Chương 54

Phòng ngự quang quyển chậm rãi biến nhạt, biến mỏng, sau đó, trong ánh mắt không thể tưởng tượng của mọi người, tựa như va chạm vào giới hạn, ‘Bính đương’ thanh thúy một tiếng, không có băng nhiên vỡ vụn, thế nhưng, một tiểu khối quang quyển hình thoi trước mắt bao người cứ như vậy không chỗ cố kỵ rơi xuống!!

Vô pháp tin tưởng, không thể tin được, hai chủng tâm tình giao nhau xuất hiện trên mặt học viên, phòng ngự quang quyển cực mạnh trong cảm nhận bọn họ, phá; phòng ngự quang quyển Đông Triệu Tùng Dương học viện từ lúc thành lập tới nay, chưa từng xuất hiện bất luận sự cố gì của bọn họ, phá hủy; phòng ngự quang quyển so với hoàng thất còn muốn kiên cố, không có!

Không khả năng, tất cả học viên ngực lập tức hiện lên ba chữ này, thế nhưng vết rách nghiền nát kia cũng là tận mắt nhìn thấy, tiếng vỡ tan thanh thúy kia nhưng là bọn họ chính tai nghe, không phải do bọn họ lừa dối chính mình, hơn nữa, không phải một người thấy, mà là tất cả mọi người thấy, phòng ngự quang quyển, thực sự vỡ.

“Ừ hừ!” Linh chau mày, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, tâm tình nôn nóng tiêu thất, tùy theo thủ nhi đại chi chính là đau đớn quen thuộc, đau đớn tựa như lần trước tinh thần hao hết khó có thể chịu được, y cũng khống chế không được thanh âm, không khỏi rên rỉ. Linh chăm chú cắn chặt môi dưới, cố sức quá độ trực tiếp cắn phá đôi môi, tơ máu tràn ra, sắc mặt trở nên trắng bệch, đầu đầy mồ hôi, y nhưng cường chống thân thể, không ngã xuống, Linh còn vài tia thanh minh, biết rõ chính mình là trên tỷ thí thai, cũng minh bạch phía sau y không thể dựa vào bất luận vật, hoặc là, người!

Tất cả, chỉ có thể dựa vào chính mình! Linh tư tự đã không còn bao nhiêu thanh minh, y tựa hồ nhớ tới chính mình còn nhỏ, một mình đợi trong góc, mê man nhìn những tiểu hài tử vừa tới thời gian liền xông lên tranh đoạt thức ăn, kế tiếp, y cũng như bọn họ, thời gian vừa tới liền chạy đi, đẩy ra những tiểu hài tử tranh đoạt khác, ỷ vào chính mình linh hoạt, y bình thường có thể thành công cướp được thức ăn.

Sau đó, có một tiểu hài tử, cậu ta cũng như chính mình, cuộn mình trong góc, không tiến lên tranh đoạt, ừ, cậu ta là mới tới, không biết quy tắc ở đây, cho thức ăn sẽ tự động đưa tới trước mặt? Không có, phải đi cướp mới có, bằng không sẽ không có thứ ăn, Linh thấy thân ảnh nho nhỏ kia như chính mình trước đây mê man không biết làm sao, y đem thức ăn đưa cho đối phương, đây chính là y thật vất vả cướp được, tuy bụng rất đói, thế nhưng thấy đối phương không cự tuyệt hảo ý của mình, còn chia phân nửa trả lại cho mình, Linh thật cao hứng, tiểu tử này cũng không phải hoàn toàn ngu ngốc!…

Lại sau đó… Lại sau đó, xảy ra chuyện gì?? Hình như, hình như y nhiệm vụ thất bại, tới một rừng rậm không một bóng người, vốn định trộm một quả trứng điền đầy bụng, lại bị ép khế ước, kế tiếp, kiến thức đến một loại ma pháp rất xinh đẹp, rất hoa lệ, gặp mặc văn, bản thân cũng học được ma pháp, sau trong rừng rậm lịch lãm gặp đám người đại ca…

Linh trong đầu đem chuyện mấy chục năm đời trước cùng hơn một năm tại thế giới này có ấn tượng phát sinh toàn bộ diễn dịch, y hỗn loạn nói mê, miệng niệm niệm thao thao nói: “Trạch…” Đến sau biến thành, “Cẩm…”

Không biết hiện bên ngoài sắp bởi vì y loạn ngất trời, khái khái, cũng không khoa trương như vậy, chỉ là có chút người, tỷ như, nhuyễn tính tình Hoài Thanh, tỷ như, oa táo Ly Tịch, tỷ như, bao che khuyết điểm Nhuận Kình Thương, lại tỷ như, bạn cùng phòng Vạn Thần Dật!

