Chương 54

Áng mây thứ 54 : “Đáng đời anh.”

Sự sống nảy sinh từ trong cái chết…… hạnh phúc hiện hình từ trong những hy sinh, gian khổ…Ở đời này không có con đường cùng….… chỉ có những ranh giới…Điều cốt yếu là phải có sức mạnh để bước qua những ranh giới ấy.

Khá bực mình trước sự im lặng của ai kia, Vĩnh Khoa nhướn mày cau có, đôi mắt chứa trọn hình ảnh của người trước mặt :

_ Em học cái cách im lặng này ở đâu thế?

_ …

_ Này…

Độc thoại là đây ư?!

Sức chịu đựng của Vĩnh Khoa không nhiều như những người khác, nãy giờ chẳng biết đứng đây độc thoại bao lâu rồi nữa. Cho tay vào túi, Vĩnh Khoa hằng hộc gắt :

_ Em mà im lặng nữa là anh đi đấy!

Vốn là người không biết cách “giảng hòa”, câu nói của Vĩnh Khoa đã có ảnh hưởng đến người trước mặt. Gặp lại Vĩnh Khoa, Thiên Di vui mừng khôn xiếc, nó muốn ôm chầm lấy Vĩnh Khoa nhưng chẳng dám. Chính cậu là người làm cho khóe mi nó đỏ ứ lên.

Tưởng rằng Vĩnh Khoa cố ý nhưng thì ra là vì muốn bảo vệ nó nên cậu mới làm vậy, vậy thì làm sao mà hận cậu được chứ. Đã vậy, khi gặp lại, người ta đang xúc động không nói nên lời mà còn dùng cái chất giọng lạnh lùng đáng ghét kia để nói thì quá đáng thật.

Nắm chặt tay lại, Thiên Di hét toáng lên làm ai kia thoáng giật mình :

_ Đi đi, đi luôn đi. Có ai kêu anh ra đây đâu mà nói.

Bờ vai nhỏ xinh khẽ run lên, thứ nước trong suốt lại rơi nữa rồi!

_ Đáng ghét… Anh là tên đáng ghét… Em biết hết rồi… Anh Nhân đã nói hết với em… Anh quá đáng lắm… Em ghét anh… Cứ thích làm cho người ta khóc… Anh là con heo… Hức… hức…

Heo?.. Heo á? Mắng cậu là heo?

Nghĩ sao một người đẹp trai, tuấn tú, thông minh như Vĩnh Khoa lại đi so với chú heo ủn ỉn chứ?!

Nhưng…. chẳng hiểu sao Vĩnh Khoa không “xử” nó tội mắng cậu là heo, thay vào đó, một vòng tay rắn chắc khẽ ôm con sóc nhỏ vào lòng. Một cái ôm thật chặt.

Đưa tay lau từng giọt nước trên khóe mắt Thiên Di, Vĩnh Khoa thì thầm đủ để nó nghe thấy. Một chữ duy nhất.

_ Ngốc!

Chữ ấy như chất xúc tác vào một một hóa chất đang phừng phừng lửa…

Đúng là đáng ghét. Thấy người ta khóc không an ủi thì thôi còn mắng người ta ngốc này ngốc nọ.

Ngưng hẳn việc thút thít khóc, Thiên Di đưa mắt nhìn gương mặt anh tuấn, chất giọng trong veo vang lên :

_ Em ngốc, anh là tên… ĐẠI NGỐC!

Phập !

Cắn thật mạnh vào bàn tay đang đặt trên bờ má xinh xắn của mình, Thiên Di toe toét cười vì đã trả được thù. Đúng là sóc con, vừa khóc đó lại toe toét cười.

_ A…

Vĩnh Khoa nhăn mặt, nhìn vào vết răng còn in trên tay rồi lườm cô nhóc trước mặt. Đau lắm chứ chẳng đùa.

Đột nhiên, cậu quay đi chẳng thèm nói lời nào. Đang dõi đây mà.

_ Này… anh đi đâu đó. Này…

Gọi mãi mà dáng người ấy cứ dửng dưng bước đi. Bực mình, Thiên Di tháo ngay chiếc mũ lưỡi trai đang đội ra, nhắm thẳng mục tiêu và…

Vèo!

