Chương 56

Nhiều lúc, cùng một khái niệm nhưng đàn ông và phụ nữ lại lý giải hoàn toàn trái ngược.

Ví dụ nhắc đến từ “toàn thân”, Giản Dao đỏ mặt là do cô nghĩ đến chuyện phải sờ mó tấm thân trần của Bạc Cận Ngôn. Tuy nhiên, đầu óc cô không hề nghĩ đến bộ phận XX bởi vì trong tiềm thức của cô, việc lau người bình thường không cần động đến bộ phận kia.

Nhưng đối với Bạc Cận Ngôn… Tuyệt quá, Giản Dao sẽ giúp anh lau toàn thân, đặc biệt là bộ phận XX.

Giản Dao đỏ mắt nhưng cũng không đến nỗi mất tự nhiên. Chợt nhớ gần đây thời tiết vẫn còn nóng, cô đề nghị: “Hay là vậy đi, em đặt một cái ghế trong phòng tắm, anh ngồi ở đó, em sẽ dùng vòi hoa sen xả vào người anh, cố gắng không chạm đến vết thương của anh, có được không?”

Bạc Cận Ngôn mỉm cười, đôi mắt sáng như sao trời.

“Sao không được?” Giọng nói trầm thấp, ôn hòa vang lên.

Giọng nói có chút bất thường của Bạc Cận Ngôn khiến Giản Dao hơi ngẩn người. Nhưng nghĩ đến chuyện anh thích gần gũi, đụng chạm thân thể với cô, cô cũng cảm thấy thoải mái.

Phòng tắm sáng đèn, một chiếc ghế chân cao đặt ở giữa phòng. Giản Dao đỡ Bạc Cận Ngôn ngồi xuống ghế. Đây là lần đầu tiên cô cởi cúc áo của anh nên khó tránh khỏi cảm giác ngượng ngùng. Một cúc, hai cúc, ba cúc… Bộ ngực đàn ông dần lộ ra ngoài. Còn ánh mắt sáng rực của anh từ đầu đến cuối không rời khỏi cô.

Cởi xong áo ngủ, không biết có phải là ảo giác của Giản Dao hay không, không khí trong phòng tắm như tỏa ra hơi nóng đặc biệt của người đàn ông. Khi ngẩng đầu, Giản Dao liền bắt gặp nụ cười nhàn nhạt, vui vẻ trên gươngmặt Bạc Cận Ngôn.

“Anh cười gì thế?” Cô nghiêm giọng.

“Anh đang hưởng thụ.”

Được thôi… Giản Dao nghĩ thầm, trong lúc đụng chạm thân thể, tốt nhất cô và anh không nên nói chuyện. Cứ để anh âm thầm hớn hở là được. Lên tiếng nói chuyện sẽ khiến cô xấu hổ đến chết mất. Tuy nhiên, Giản Dao có thể kiểm soát được ý muốn của Bạc Cận Ngôn hay sao? Khi cởi đến chiếc quần dài, cô đỏ mặt khi thấy đôi chân rắn chắc của anh, sau đó cầm vòi hoa sen. Bạc Cận Ngôn ngẩng đầu, hỏi cô: “Tại sao em không cởi hết?”

Giọng của anh cứ như đây là lẽ dĩ nhiên, đôi mắt đen sáng rực.

Giản Dao đờ người.

Vòi hoa sen đã bật. Nước nóng chảy xuống nền nhà, làn hơi nước mỏng bốc lên.

“Không cần cởi hết.” Giản Dao nói nhỏ.

“Tất nhiên cần.” Bạc Cận Ngôn cất giọng nhàn nhạt. “Ngày nào anh cũng rửa chỗ đó.”

Mặt Giản Dao nóng ran chưa từng thấy.

“Anh có thể dạy em cách rửa.” Anh tiếp tục cất giọng từ tốn.

Mặt Giản Dao đỏ như quả cà chua chín.

“Không cần anh dạy.” Cô nhấc một cánh tay của Bạc Cận Ngôn, bắt đầu xả nước. Cô nói mà không nhìn vào mắt anh. “Em thấy cần làm thế nào thì làm, nếu không, anh tự cầm vòi hoa sen tắm đi.”

Bạc Cận Ngôn im lặng mấy giây.

“Ok.” Anh cất giọng trầm thấp, giọng nói có chút bất mãn.

Giản Dao mím môi, cầm bánh xà phòng thơm ở bên cạnh, xoa lên cánh tay Bạc Cận Ngôn. Anh lại lên tiếng: “Vậy em định tắm thế nào? Anh không thích nước quá nóng.”

Giản Dao quát: “Anh im miệng ngay cho em!”

Sau khi rửa xong phần thắt lưng và chân tay của Bạc Cận Ngôn, Giản Dao đưa vòi hoa sen cho anh. “Em ra ngoài đây, còn lại anh tự làm đi.”

Bạc Cận Ngôn liếc nhìn cô, thâm ý sâu xa: “Được, nhưng em phải giúp anh cởi quần lót.” Anh mỉm cười. “Anh không thể cúi người.”