Vạn Thần Dật trong lĩnh vực đông kết ngăn chặn quất sắc trường thương của Linh, đem ma pháp năng lượng tan rã, thu hồi ma pháp, nghĩ không biết Linh trong thời gian này chuẩn bị tốt ma pháp công kích gì, nhưng thật không ngờ không chờ được ma pháp, lại thấy một Linh sắc mặt tái nhợt, đôi môi một mạt đỏ tươi tiên diễm, thần tình thống khổ. Vạn Thần Dật cả kinh, cản bước tiến lên, một tay đỡ lấy Linh, lo lắng hỏi: “Linh, ngươi làm sao vậy?”

Trên quý khách tịch đám người Nhuận Kình Thương cùng La Hồng cũng phát hiện Linh không thích hợp, đã chạy xuống, thời điểm Vạn Thần Dật đỡ Linh lo lắng hỏi Linh làm sao vậy, Bạch Diệc đã tới cạnh Linh, hắn quan sát thân thể Linh, vươn tay phải tham trán Linh, ngưng tụ ma lực trong lòng bàn tay, dùng ma lực hơi chút bao trùm tinh thần thế giới của Linh, không khỏi nhíu mày. Bạch Diệc vừa tới gần nhìn Linh, chỉ biết Linh không phải thân thể bị công kích vân vân, mà là tinh thần thế giới, bất quá tinh thần lực cùng cảnh giác tâm của Linh đều quá mạnh mẽ, hắn căn bản vào không được tinh thần thế giới của y kiểm tra, đã bị đánh ra ngoài.

Bạch Diệc kinh ngạc không ngớt, hắn trở thành cao cấp dược tề sư không phải chuyện ngày một ngày hai, trị liệu tinh thần thế giới bị hao tổn của ma pháp sư càng không phải lần đầu, thế nhưng gặp phải cường liệt bắn ngược như thế chính là lần đầu. Bất luận ma pháp sư gì khi bị một cổ tinh thần lực xa lạ muốn đi vào tinh thần thế giới, nhất định sẽ có phản kháng, đây là lẽ thường, cũng là cảnh giác tâm một người bảo hộ chính mình, thế nhưng tinh thần lực dược tề sư tương đối cường hơn người thường, hơn nữa muốn đi vào tinh thần thế giới một người, bọn họ cần thu liễm ác ý, bằng phương thức ôn hòa thuần tuý chậm rãi tiến nhập, cho nên dù là người tự thân tinh thần lực tương đối cường đại, Bạch Diệc cũng chưa từng bị cấp tốc như vậy, không chút khách khí như vậy đánh ra!

Không sai, hắn là bị tinh thần thế giới của Linh đánh ra, không khách khí, hắn cũng không có bất luận biện pháp phản kháng, cứ như thế bị đánh ra, Bạch Diệc trên mặt bất biến, ngực nhưng từ lâu phiên thiên, tinh thần lực của Linh cư nhiên cường đại đến trình độ hắn cái này cao cấp dược tề sư cả thánh cấp ma pháp sư đều có thể tùy ý tiến nhập cũng vô pháp đi vào? Vậy là đẳng cấp gì, tinh thần lực đế cấp ma pháp sư?

Âm thầm kinh hãi, thế nhưng vấn đề Bạch Diệc đại khái có thể thấy được, Linh là bởi tinh thần lực hao hết, chỉ là, vừa nãy Linh làm gì, thế nào đột nhiên hao hết tinh thần lực khổng lồ như thế. Không chậm trễ, Bạch Diệc từ không gian giới chỉ nhanh lấy ra dược tề khôi phục tinh thần lực, mở nắp bình, một tay giữ cằm Linh, nửa ép buộc hướng trong miệng Linh rót vào dược tề, ngẩng đầu đối Vạn Thần Dật đỡ Linh cùng mấy người vây cạnh nói: “Trước tống Linh quay về ký túc xá, y cần nghỉ ngơi!”