Bộp.

Chiếc mũ hạ cánh ngay trên tấm lưng to rộng và rớt xuống đất trong vài giây ngắn ngủi.

_ Đáng đời anh.

Màu xám ngắt bao trùm lấy dáng người anh tuấn trước mặt, Vĩnh Khoa chầm chậm quay người lại với nét u ám bao phủ. Đôi mắt hằn mạnh tia giận dữ. Con sóc này đúng là quá quắt. Hết cắn rồi lại quăng đồ vào lưng cậu. Thích dùng bạo lực à!?

Bước từng bước một, tiến dần đến dáng người nhỏ bé kia. Gương mặt sắc lạnh đến đáng sợ, Vĩnh Khoa nghiến răng, khí lạnh tạo thành luồng gió mạnh rít lên từng hồi :

_ Gan nhỉ? Sang đó hắn ta cho em ăn mật gấu…

_ Gấu cái đầu heo nhà anh. – Lập tức chặn ngang câu nói của Vĩnh Khoa bằng chất giọng trong trẻo pha lẫn tức giận.

_ Em… – Sắc mặt chuyển sang u ám hơn.

_ Đáng đời anh. Ai bảo anh nhẫn tâm lừa em. Có biết em khóc nhiều thế nào không hả!? Tại anh mà em mất ngủ trầm trọng. Tại anh mà em không có đêm Giáng sinh ngọt ngào. Tại anh mà em phải sang Mỹ. Bắt đền anh đấy.

Chẳng để Vĩnh Khoa kịp mở miệng, Thiên Di tuôn nguyên một tràng sớ “tội án” của Vĩnh Khoa làm cậu im bặt, trố mắt nhìn nó trân trân.

Được! Thích kể tội chứ gì!

Khoanh tay trước ngực, Vĩnh Khoa nghênh mặt, lạnh lùng nói :

_ Tại em mà anh bỏ bữa. Tại em mà anh chẳng ngủ đủ giấc. Tại em mà anh nằm liệt giường vì sốt, mê man mấy ngày liền. Tại em mà anh phải mua xe mới. Tại em mà anh phải chi một khoản tiền lớn cho nhiều việc linh tinh do em làm tác giả. Sao em không đền cho anh, ngược lại còn bắt đền anh?

Đôi mắt tròn mở to hết cỡ như không tin vào những gì mình nghe thấy. Trong khoảng thời gian Thiên Di “vắng nhà”, Vĩnh Khoa đã sốt nặng sao? Nó hoàn toàn không biết những chuyện đó.

Nhưng… đó đã là quá khứ. Có sốt thì cũng hết rồi. Chẳng những thế, giờ lại còn khỏe mạnh hơn trước. Không nhân nhượng, Thiên Di chống hai tay ngang eo, vênh mặt lên :

_ Chẳng quan tâm. Anh thích chịu đựng mọi chuyện một mình lắm mà. Sao lại kể với em những chuyện của “quá khứ” thế?

Cứng họng.

Nét lạnh vẫn nguyên vẹn nhưng tâm trí Vĩnh Khoa đang…. bấn loạn. Sao nói câu nào ra là cãi ngay câu ấy nhỉ?! Đúng là cần được dạy dỗ “đúng cách”.

_ Đi.

Túm lấy áo Thiên Di, kéo đi một mạch. Mặc cho nó la hét om sòm, mặc cho người đi đường dòm ngó, Vĩnh Khoa vẫn tiếp tục bước đi và cố ý quăng lại câu nói “minh chứng” cho việc làm của mình :

_ Hư quá. Em dám trốn chồng để hẹn hò với tên con trai khác à! Về nhà biết tay anh.

——

_ Chào cha, mẹ vợ con về.

