Chương 55: Thiên Triều Thần Kiếm

Toàn bộ không khí trên lôi đài đột nhiên đều bị hút ra, mường tượng như bị một sức hút cực mạnh hấp nạp hết. Thanh Vân Vụ kiếm kỳ lạ giờ đây đã hóa thành một cây bút vẽ cực kỳ linh động, từ trong sức hút cực độ mà vẽ rất tự nhiên. Không thấy sản sinh ra lực lượng gì, cũng không thấy có quang mang gì, tựa như là đi vào một thế giới bồng bềnh, tất cả mặt trăng, mặt trời và các vì tinh tú hầu như cũng đều tan biến cả.

Thiên Địa Vô Cực, chứa đựng uy lực chí dương chí cương trong trời đất, rồi hóa chúng thành một phương thức đơn giản nhất mà thi triển ra.

Kiếm thức đơn giản nhất nhưng lại là đòn chí mạng nhất.

Sau khi Lục Mộng Thần đạt tới tầng thứ tám của Tinh Tiên thần công, hắn liền phát hiện ra mỗi lần mình dùng chiêu Thiên Địa Vô Cực, thì hoàn toàn cảm thấy thoải mái và nhẹ nhàng, không còn cảm thấy nội lực không thể kế tục như trước nữa. Thật ra tại Phong Thần Tông, chỉ có những ai đạt được tầng thứ tám của Tinh Tiên thần công thì mới sử ra được chiêu Thiên Địa Vô Cực, nhưng bản thân hắn đã có thể sử dụng được khi còn ở tầng thứ bảy rồi, thật là hiếm thấy!

Thanh Xạ Nhật thần kiếm cự đại đang tiến dần vào trong kiếm thức của chiêu Thiên Địa Vô Cực, tốc độ của nó vốn đang nhanh như điện xẹt đột nhiên bị chậm lại, phảng phất như là có một bàn tay vô hình ngăn cản đường tiến của nó. Gợn sóng cường đại do Hương Phong nỏ bắn ra khi lạc vào trong phạm vi sức hút cực mạnh của chiêu Thiên Địa Vô Cực liền bị mất phương hướng, tiêu tán khắp nơi.

Lục Mộng Thần di chuyển tới trước nửa bước, Vân Vụ kiếm lại một lần nữa nhẹ nhàng vẽ lên những đường nét kỳ lạ, sức hút của chiêu Thiên Địa Vô Cực lại càng khuếch đại, phủ trùm lấy toàn bộ lôi đài. Lúc này, Kim Thường Di đã không thể cử động được nữa, trong lòng của gã thập phần sợ hãi. Giờ đây gã mới hiểu tại sao Phong Thần Tông có thể đứng đầu Tu Chân giới trong suốt hàng vạn năm qua.

Cái…..cái Phong Thần kiếm quyết ấy…….sự lợi hại của nó quả thật là không thể dùng ngôn ngữ nào để diễn tả được. Thật sự là lực lượng siêu việt của con người!

Xạ Nhật thần kiếm không còn cách nào để tiến về phía trước dù chỉ là nửa thốn, nó chỉ còn yên lặng dừng lại ở trên không. Hồng quang trên thân kiếm càng lúc càng sáng rực, tựa như là không cam chịu bị khống chế như vậy, thân kiếm cứ liên tục phát ra những tiếng oong oong như muốn phát tán ra một sự nỗ lực cuối cùng. Lúc này, Vân Vụ kiếm lại phóng ra một đạo bạch sắc vân vụ, chính là vân vụ nguyên khí của Long Nhi. Quầng vân vụ này nhanh chóng bao trùm lấy Xạ Nhật thần kiếm, khiến cho hồng sắc quang mang của nó từ từ tiêu tán, rồi cuối cùng thì biến mất hoàn toàn.

Sắc mặt của Kim Thường Di tái nhợt hẳn đi, Hương Phong nỏ đang nắm trong tay cũng bị rơi xuống sàn lôi đài.

Lục Mộng Thần thu hồi kiếm quyết, cầm lấy Xạ Nhật thần kiếm đưa sang cho Kim Thường Di, rồi mỉm cười nói: “Kim sư huynh, thừa nhận nhé! Tiểu đệ xin hoàn trả lại Xạ Nhật thần kiếm.” Kim Thường Di thu lại bảo kiếm, ngượng ngùng nói: “Hôm nay được lĩnh giáo Phong Thần kiếm quyết của Lục sư đệ, quả là danh bất hư truyền! Hy vọng sau này vẫn còn cơ hội giao lưu với Lục sư đệ!”

Lục Mộng Thần cười nói: “Nhất định! Nhất định sẽ có!” Kim Thường Di không nói gì nữa, vội phi thân xuống đài.