Đám người Vạn Thần Dật gật đầu, cùng Hoài Thanh đỡ Linh, hướng ký túc xá. Bạch Diệc đứng dậy, Nhuận Kình Thương lập tức vây quanh, hỏi: “Làm sao vậy, Linh hài tử kia không việc gì?”

Bạch Diệc lắc đầu, “Tinh thần lực hao hết, tình huống có chút nguy hiểm, ta muốn đi xem.”

Nhuận Kình Thương cũng nhíu mày, tinh thần lực hao hết rất ít phát sinh, thế nhưng nguy hiểm trong đó lão cũng rõ ràng, “Ừ, ta và ngươi cùng đi.” Quay đầu đối La Hồng cùng Hoàng Phủ Sương vẫn đứng cạnh nói: “Ở đây giao cho các ngươi!”

“Tốt!” La Hồng tuy ngực có chút lo lắng, thế nhưng hắn biết chính mình đi cũng không giúp được gì, bọn họ một người là dược tề sư, một người là đế cấp ma pháp sư, đều so chính mình thích hợp, tinh thần lực hao hết nhưng thật là một chuyện rất nguy hiểm, bất quá, hiện cũng chỉ có thể đè xuống suy nghĩ trong ngực, trước giải quyết tình huống trước mắt rồi nói.

La Hồng cùng Hoàng Phủ Sương liên hợp mấy đạo sư khác, phán định người thắng lợi một hồi tỷ thí cuối cùng là Vạn Thần Dật, bắt đầu để những học viên còn lại rời đi, đối tình huống của Linh, nhưng chỉ giải thích một câu ‘Ma lực hao hết, cần nghỉ ngơi!’.

Giải quyết tốt chuyện cạnh kỹ tràng, chuyện phòng ngự quang quyển hắn không cách nào, những đạo sư còn lại cũng như vậy, ma hạch thần cấp ma thú không phải tùy tiện có thể thay thế, hiện để bọn họ đi nơi nào tìm một khối ma hạch đến thay thế? La Hồng muốn đi tìm viện trưởng thương lượng, lại nhất tâm thắp thỏm tình huống của Linh, liền đem tình huống hiện trường giao cho đám người Hoàng Phủ Sương, bản thân hướng ký túc xá, nhưng giữa đường gặp hai người Bạch Diệc cùng Nhuận Kình Thương, Bạch Diệc vừa đi, vừa vẻ mặt không giải thích được, viện trưởng đại nhân cũng là vẻ mặt suy nghĩ sâu xa.

Thấy hai người gương mày không chút lo lắng cùng thương tiếc, La Hồng huyền tâm trong nháy mắt trụy về chỗ cũ, Linh đây là không có đại sự gì, nghênh đón hai người, hỏi: “Thế nào?”

Bạch Diệc vừa nhìn, là La Hồng, cũng không giấu diếm, đem tình huống nói ra: “Ta vừa nãy trên tỷ thí thai kiểm tra tinh thần lực của Linh, phát hiện tinh thần lực của y đã toàn bộ bị tiêu hao sạch sẽ, ta liền uy y dùng một lọ diệp linh tề, nhưng ngươi cũng biết, đây chỉ là biện pháp trị ngọn không trị gốc. Nó có thể giúp người còn dư tinh thần lực rất nhanh khôi phục tinh thần lực, thế nhưng Linh không có, một tia tinh thần lực cũng không có, cho nên bình diệp linh tề này căn bản không nhiều tác dụng, vốn ta đi chính là muốn xác định tình huống cụ thể của Linh, sau đó mới quyết định sử dụng phối hợp dược tề nào khiến Linh mau chóng khôi phục tinh thần lực, thế nhưng, ngươi biết không, ta vừa nãy cùng viện trưởng ghé qua, tinh thần lực của Linh đã tự động khôi phục.”

Nguyên lai, Bạch Diệc cùng Nhuận Kình Thương vội đuổi chậm đuổi tới ký túc xá của Linh cùng Vạn Thần Dật, lại đột nhiên phát hiện sắc mặt tái nhợt của Linh có chuyển biến tốt đẹp, cũng không tiếp tục chảy mồ hôi lạnh, Bạch Diệc kỳ quái, tiến lên lần thứ hai kiểm tra tinh thần lực của Linh, cả kinh, cư nhiên đã khôi phục bình thường.