Chốt một câu ngắn gọn rồi “quăng” ai kia vào xe một cách không “thương hoa tiếc ngọc” gì hết. Khởi động máy, Vĩnh Khoa bắt đầu cho xe hòa vào dòng xe cộ tấp nập ngoài kia bằng những cú đánh đu dứt điểm. Chẳng thèm đợi đèn đổi màu, cậu phóng ga vượt qua mặt những con xe phía trước một cách ngạo nghễ. Đường đua tử thần được mở ra. Người ngồi bên cạnh được phen hú vía vì phát hiện tài năng mới của Vĩnh Khoa. Dù cảnh sát giao thông có phát hiện ra cũng chẳng dám lập biên bản.

Chiếc xe được thể chạy ngày càng nhanh, xé toạc gió thành từng mảnh. Khung cảnh trước mắt lướt qua mắt như được tua nhanh hết cỡ, làm hoa mắt người bên cạnh tay lái cừ khôi.

Hai tay bấu chặt dây an toàn, mặt cắt không còn hột máu, không thể nào chịu đựng thêm tình cảnh “chết người” này nữa. Nhắm tịt mắt lại, Thiên Di hét toáng lên trong sợ hãi :

_ Dừng xe, mau dừng xe lại đi.

_ …

Phản ứng đáp lại lời nói mỏng manh ấy là… tăng thêm ga và rẽ vào con đường khác vắng hơn, tiện cho việc “đánh đu, lạng lách” để trị tội kẻ phá phách.

_ Á, dừng xe đi mà, em năn nỉ anh đấy. Làm ơn dừng xe lại đi. Ghê quá.

Tốc độ kinh hoàng đến choáng ngợp làm Thiên Di chẳng dám hé mắt ra nữa. Đôi mày khẽ chau lại, mắt vẫn nhắm tịt, miệng không ngừng van xin tay lái cừ khôi tha mạng, nhưng… vô ích.

_ Dừng xe lại đi mà. Em xin lỗi. Em sai rồi…

Đành phải “xuống nước” để bảo toàn tính mạng.

Thiên Di vẫn giữ tư thế đó, thốt ra từng từ một. Vì nhắm tịt mắt lại nên sóc con đâu thấy được nét cười thoáng ngự trị trên đôi môi đỏ mộng.

_ Còn phá hết?

_ Không, không phá anh nữa. Mau dừng xe lại đi.

Tốc độ vẫn không thay đổi. Thay vào đó, chiếc xe lại tiếp tục đổi hướng. Do đang chìm trong “cái thế giới màu đen” nên Thiên Di chẳng biết Vĩnh Khoa đang chở nó đi đâu nữa. Cầu mong là không phải xuống địa ngục là được!

Rẽ sang con đường trở về nhà, tốc độ chiếc xe vẫn chẳng thuyên giảm được bao nhiêu. Vĩnh Khoa cười lạnh, chất giọng kênh kiệu pha lẫn ma quái xông vào tai Thiên Di :

_ Vậy thì…

_ Em xin lỗi, xin lỗi. Không dám phá anh nữa.

_ Và…

_ Và không quậy nữa. Sẽ nghe lời anh.

_ Và…

Khá bực mình khi không biết còn “Và…” cái gì nữa, Thiên Di mở mắt ra, nhăn trán :

_ Còn gì nữa? Anh giảm tốc độ lại được không?

_ Phải luôn gọi anh là chồng yêu khi ở cùng anh. Chỉ hai người.

_ Gì chứ? Quá đáng vừa thôi nha. Chẳng phải anh bảo em kí vào giấy hủy hôn rồi sao?

Chiếc xe lại tăng tốc bất ngờ khiến Thiên Di xuýt đập mặt vào cửa, sóc con lăm le lườm Vĩnh Khoa một phát vì hành động bất chợt ấy.

Chẳng để tâm đến cử chỉ nhỏ nhặt ấy, Vĩnh Khoa thản nhiên như đang chơi một trò chơi dành cho trẻ con, tốc độ của chiếc xe chẳng nhằm nhò gì đến một người như cậu cả, khẽ nhún vai :

_ Đó chỉ là giấy giả. Không có tác dụng. Em muốn ngồi trên đây thêm mấy vòng nữa?

Rùng mình khi nghe những thanh âm sắc lạnh thỏa ra khắp nơi trong khoang xe, Thiên Di lắc đầu ngoay ngoẩy :

_ Vâng, vâng. Em sẽ gọi anh là chồng yêu khi chỉ có hai người. Cho xe chậm lại….

