Chương 54

Cao Ca vẫn chưa đợi được Cố Tư Nguyên đến thì Tả Thừa Nghiêu đã đến trước.

Cô liền biết mình tiêu rồi. Cô trơ mắt nhìn Tả Thừa Nghiêu bước từng bước từ đầu hành lang đi đến bên cô, mỗi bước đi, trong lòng cô giống như bị dìm xuống vực thẳm ngập tràn dao nhọn và lửa. Chân tay cô lạnh toát, trên chán ứa ra mồ hôi lạnh.

Tả Thừa Nghiêu đi tới trước cửa, anh chỉ nói hai tiếng: “Mở cửa.”

Cao Ca hé miệng muốn nói chuyện, lại phát hiện cổ họng như bị tắc nghẹn, một chữ cũng không thốt ra được, cô nên hỏi “Vì sao anh tới đây?” Hay là giải thích “Việc này không phải là do em làm?”

Nhưng mà cô không nói nên lời. Câu giải thích này yếu ớt, ngay cả chính bản thân cô nói ra cũng cảm thấy thiếu tin tưởng. Cô đã uống say mèm, ngay cả chính cô cũng không biết tất cả mọi chuyện xảy ra thế nào. Cô chỉ mơ hồ nhớ là đã ở đó xúi giục một gã hầu rượu, nói muốn dậy dỗ Mạnh Dao một trận. Nhưng sau đó mọi chuyện thế nào thì hoàn toàn không biết. Chẳng lẽ mình thật sự đã xấu xa như vậy, làm ra cái loại chuyện tàn nhẫn đối với một cô gái?

Thật ra, nó tàn nhẫn thế nào cô cũng không dám tưởng tượng đến. Năm người đàn ông, Mạnh Dao bị trói trong bộ dạng trần truồng. Trời, tuyệt đối không thể có chuyện đó, cô chỉ muốn tìm người cho Mạnh Dao hai bạt tai, uy hiếp cô ta, ép Mạnh Dao nhận sai mà thôi.

Lúc cô lấy điện thoại di động gọi cho Cố Tư Nguyên, vẫn thấy trong điện thoại có một tin nhắn báo là đã rút mười ngàn đồng. Nếu như không có sự cho phép của cô, ai sẽ biết mật mã của cô để lấy thẻ đi rút tiền? Thậm chí cô còn nhớ mình từng nói qua ba chữ “Năm người” này.

Cao Ca, rốt cuộc trong lòng cô là dạng ma quỷ gì vậy?

Cô lắp bắp không nói nên lời, cảm giác mình giống như một con ngốc, chỉ biết hoảng sợ lắc đầu nhìn vào Tả Thừa Nghiêu. Cô không biết biết cuối cùng cô sợ chính là anh hay chính là bản thân mình.

Tả Thừa Nghiêu không cho Cao Ca kéo dài thời gian, anh lại lạnh lùng gằn ra hai chữ kia: “Mở cửa.”

Cao Ca cảm thấy mình như rơi xuống hầm băng, rượu đã được tỉnh hơn một nửa, tay cô run run đưa thẻ lên mở cửa phòng.

Cửa lần nữa bị mở ra.

Trong nháy mắt, Mạnh Dao trông thấy Tả Thừa Nghiêu, phản ứng đầu tiên của cô không phải là cầu cứu, không phải là tố cáo, mà là lập tức cố sức giãy giụa xoay người, chôn mặt ở trong tấm ga trải giường, muốn đem mình giấu đi.

Thế nhưng hai tay hai chân của cô bị trói, mấy tên đàn ông gây tội trước khi đi lại không biết tốt bụng che phủ chút gì lên người cô, một loạt các động tác của Mạnh Dao cùng lắm cũng chỉ càng uổng công.

Cao Ca cảm thấy khắp người Tả Thừa Nghiêu đều tản ra khí lạnh âm u, nhưng anh hết sức dịu dàng đi đến bên giường, cẩn thận tháo dây trói trên người cô, sau đó kéo lấy tấm drap trên giường, bọc tấm thân trần truồng của Mạnh Dao lại.

