Chương 56

Toàn bộ hội trường ồ lên.

Không chỉ có là ở hàng ghế phóng viên, ngay cả Tiết Lâm cũng nhíu mày. Đúng lúc ấy, toàn bộ camera đều nhắm về phía Mạch Nhiên. Buổi họp báo vốn rất náo nhiệt đột nhiên im lặng.

Mạch Nhiên biết rõ, giờ khắc này có rất nhiều người đang chờ xem cô bị chê cười. Cô cũng biết, câu nói kia của mình không lịch sự đến mức nào. Là một nhân vật của công chúng, ngay từ khoảnh khắc quyết định xuất đạo, cần phải chuẩn bị tốt tâm lý bị người ta chửi bới và nói xấu, bất luận phản kích thế nào cũng có thể có khả năng trở thành nhược điểm để người ta tiếp tục công kích. Dù cho ngàn vạn mũi tên đâm vào tim cũng phải tập làm quen.

Thế nhưng, sau mấy ngày cô bị trói kia, suy nghĩ của Mạch Nhiên đã triệt để bị thay đổi.

Hoá ra cuộc sống cũng không như cô nghĩ dài như vậy. Mỗi một câu nói, một hành động của cô lúc này đều có thể trở thành một sự kiện trong cuộc đời cô. Trong cái cuộc đời ngắn ngủi không biết trước được điều gì xảy ra này, nếu như ngay cả một việc là lấy dũng khí đứng ra nói cũng không có thì sống trên đời này đau còn ý nghĩ gì nữa.

Nghĩ vậy, Mạch Nhiên đột nhiên bình tĩnh lại. Trước mặt là đông đảo truyền thông đang hy vọng cô la khóc om sòm, xấu hổ mà than thở khóc lóc trước ống kính, cô chỉ nhìn bọn họ và mỉm cười, bình tĩnh mà nói: “Cảm ơn mọi người đã quan tâm, nhưng như các vị đã thấy, tôi hiện giờ rất tốt. Tinh thần không hề bất ổn, cũng không bị ai xâm phạm cả, càng không giống như các vị nói rằng tôi đem chuyện bị bắt cóc ra để tuyên truyền phim. Trên thực tế tất cả mọi người đều nhìn ra được, “Tàn kiếm” không cần đến tôi phải gây sự chú ý. Nếu như các vị đang ngồi đây một mực cho rằng như vậy, thì tôi cũng chỉ có thể nói rằng, thà rằng bị chửi bới và vũ nhục là giả dối, tôi cũng phải nói một câu thô tục để biểu đạt tâm tình của mình lúc này, thô tục không phải tôi, mà là thế giới hà khắc đới với nghệ sĩ. Tôi đã nói xong, cảm ơn!”

Mạch Nhiên nói một lèo hết. Sau đó mọi người chìm đắm trong khiếp sợ. Cô đứng dậy, rời khỏi buổi họp báo.

Khi cô đi vào phía trong rồi, vẫn còn nghe được tiếng vô số người ngạc nhiên.

Vừa rồi còn trấn tĩnh được một chút, lúc này Mạch Nhiên nghe tiếng ồn ào lại có dự cảm bất thường. Cô nghĩ lần này chắc chắn là bị mắng chửi đến chết.

Nhưng cô không hối hận.

Điện thoại di động trong túi rung lên mãnh liệt. Mạch Nhiên tưởng Linda gọi đến hỏi tội, nhưng vừa móc ra liền nhìn thấy tên Thẩm Lâm Kỳ.

Mạch Nhiên cười khổ, chuyện tốt nhanh quên, tiếng xấu đồn xa. Cô không ngờ rằng mình vừa mới gặp rắc rối thì Thẩm công tử đã biết. Dám chắc là sẽ bị mắng, cô nhận điện thoại, ngang ngạnh nói: “Em sẽ không xin lỗi.”

Vậy mà, đầu dây bên kia lại nói: “Ai bắt em xin lỗi?”

Ách, Thẩm công tử chẳng lẽ không phải gọi đến hỏi tội cô?

Mạch Nhiên ngạc nhiên, không hiểu tột cùng anh muốn nói gì.

“Hai chuyện.” Thẩm Lâm Kỳ đơn giản trả lời nghi vấn của cô: “Thứ nhất, em làm tốt. Thứ hai, đợi anh qua đón em, chúng ta đi ăn.”

“Ăn cái gì?” Mạch Nhiên hiếu kỳ hỏi.

“Ăn mừng giải quyết tốt hậu quả, thảo luận thế nào giúp em thu dọn tàn cục.”

Mạch Nhiên: “. . .”

Mặc dù Thẩm công tử đang tán dương hành động dũng cảm đối mặt với phóng viên gây khó dễ của Mạch Nhiên, nhưng như vậy lại khiến cô bị đả kịch trầm trọng. Một bữa cơm, Tiết Lâm, thậm chí cả đại minh tinh Khương Tuệ được toàn bộ Châu Á biết đến kia cũng có mặt, thân là người khởi xướng mọi chuyện, Mạch Nhiên cảm thấy áp lực rất lớn, cúi đầu chỉ biết ăn cơm.