Đột nhiên, chiếc xe chậm dần rồi dừng hẳn trước cổng của ngôi biệt thự lớn. Ngay cả Vĩnh Khoa cũng khá bất ngờ trước tình trạng của con xe yêu quí.

Thiên Di ngồi im, quan sát chiếc xe, đôi mắt tinh anh bỗng nhiên sáng rực lên, cười ma quái :

_ Hi hi, hết xăng hả?

_ …

Cũng may, đã về đến cổng nhà. Nếu không chắc phải… mua xe mới nữa mất.

Để giữ “thể diện”, Vĩnh Khoa giương tia lạnh lườm Thiên Di một cái rồi đẩy cửa bước ra ngoài, đi thẳng vào nhà với sắc thái u ám quanh đỉnh đầu.

Ngồi cười một mình, Thiên Di lẳng lặng quan sát cái dáng anh tuấn bước đi trong khuôn viên rộng lớn. Từng bước chân đạp nhẹ lên nền cỏ xanh mượt mới nhú lên.

Ánh chiều dần buông xuống…

Bước ra khỏi xe, Thiên Di lon ton đuổi theo cái dáng cao cao phía trước.

Ánh cam nhạt phủ lên vạn vật. Tôn thêm nét cao quý cho dáng người phía trước. Phảng phất hương vị hạnh phúc, gió mang mùi hương mới quấn lấy hai con người đang đứng dưới màu nhạt của buổi chiều tà.

Đôi tay nhỏ khẽ vòng ngang eo ai đó, xiếc thật chặt…

Tựa đầu vào tấm lưng rộng, hơi ấm lan khắp cơ thể. Vài sợi tóc con lơ phơ trước gió nghịch ngợm ve vẫy trước vầng trán bé xinh.

Một cái ôm từ phía sau làm ai kia thoáng giật mình…

Đứng yên ở vị trí cũ, Vĩnh Khoa chẳng nói lời nào. Cậu cứ giữ nguyên tư thế ấy, cậu đang cảm nhận nhịp tim của ai đó, đang cảm nhận hơi ấm sau bao ngày xa cách…

Giữ chặt vòng eo của Vĩnh Khoa trong khoảng thời gian khá lâu, dưới ánh trăng mới nhú khỏi mây, giọng nói trong trẻo nhẹ nhàng vang lên :

_ Em nhớ anh lắm.

Nét lạnh bị gió cuốn phăng đi, nhịp tim lại tăng đột ngột. Khóe môi khẽ nhếch lên, hình thành một nụ cười nhẹ tênh. Rất nhanh chóng, nụ cười ấy biến mất.

Gỡ vòng tay đang ôm ngang eo mình ra, Vĩnh Khoa khẽ quay người lại phía sau. Bàn tay săn chắc luồn vào mái tóc mượt mà, chưa khi nào Thiên Di thấy cậu… dịu dàng đến thế. Rất khác với thường ngày.

Cuối người xuống thấp, hai ánh mắt chạm nhau trong tích tắc…

Có gì đó mềm mại, nhẹ nhàng lướt trên đôi môi chúm chím…

Xoa đầu cô vợ nhỏ, Vĩnh Khoa cười nhẹ rồi bước vào nhà, trên môi còn phàng phất dư vị của nụ hôn khi nãy…

Chạm nhẹ vào môi mình, cậu lại cười.

Đứng hình, Thiên Di đưa tay sờ lên môi mình, hương vị ấm áp từ đôi môi ai kia còn vương đâu đây. Khẽ cười tủm tỉm.

Ánh trăng như chia vui cho đôi uyên ương gặp lạ sau mấy ngày xa cách, tỏ sáng khắp trời. Làm cho những vì tinh tú phát sáng lung linh. Bầu trời chưa khi nào đẹp đến thế.

Nhưng, dường như trên nền trời ấy thoáng chút mảng đen bao phủ thì phải. Dù ánh sáng có đủ lớn cũng chẳng che khuất được vệt đen hằn sâu ấy….