Chương 54 – Bà Ngụy thật nhiệt tình

Trong cuộc sống trước đây của anh không có em, anh hy vọng trong cuộc sống sau này của anh, mỗi một việc đều sẽ có em tham dự.

Sáng sớm ngày thứ sáu, mặc kệ Tô Nhạc không muốn ngày này tới đến mức nào thì nó vẫn cứ tới.

Cô giương mắt nhìn quần áo, váy vóc đủ loại kiểu dáng trên giường, cảm thấy cái nào cũng không phù hợp, tuy cô không muốn thừa nhận mình đang căng thẳng, nhưng sự thật chính là như vậy, cô thật sự đang căng thẳng. = =

Chọn tới chọn lui, cuối cùng, cô chọn một chiếc váy nhạt màu, kiểu dáng đơn giản, mặc trên người làm cho người ta cảm thấy rất thục nữ, ông cụ tám mươi tuổi hẳn sẽ thích cô gái nhã nhặn một chút, đúng không?

Vừa mới chuẩn bị xong Ngụy Sở đã gọi điện tới, Tô Nhạc mang theo túi lớn túi nhỏ quà cáp xuống lầu, thấy vẻ mặt ranh mãnh của người nào đó, gương mặt cô chợt ửng đỏ: “Anh nhìn cái gì?”

“Nhìn người đẹp chứ còn nhìn gì nữa.” Ngụy Sở giúp Tô Nhạc mở cửa xe, để túi lớn túi nhỏ trong tay cô ra ghế sau, cười hì hì nói: “Phục vụ cho người đẹp là niềm vinh dự của anh.” Nói vậy nhưng trong lòng anh lại thở phào nhẹ nhõm một hơi vì sự coi trọng của Tô Nhạc đối với lần thăm hỏi này. Anh không sợ Tô Nhạc vì coi trọng mà bất an, anh chỉ sợ Tô Nhạc không thèm để ý đến cái nhìn của người lớn trong gia đình anh.

“Em đã ăn sáng chưa?” Ngụy Sở hỏi.

“Em không đói.” Tô Nhạc chỉ cảm thấy căng thẳng đến mức dạ dạy xoắn lại, làm gì còn biết đến đói bụng.

“Em đừng quá lo lắng, bố mẹ anh đều rất thích em, từ lâu đã muốn gọi em về nhà ăn cơm, tính tình ông nội anh cũng rất hiền lành, dễ gần.” Anh nói rồi khom người giúp Tô Nhạc thắt dây an toàn: “Chúng ta đi ăn sáng trước rồi hãy về nhà.”

“Ai căng thẳng, anh chỉ tự suy diễn là giỏi.” Tô Nhạc hừ lạnh một tiếng, nghe Ngụy Sở nói vậy, sự căng thẳng trong lòng cô không giảm đi được bao nhiêu, nhưng quả thực cô có chút đói bụng. Hai người tới quán ăn sáng ăn vài thứ, sự căng thẳng trong lòng Tô Nhạc tuy không giảm bớt nhưng ít ra dạ dày cũng không thắt chặt lại nữa.

Trên đường đi, dáng vẻ giả bộ thoải mái của Tô Nhạc khiến cho tâm trạng của Ngụy Sở rất tốt, vì vậy, anh vừa lái xe vừa nói chuyện đùa cho Tô Nhạc vui vẻ, Tô Nhạc đáp lại câu được câu không, đột nhiên nhớ ra trước đây khi tới gặp bố mẹ Trang Vệ dường như cô cũng không căng thẳng như bây giờ, có lẽ khi đó cô còn quá trẻ, không biết gặp bố mẹ đại diện cho cái gì, cũng không biết người thương yêu mình lúc đó xoay người một cái đã có thể thay lòng đổi dạ.

Khi đó, Trang Vệ đối xử với cô thật sự rất tốt, vô cùng thân mật, cũng thề thốt không ít, hôm nay hai người đã đi hai đường, gặp lại nhau cũng không còn gì để nói. Liệu cô và Ngụy Sở cũng sẽ có một ngày như thế hay không?

“Đang nghĩ gì vậy, sắp đến nhà anh rồi.” Tiếng cười nói của Ngụy Sở truyền tới tai cô, Tô Nhạc quay đầu nhìn ánh mắt tràn đầy vui vẻ và chờ mong của anh. Cô cảm thấy ấm áp trong lòng, sự căng thẳng lúc đầu đột nhiêu tan biến đi không ít. Cô ngẩng đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy xe rẽ vào con phố nhỏ, ngừng lại bên cạnh một gốc đại thụ bên ngoài một tứ hợp viện. Bên ngoài cửa viện đã có rất nhiều loại xe xa xỉ đắt tiền.

“May mà hôm nay tới sớm, năm ngoái anh tới muộn, ngay cả chỗ đỗ xe cũng không có.” Ngụy Sở cảm thấy may mắn vì có thể chọn được chỗ đỗ xe tốt, anh bước xuống mở cửa xe cho Tô Nhạc, sau đó lại vòng ra ghế sau cầm lấy những món quà của Tô Nhạc dành cho người lớn trong nhà.