Mạnh Dao quay đầu sang chỗ khác không muốn nhìn anh, nước mắt vẫn tuôn ra, trong miệng chỉ biết kêu đi kêu lại một cái tên: “A Nghiêu, A Nghiêu, A Nghiêu…”

Cách tấm drap màu trắng, Tả Thừa Nghiêu nhẹ nhàng ôm ngang cô lên, dùng một giọng nói nhẹ nhàng như đang dỗ đứa trẻ con nói: ” Dao Dao, anh đưa em về nhà.”

Cao Ca đứng ở cửa, ngay cả bước vào cô cũng không dám, lúc này cô lấy dũng khí muốn tiến lên giải thích: “Em thật sự không cố ý, em uống quá nhiều, em căn bản không có ý đó, đến tận bây giờ em chưa bao giờ muốn…”

Nhưng thực tế những lời giải thích yếu ớt vẫn chưa có cơ hội nói xong, Mạnh Dao giống như bất ngờ bị kích thích, mở to đôi mắt đỏ ngầu vô cùng oán hận nhìn chằm chằm vào Cao Ca, toàn bộ gương mặt đều giống như bị bóp méo thành một loại hình dạng kinh khủng, cô khàn giọng cố sức hét to: “Cao Ca, con khốn này, mày sẽ gặp báo ứng! Tao nguyền rủa mày, đoạn tử tuyệt tôn, vĩnh viễn không nơi nương tựa! Tao nguyền rủa mày!”

Âm thanh kia thực sự giống như một lời nguyền rủa vô tận, Cao Ca sợ hãi lui về phía sau, thiếu chút nữa ngã sấp xuống cửa, vẫn là Na Na nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô.

Tả Thừa Nghiêu cũng không nhìn cô, anh cúi đầu nói với Mạnh Dao trong lòng mình: “Dao Dao, nếu quả thật vì anh mà khiến cho ai đó làm chuyện cầm thú này với em, anh nhất định sẽ báo thù cho em.”

Giọng nói yêu thương như vậy, nhưng những lời nói ra lại làm cho Cao Ca cực kì hoảng sợ, giống như anh là Diêm Vương đòi mạng, thời khắc này đã xử cô tội không thể tha, từ nay về sau, cả đời cô cũng không có khả năng chạy trốn.

Cao Ca cảm thấy như mình hết đường chối cãi, cũng không thể chối cãi, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn Tả Thừa Nghiêu ôm Mạnh Dao rời đi.

Chẳng biết bọn họ đi bao lâu, cô vẫn chỉ có thể đứng chôn chân tại chỗ, giống như là một phần ý thức của cô cũng bị bọn họ mang đi.

Na Na kéo góc áo Cao Ca, kinh hãi nói: “Cao Ca, chúng ta cũng đi thôi, mình rất sợ.”

Nhưng Cao Ca làm như không nghe thấy.

Trong đầu của cô một mực đều là những đoạn hình ảnh hỗn loạn tối qua. Cô bảo gã hầu rượu tìm năm người đàn ông, dạy dỗ Mạnh Dao một bài học, đánh mấy cái bạt tai…

Tất cả đều như mũi tên bắn trúng cô.

Là hiểu lầm sao? Hay là do cô sai bảo? Cô ôm lấy đầu, đầu đau như búa bổ, không nghĩ ra được.

“Tiểu Ca, xảy ra chuyện gì? Sao em lại ở chỗ này?”

Hoang mang trong mờ mịt, giọng nói của Cố Tư Nguyên đã làm thức tỉnh một chút ý thức của cô.

Cô thấy Cố Tư Nguyên giống như nhìn thấy vị cứu tinh, rốt cuộc anh đã tới, phao cứu mạng duy nhất của cô, một chỗ dựa từ nhỏ đã quen thuộc rốt cuộc cũng tới, đến lúc này cô mới hiểu được phải khóc, tất cả những tủi nhục đều hóa thành nước mắt, cô nhào vào ngực anh ta mà khóc.

Cố Tư Nguyên ôm cô, vỗ nhẹ lưng cô an ủi, “Đừng khóc, Tiểu Ca, không sao, anh Tư đã tới. Em đừng khóc, từ từ nói trước, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, trong điện thoại mới nói không được rõ ràng cho lắm, làm anh lo lắng gần chết. Bây giờ chỉ cần em không có việc gì là tốt rồi, nào, nói cho anh Tư, không khóc, nói đi.”

Lúc này, Cao Ca mới từ từ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch đầy nước mặt lên, nhưng còn chưa kịp nói, tầm mắt lướt qua Cố Tư Nguyên lại nhìn thấy mẹ.