Bạch Diệc xác nhận không thể không tin tưởng, Linh thực sự trong đoạn lộ trình mạc danh kỳ diệu này khôi phục tinh thần lực, hắn cùng Nhuận Kình Thương giao lưu một chút, nhưng không nói ra được nguyên do, lưu lại hai bình dược tề, nói bọn họ để Linh hảo hảo nghỉ ngơi, chờ y tỉnh đem dược tề uống hết hai người liền ly khai, một đường nghĩ cũng nghĩ không ra cái gì.

Bạch Diệc cùng Nhuận Kình Thương không biết chính là, Linh tuy không rõ chính mình vì sao đem tinh thần lực hao hết, thế nhưng y trước gặp qua một lần tình huống như vậy, lần thứ hai gặp cũng không hoảng loạn, y nhớ kỹ Cẩm từng nói, tinh thần thể của hắn đã thức tỉnh, y tùy thời có thể tìm hắn, vì vậy Linh không chút khách khí dự định trong linh hồn để Cẩm giúp y khôi phục tinh thần lực. Ai biết Linh còn chưa kịp mở miệng, thanh tuyến thanh lãng độc hữu của Cẩm đã vang lên trong đầu Linh: “Linh, ngươi làm sao vậy?”

“Cẩm.” Linh có chút gian nan duy trì thanh minh chính mình không còn nhiều lắm, trong linh hồn đem tình huống nói một chút, Cẩm nghe xong, lược lược tự hỏi một hồi, bắt đầu giúp Linh khôi phục tinh thần lực, đồng thời cùng Linh giải thích y vì sao đột nhiên tinh thần lực hao hết: “Ngươi là bởi tiến nhập cảm ngộ lĩnh vực mới hao hết tinh thần lực.”

“Cảm ngộ lĩnh vực?” Linh thật không ngờ chính mình là bởi nguyên nhân như vậy mới hao hết tinh thần lực, chỉ là lĩnh vực dựa vào cảm ngộ, không phải dựa vào ma pháp chú ngữ vân vân? Tuy Linh đối lĩnh vực có chút lý giải, nhưng không phải rất toàn diện lý giải.

“Ừ, lĩnh vực là kỹ năng ma pháp độc hữu thuộc về thần cấp ma pháp sư, nhưng chính bởi phân độc hữu này, cho nên lĩnh vực ma pháp không có bất luận chú ngữ, tất cả chỉ có thể dựa vào bản thân lĩnh ngộ, bởi vì lĩnh vực mỗi người không đồng dạng, cũng không có hai Thần chi lĩnh vực giống nhau. Sơ học giả, có thể mượn chút đạo cụ hoặc vật chất hỗ trợ, tỷ như thấy người khác thi triển lĩnh vực bị kích thích, hoặc tham khảo quá trình người khác cảm ngộ lĩnh vực, thế nhưng tất cả vẫn phải dựa vào bản thân, chỉ phục chế người khác sẽ không thành công.” Cẩm tỉ mỉ giải thích nói.

Linh minh bạch, tình huống của mình thuộc về loại bị kích thích, y khi thấy Vạn Thần Dật thi triển lĩnh vực đông kết đã bắt đầu không thích hợp, không chỉ điên cuồng cướp đoạt ma pháp nguyên tố, còn không phân biệt thuộc tính, nhưng đem tinh thần lực toàn bộ hao hết.

Cẩm tiếp tục nói: “Hôm nay tinh thần lực của ngươi tuy hao hết, thế nhưng tinh thần lực gia tăng không chỉ gấp đôi, tinh thần lực hiện tại đã đạt được đẳng cấp đế cấp ma pháp sư!”

Linh chọn chọn mi, tinh thần lực lúc trước của y là đẳng cấp thánh cấp ma pháp sư, cho nên ma lực của y tuy là cao cấp ma pháp sư, thế nhưng có thể vượt cấp khiêu chiến, hơn nữa có thể thi triển uy lực thánh cấp ma pháp sư, hiện, y là tinh thần lực đế cấp ma pháp sư, nói cách khác ma pháp của chính mình có thể sở hữu uy lực đế cấp ma pháp sư sao!

