Chương 55 – Người lớn rất hài lòng

Kết quả của việc đi khắp hang cùng ngõ hẻm chính là một số người quen biết Ngụy Sở đều tới gần bắt chuyện, thuận tiện hỏi dăm ba câu, ai da, đây là bạn gái của cậu à? Sau đó lại dùng ánh mắt xem triển lãm quan sát trên dưới Tô Nhạc một lượt.

Khi Ngụy Sở đưa Tô Nhạc về tới nhà, Tô Nhạc có thể khẳng định, chưa tới một ngày nữa, tất cả mọi người sống trong con phố này đều biết Ngụy Sở đã có bạn gái.

“Những hàng xóm này thật nhiệt tình.” Xã hội hiện giờ tình người phai nhạt, hôm nay gặp được những người nhiệt tình như thế, nhất thời Tô Nhạc có chút không được tự nhiên.

“Hầu hết bọn họ trước đây đều từng tham gia chiến tranh, ngày trước, con phố này được người ta gọi là phố trụ sở, hiện giờ ông nội anh đã về hưu nhưng hàng năm vẫn có nhiều người tới chúc thọ ông, năm nay ông đại thọ tám mươi, khách khứa nhất định còn nhiều hơn những năm trước.”

Tô Nhạc lắc đầu: “Mặt mũi dễ nhìn, đầu óc thông minh, còn là quan nhị đại, thảo nào có những nam sinh nhắc tới anh là lại nghiến răng nghiến lợi.”

“Một người đàn ông tốt như vậy hiện giờ là của em, em nên tự hào mới đúng chứ.” Ngụy Sở cười ha ha, nghiêng mặt tới gần cô.

“Anh có thể không biết xấu hổ hơn nữa được không.” Tô Nhạc chán ghét đẩy anh sang một bên, chỉ trách mình trước đây không nhận ra tên này là người thế nào.

Khi bọn họ về tới nơi thì trong nhà đã vô cùng náo nhiệt, tiếng nói chuyện nhao nhao ồn ào, rất vui vẻ, Tô Nhạc còn chưa kịp thích ứng đã nghe được một giọng nói quen thuộc.

“Tiểu Nhạc Nhạc.” Ngụy Diêu đứng dưới tàng cây Mộc Lan, cực lực vẫy tay với Tô Nhạc, chồng cô nàng đang dùng vẻ mặt căng thẳng nhìn cái bụng của cô nàng, Tô Nhạc phát hiện, cái bụng kia đã tròn thành một trái cầu, nha đầu kia đã là mẹ trẻ con rồi? Thảo nào gần đây ít xuất hiện trên diễn đàn như thế, thì ra là suy nghĩ cho sức khỏe của đứa bé.

“Nha đầu chết tiệt kia, có thai đừng cử động mạnh như vậy.” Nhìn thấy động tác dũng mãnh kia của Ngụy Diêu, Tô Nhạc sợ hết hồn, bước mấy bước đến trước mặt cô nàng: “Mấy tháng rồi?” Nhìn bụng của Tiểu Diêu cũng đã lớn, hẳn là bốn, năm tháng rồi.

“Hơn bốn tháng rồi, vừa mới thành hình thôi.” Ngụy Diêu cười ha ha, nhưng thấy Tô Nhạc xuất hiện ở nhà họ Ngụy, cô vẫn có chút bất ngờ và hiếu kỳ, cô nhìn xung quanh một lượt: “Cậu cùng ông anh họ, em họ nào của tớ tới đây à?”

Tô Nhạc nhìn thấy vẻ kích động cùng hiếu kỳ không chút che giấu trong mắt Ngụy Diêu, cô ho khan một tiếng.

“Sau này chúng ta sẽ thành người một nhà rồi, đây đúng là duyên phận.” Ngụy Diêu cảm thán, kéo tay Tô Nhạc ngồi xuống chiếc bàn bên cạnh, chồng cô nàng ở bên cạnh bưng trà đưa nước. Cô và Tô Nhạc là tác giả cùng một thời trên mạng, hai người ký hợp đồng trong cùng một khoảng thời gian, trên diễn đàn lại thường xuyên qua lại, nói chuyện phiếm, chậm rãi quen thuộc, cuối cùng thành bạn tốt trên mạng, nay lại phát triển tới ngoài đời thực, không thể không cảm thán một câu duyên phận diệu kỳ.

Ngụy Diêu lảm nhảm một lúc lâu sau, đột nhiên nhớ tới vấn đề then chốt: “Đúng rồi, bạn trai của cậu rốt cuộc là ai trong nhà tớ?” Hoặc là cô đã đoán sai, Tô Nhạc có thể là bạn gái của một người khách nào đó chăng?

Phải chăng phụ nữ có thai rồi nói cũng nhiều hơn? Tô Nhạc vội ho một tiếng: “Ừ, là anh họ nhà cậu.”