Cô thoáng chốc hoảng sợ đẩy Cố Tư Nguyên ra, tại sao mẹ cũng tới?

Cố Tư Nguyên thấy thế lập tức tiến lên giải thích: “Tiểu Ca, cả đêm em không về nhà, bà chủ rất lo lắng đi tìm em, khó khăn lắm anh mới nhận được điện thoại của em, em lại nói mập mờ không rõ, bà chủ thực sự rất lo lắng, cho nên liền theo tới đây.”

Cao Ca càng thêm vô cùng xấu hổ, lập tức chỉ muốn xoay người bỏ chạy.

Bà Cao nóng nảy hô to: “Tiểu Ca, con quay lại đây cho mẹ!”

May mắn là Cố Tư Nguyên lập tức giữ cô lại, “Tiểu Ca, em không thể tiếp tục bốc đồng như vậy, ngay cả khi gây ra một tai họa lớn, trốn tránh cũng không phải là cách thức giải quyết được vấn đề, em hãy nói ra trước, chúng ta sẽ nghĩ biện pháp giúp em.”

Bà Cao cũng lo lắng nói: “Tiểu Ca, nói cho mẹ nghe, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, không cần phải sợ, nói ra mẹ sẽ làm chủ cho con.”

Trong lúc nhất thời, Cao Ca chạy không được, nói không ra, chỉ có nước mắt là không ngừng tuôn rơi.

Cuối cùng vẫn là Na Na ấp a ấp úng kể lại vắn tắt sự tình, có điều lược bớt tên hầu rượu, nói là mấy người bạn bè. Mà Cao Ca chỉ biết ở bên cạnh lẩm bẩm đi lẩm bẩm lại nhiều lần : “Mẹ, anh Tư, mọi người hãy tin con, thật sự con không có hư như vậy, con ghét cô ta, nhưng từ trước tới nay cũng chưa từng nghĩ tới sẽ làm vậy với cô ta, mọi người hãy tin con.”

Cố Tư Nguyên một bên thì thay cô lau khô nước mắt, một bên thì nói giúp cô: “Bà chủ, bình thường Tiểu Ca có điểm không tốt, nhưng cháu nghĩ cô ấy không đến mức làm ra loại chuyện như vậy, khả năng là uống quá nhiều, cũng có thể là bị bạn bè xúi giục. Na Na, những đứa bạn buổi tối kia là con cái nhà ai, tôi muốn bắt bọn chúng tới đây.”

Nhưng mà ở thời khắc mấu chốt, bà Cao lại bình tĩnh ngoài mức dự liệu của Cao Ca, bà quả quyết nói: ” Bây giờ không phải là lúc truy xét nguyên nhân cùng với trách nhiệm của ai, rốt cuộc có phải chủ ý của Tiểu Ca hay không sẽ nói lại sau. Chuyện này nói lớn thì chính là phạm tội hình sự, ngộ nhỡ cái cô Mạnh Dao gì đó báo cảnh sát hoặc truyền đến tai giới truyền thông làm lớn chuyện thì phiền toái rồi, tương lai của Tiểu Ca sẽ bị hủy hoại hoàn toàn. Việc cấp bách là lập tức tìm được người kia. Tư Nguyên, không phải cậu biết họ sống ở đâu hay sao? Bây giờ đưa tôi đi, tôi phải thừa dịp lúc bọn họ chưa phục hồi tinh thần liền giải quyết hết mọi chuyện. Đúng rồi, đừng nên nói cho ba tiểu Ca biết, bằng không không biết cái kẻ thứ ba Khưu An Khiết kia còn dùng chiêu trò gì để quấy nhiễu.”

Dặn dò xong Cố Tư Nguyên, bà lại quay sang phía Na Na nói: “Na Na, cháu là bạn tốt của Tiểu Ca, bây giờ làm phiền cháu đưa tiểu Ca về nhà, chuyện tối nay xin con đừng nói với bất cứ người nào khác, dì sẽ cảm ơn con sau.”

“Về phần tiểu Ca…” Bà nâng khuôn mặt đang lã chã nước mắt của con gái, đau lòng mà lại nghiêm túc nói: “Tiểu Ca, sau khi về nhà nhanh chóng tắm rửa rồi đi ngủ, chỗ nào cũng không được đi, điện thoại của ai cũng không được nhận, có chuyện gì chờ mẹ xử lí xong xuôi rồi quay về hẵng nói.”