Linh thật không ngờ, cảm ngộ lĩnh vực dẫn đến tinh thần lực hao hết còn chiếm được chỗ tốt như vậy, lần trước tinh thần lực hao hết Cẩm đã nói tinh thần lực của y nửa năm không tăng trưởng, còn nói y sau này có thể thử hao hết tinh thần lực đến rèn đúc tinh thần lực của mình. Thế nhưng y vẫn không làm như vậy, một là không có điều kiện, Linh không biết nên làm như thế nào đến hao hết tinh thần lực của mình, hai là không có thời gian, vào học viện vẫn bận rộn học tập, học tập ma pháp thực chiến, học tập luyện khí, học tập luyện chế dược tề vân vân, căn bản rút không ra thời gian đến tăng trưởng tinh thần lực của mình.

Sau lại bận rộn chuyện khiêu chiến thi đấu, cũng không hành động, không nghĩ tới hiện nhưng thật ra nhặt được bảo! Linh suy nghĩ một chút, vẫn hỏi nói: “Lĩnh vực cảm ngộ của ta xuất hiện sao?”

Linh cũng không cảm giác được trong cơ thể nhiều ra cái gì, bởi vì lĩnh vực không cần ngâm niệm chú ngữ, cho nên Linh không biết chính mình rốt cuộc cảm ngộ ra không. “Không có.” Cẩm rất nhanh dành cho Linh đáp án.

“Ừ!” Linh cũng tán thành gật đầu, lĩnh vực nếu là kỹ năng ma pháp không cần ngâm niệm chú ngữ có thể thi triển, cùng loại với tinh thần thế giới tồn tại cá nhân độc hữu như vậy, trong thân thể nhất định có phương thức biểu hiện, tựa như tiểu tuyền qua trong tinh thần thế giới, mà chính mình cảm thụ một lần thân thể nhưng không phát hiện có gì bất đồng, duy nhất bất đồng, cũng chính là tiểu tuyền qua biến lớn, màu sắc biến nhạt, thế nhưng vừa nãy Cẩm nói qua, tinh thần lực của y đã tấn cấp đế cấp ma pháp sư, hiện tượng kỳ quái này bị Linh bài trừ.

“Cũng không phải một điểm tiến bộ không có, ngươi chú ý tới màu sắc tiểu tuyền qua phát sinh cải biến không?” Cẩm thanh âm mang theo mỉm cười hỏi, khế ước giả của mình trong thời gian ngắn như vậy trưởng thành đến đẳng cấp này, Cẩm là thật cảm thấy vui vẻ, không chỉ bởi chính mình có thể sớm ngày phá xác, càng bởi vì Linh có thể sở hữu đủ năng lực bảo hộ chính mình.

“Ừ! Lẽ nào màu sắc biến hóa không phải bởi vì tinh thần lực của ta tăng trưởng?” Linh hỏi.

“Không phải, tinh thần lực tăng trưởng, tiểu tuyền qua chỉ biết biến lớn, mà không cải biến màu sắc, cải biến màu sắc chính là đại biểu ngươi đã chạm đến đại môn lĩnh vực, chỉ là còn thiếu, cho nên không kỳ nhập.”

“Còn có, tiểu tuyền qua biến hóa tới màu sắc cuối cùng cũng là màu sắc biểu hiện lĩnh vực của ngươi.” Cẩm lại thêm một câu.

Linh tuy muốn sớm chút cảm ngộ lĩnh vực, thế nhưng biết đây là gấp không được, cũng là hôm nay có cơ hội chính mình mới có thể bước vào một ngón chân, cho nên y không nản lòng tang chí, trái lại đấu chí hăng hái ngẩng cao, Thần chi lĩnh vực, y nhất định có thể cảm ngộ.

Cẩm đã giúp Linh khôi phục tinh thần lực, hắn trước khi trở lại cùng Linh nói suy nghĩ của mình: “Cảm ngộ loại chuyện này vốn chính là khả ngộ bất khả cầu, thế nhưng ngươi có thể tận lực hồi ức cảm giác khi ngươi cảm ngộ, tận lực bắt chước bầu không khí này, nói không chừng có thể lần thứ hai tiến nhập cảm ngộ!” Kỳ thực Cẩm nói những lời này một điểm căn cứ không có, hắn chỉ căn cứ lý giải của mình mà nói, bởi vì hắn không có cảm ngộ lĩnh vực, truyền thụ kinh nghiệm cũng không biết từ đâu nói ra. Thế nhưng Linh không biết, y còn tin, cho nên, sau này Linh trải qua không ngừng nỗ lực, trở thành biến thái thứ nhất tùy thời tùy chỗ muốn tiến nhập cảm ngộ liền tiến nhập cảm ngộ.