứng.

Mộ Dung Tinh Trúc oán hận nghĩ.

Mộc Thanh Dao sắc mặt trầm xuống, bàn tay xanh nhạt bóp lấy cằm của Mộ Dung Tinh Trúc, lạnh nhạt liếc nhìn nàng: “Còn nhỏ tuổi mà lại nói ra những lời ác độc như vậy, nếu như đem đầu lưỡi của ngươi cắt bỏ, không biết còn có thể nói ra lời ác độc như vậy không.”

Mộ Dung Tinh Trúc thân là Huyền Nguyệt quốc công chúa, từ nhỏ đến lớn có khi nào lại chịu qua ủy khuất như thế này, lập tức sắc mặt trầm xuống, dùng sức hất đầu, rống giận đứng lên.

“Lớn mật, ngươi quả nhiên muốn cắt đầu lưỡi của bản cung, bản cung nhất định sẽ làm cho hoàng huynh cắt đầu lưỡi của ngươi.”

Mộc Thanh Dao nghe xong lời của nàng, hừ lạnh, vẫn chưa có buông tay ra, trái lại bóp càng chặt hơn, cái nha đầu không biết trời đất này, còn dám kiêu ngạo như vậy, thực sự là đứa nhỏ bị chìu hư, sớm muộn gì cũng có một ngày ăn thiệt thòi, đáy lòng thở dài một tiếng, đau đầu tà tà liếc nhìn nàng, xem ra nàng là một công chúa, bằng không sẽ không lớn mật như thế, dám chạy đến phủ thừa tướng giết người.

“Cắt đầu lưỡi của ta người còn sống được sao? Còn có nếu như ta hiện tại đem ngươi giết đi, sau đó phơi thây ngoài hoang dã, ngươi nói xem có ai có thể chứng minh là ta đã giết ngươi?”

Một trận gió thổi qua, cảnh vật dưới đèn lồng lúc sáng lúc tối khuôn mặt của Mộc Thanh Dao bao phủ một tầng lạnh mỏng như băng, Mộ Dung Tinh Trúc lúc này lại có điểm hậu tri hậu giác sợ hãi, nữ nhân này là người háo sắc sao? Nàng thấy thế nào cũng không giống, hơn nữa thật là lợi hại a, nghe được nàng là công chúa, một điểm cũng không sợ hãi, còn muốn giết nàng vân vân, sẽ không thực sự giết nàng chứ.

Mộ Dung Tinh Trúc sắc mặt trắng bệch đứng lên, lòng bàn tay lạnh lẽo, cằm truyền đến một trận đau đớn, nhắc nhở nàng, nữ nhân trước mắt cũng không phải nói đùa, nếu như chọc giận nàng ta, chỉ sợ thực sự giết mình mất.