Cao Ca ngây ngốc gật đầu, hốt hoảng theo Na Na về nhà. Cô cũng không biết, sau khi cô và mẹ mình vừa tách ra, bà Cao lập tức bóc một viên thuốc trợ tim để uống.

Cố Tư Nguyên vội vàng tiến lên đỡ lấy bà Cao, bà Cao phất tay. “Không sao, vì Tiểu Ca, bất luận thế nào tôi cũng phải sống.”

“Bà chủ, nhưng bà cũng phải chú ý sức khỏe, nếu không chuyện này hãy để cháu đi cho.”

“Không, Tư Nguyên, chuyện này có quá nhiều điểm đáng nghi, nói không chừng không hề đơn giản, là có người ở sau lưng hãm hại Tiểu Ca. Tôi là mẹ của nó, nhất định tôi phải tự mình giải quyết chuyện này. Haiz, bất luận thế nào, bất kể là cưỡng bức hay là lợi dụng, bất kể là trấn an hay là đe dọa, cuối cùng tôi cũng nên vì Tiểu Ca mà đè chuyện này xuống trước.”

***

Đó có lẽ là lần cuối cùng mẹ vì cô mà che mưa chắn gió. Bảy năm sau, Cao Ca ngồi trước tác phẩm hội họa “Nhẹ nhàng giết chết tôi” của Lưu Dã, lòng nghĩ như dao cắt.

Từ sau ngày hôm đó, cuộc sống của cô trượt ra ngoài tầm kiểm soát như tiến vào một khe núi hoang vắng ít ánh sáng mặt trời, lại không thể bò lên nổi nữa.

Số phận đã định trước để cô ở độ tuổi đẹp nhất gặp gỡ con người kia, nhưng mà mặt khác nó lại giống như một lưỡi liềm giơ cao, thu lại tất cả những vui vẻ hạnh phúc của cô.

Cô đã phạm phải một lỗi lầm không thể tha thứ, pháp luật không trách tội cô, nhưng mà cô lại mất đi càng nhiều thứ.

Lời nguyền rủa của Mạnh Dao đã trở thành sự thật. Vĩnh viễn cô không có nơi nương tựa, mẹ, ba, còn cả Tả Thừa Nghiêu, cô đoạn tử tuyệt tôn, đứa trẻ đó…

Không chỉ có vậy, bảy năm sau Tả Thừa Nghiêu không chỉ… mà còn ép buộc cô trở thành vật độc chiếm của anh ta. Cao Lạc Thi nói cho cô biết, Tả thừa Nghiêu coi cô như một phần lễ vật tặng cho Tạ Tề. Còn có trước đây, có thực anh đã hứa với Mạnh Dao sẽ tung những video khiếm nhã của cô, hại mẹ cô qua đời, cô thân baạ danh liệt, lưu lạc tha hương.

Mà điều thống khổ nhất là, có lẽ nói cô không biết xấu hổ, đê tiện chính là, cô vẫn yêu anh.

Nếu như bảy năm trước cô không yêu anh, sẽ không xảy ra nhiều bi kịch như vậy, nếu như bảy năm sau cô có thể khống chế được con tim mình không hề yêu anh, chí ít cô có thể khiến mẹ mình nhắm mắt, bản thân được giải thoát.

Nhưng cô chỉ là một Cao Ca mềm yếu, ngu ngốc, vô tích sự. Từ đầu tới cuối cũng không thể nào khống chế được trái tim của mình.

Cô bi ai gắng sức đứng lên. Từ xa Tả Thừa Nghiêu đã đi tới, Cao Ca không biết nên lấy vẻ mặt nào để đối diện với anh, cô muốn nói với anh: “Hãy buông tha cho tôi đi.”

Nếu như trái tim của cô không thể rời xa anh, ít nhất hãy để người của cô rời khỏi anh.

Cả đời của cô đã bị hủy hoại, nhưng cô lại không thể trốn tránh, hèn nhát giống như đà điểu không dám nhớ tất cả chuyện năm đó, để mọi sai lầm lại tiếp tục.

Giống như Cao Lạc Thi từng nói, buông tha cho tôi, Tả Thừa Nghiêu, cũng chính là buông tha cho chính anh.