Chương 55

Ông Yamaa Yuuzi trở về phòng làm việc, nhìn màn đêm ngoài cửa sổ, ông lặng lẽ thở dài. Ông là con người chỉ khi nào có 1 mình, ông mới bộc lộ tâm trạng. Lúc này ông thấy khóe mắt mình hơi ươn ướt. Mọi quyết định là ở ông. Nhưng ông vẫn không dám tin đợt thí nghiệm mang tính thăm dò lại kết thúc như thế này. Không tìm ra hung thủ đã sát hại cha ông, còn nhà xác thì lại nhận thêm vài thi thể của người vô tội.

Thật là tội lỗi!

Tại sao mình lại có cảm giác tội lỗi nặng nề như thế này?

Đây cũng là 1 nguyên nhân khiến ông vội dừng ngay thí nghiệm. Không phải là không có thu hoạch gì nhưng còn xa mới đạt tới mục đích của ông, tuy nhiên ông không thể tiếp tục ích kỷ như thế này, ông quy 2 cái chết của Phương Bình và của tu sĩ họ Sái là tại mình tổ chức thí nghiệm, mặc dù ông biết cách nghĩ này là không khoa học, không logic.

Bây giờ nên làm gì đây?

Ông thậm chí đã hẹn gặp bác sĩ tâm lý người Nhật Bản. Nhưng có những chuyện bác sĩ tâm lý cũng phải bó tay.

Ông cầm điện thoại xem giờ, 1 giờ 21 phút sáng! Do dự 1 lát , ông vẫn bấm số máy của nhà báo Nhật Bản Inouse “Khuya thế này rồi, tôi làm phiền ông quá!’

Giọng ông Inouse Hiroshi rõ ràng là ngái ngủ, nhưng rất lịch sự “Tiến sĩ Yamaa gọi điện, thì tôi phải nghe chứ! Chắc ông đang có việc rất quan trọng?”

Ông Yamaa lại hơi do dự, rồi nói: “Việc này… tôi muốn nói chuyện với ông và cả ông Kurumada nữa”

– Được ạ, nhưng…. ông Kurumada đang ngủ ở phòng ông ấy!

– Không sao, Máy của tôi có thể đàm thoại 3 bên.

– Ông chờ 1 chút nhé. Ông Kurumada thức dậy, cũng đang lơ mơ. Ông Yamaa nói: “Vừa qua chúng ta sang Giang Kinh giao lưu nghiên cứu khoa học, hai vị đã rất nhiệt tình, tôi hết sức cảm kích”

– Ông khách khí quá – Kurumada nói – Chúng tôi được gặp và tiếp đãi bạn đồng hương, chúng tôi rất mừng, huống chi chúng tôi vốn rất ngưỡng mộ kính trọng lệnh tôn (tôn xưng cha của người đối thoại)

– Có người nói phụ thân tôi năm xưa đã trở thành cánh tả, có đúng thế không? Ông luôn có ý để cho đối phương nói thoải mái đã, nhưng lần này ông đã ngắt lời ông Kurumada.

– Không nên nói vậy. Lệnh tôn luôn luôn là 1 nghệ sĩ rất có tâm, nhạy cảm dễ mềm lòng, thông cảm với kẻ yếu, nhưng lập trường chính trị thì không rõ ràng. Ông Inouse Hitoshi nói.

Ông Yamaa im lặng một lúc, rồi nói “Tôi có 1 việc rất gấp, muốn bàn với 2 ông… tôi nghĩ, nó là chuyện kinh thiên động địa, cho nên phải cần 2 vị tiền bối…” Bỗng nhiên ông thấy có 1 vật cứng lạnh tì vào sau gáy. Ông lắc người định vùng ra. Một mũi dao găm sắc nhọn đang dí vào gáy ông. Phía sau ông là nòng súng. “Hãy nói là mình đã đổi ý, mai sẽ tính sau, rồi chào lịch sự và dập máy.” Một giọng nói rất khẽ ngay bên tai ông.

Chính là Kikuchi Yuji!

Ông Yamaa không biết nên nói sao.

– Này ông Yamaa , có việc quan trọng à? Nhà báo Kurumada lấy làm lạ vì ông Yamaa bỗng ngừng lời, bèn hỏi.

– À… việc này rất hệ trọng, cho nên tôi cần suy nghĩ thêm đã. Bây giờ quá khuya chẳng thể nói dăm câu ba điều mà được. Chi bằng để đến mai, chúng ta sẽ tìm 1 nơi yên tĩnh để trò chuyện. Ông Yamaa Yuuzi đang bối rối mà vẫn đường hoàng, khiến cho Kikuchi Yuji phải nể phục.

– Nhưng mà… Kurumada càng lấy làm lạ.