Chương 56

Quan Kiện và Satiko không dám tin vào cảnh tượng trước mắt họ. Kikuchi Yuji tay đeo găng đen, lăm lăm khẩu súng, bên cạnh anh ta là ông Yamaa Yuuzi đang bị còng tay.

– Chúng tôi đã nhìn thấy các người từ xa rồi! – Ông Yamaa nói.

Chỉ được nói tiếng Nhật, cô Satiko sẽ dịch lại!

Kikuchi Yuji gắt lên, rồi ném cho Satiko chiếc còng số tám.

– Còng Quan Kiện lại!

Satiko giận dữ nhìn Kikuchi Yuji, không nhặt chiếc còng lên. Kikuchi Yuji lạnh lùng nói “Tôi có vài phương án, trong đó có phương án giết hoặc đánh bị thương cảhai người. Tuy nhiên đó không phải là thói quen của bọn đạo chích chúng tôi. Nhưng nếuhai vị không chịu hợp tác thì tôi đành phải giết vậy! Cô bảo với hắn rằng nếu hắn không chịu còng, thì tôi giết cô trước! Dù sao thì cảhai vị cũng chẳng có giá trị gì đối với tôi!”

– Này, nếu anh giết họ thì tôi sẽ không cho anh biết chỗ cất giấu đồ sứ nữa! ông Yamaa nghiêm khắc nói.

Satiko kêu lên: “Sao? Đồ sứ? đồ sứ nào?”

Quan Kiện đã hiểu ra tình thế lúc này, anh nói: “Satiko, đừng ngại, cứ còng tôi đi!” Anh nhận thấy Kikuchi Yuji hết sức cảnh giác, hắn là dạng lọc lõi, nếu mình manh động tất sẽ dẫn đến tổn thất không cần thiết.

– Cô hãy bật thang máy để chúng tôi cùng xuống! – Kikuchi Yuji ra lệnh.

– Thang máy đi xuống, mọi người bước đến cái cửa kia. Ông Yamaa nói “Để tôi mở cho!”. Ông mở một cái hộp gỗ nhỏ, xê dịch cầu dao, ổ khóa tròn trên cửa bỗng kêu “xoạch” 1 tiếng. Kikuchi Yuji nói: “Hai cô cậu trẻ tuổi sao vẫn đứng đó? Mở cửa đi!”

Quan Kiện hỏi: “Nhưng mật mã…”

Ông Yamaa nói: “Hai người đã đoán ra mật mã kia, thì chắc chắn phải đoán ra mật mã ở đây chứ!”

Đầu Quan Kiện bỗng sáng ra: là số mộ của Hà Linh Tử.

Cửa đã mở, lạimột cơn đau ập đến khiến anh rùng mình. Anh bị co giật toàn thân, rồi đau nhức khắp cơ thể, không sótmột chỗ nào!

Có lẽ trung tâm nghiên cứu này đúng làmột nơi, “có ma” hễ đi xuống dưới thì anh bị đau kinh khủng.

Anh chợt nhớ đến những lời nói của Du Thư Lượng, ý nghĩa của sự tồn tại của mình chắc không phải là để chịu đau?

Satiko nhận ra Quan Kiện đang phải đau đớn, cô khẽ nói: “Nào, nhìn đi, nhìn xem Công ty Đại Đông Á tu sửa một năm rưỡi, đã huy hoàng đến đâu…”

– Này, hai người coi chừng! Cấm thì thầm nhỏ to, kẻo tôi sẽ không nể đâu! Kikuchi Yuji gay gắt nói.

– Một mùi ẩm mốc cực khó chịu bốc lên nhức mũi, khiến mấy người này vốn đều thiếu ngủ phải choáng váng. Phía trước hình như là một hành lang dài và tối. Kikuchi Yuji bắt Quan Kiện chiếu đèn pin đi trước dẫn đường. Hai bên là những căn phòng nhỏ, lắp cửa gỗ, có vài gian là cửa song sắt, chẳng khác gì nhà tù.

Chân Quan Kiện bỗng bị vấp, Anh hít vào 1 hơi khí lạnh.

Satiko bước lên, cô kêu “ôi…” kinh ngạc.

Một bộ xương khô nằm trên lối đi. Ánh đèn rọi vào đầu lâu. Hai hốc mắt đen ngòm, không trống rỗng, mà toát ramột vẻ kinh hãi và phẫn nộ.

Chắc là ảo giác! Quan Kiện lắc đầu như muốn xua đuổi nỗi ám ảnh này.

Không thể xua đi, nỗi sợ hãi mới lại nảy sinh.

Đã học ba năm y khoa, đã học giải phẫu cơ thể, giải phẫu cục bộ, giải phẫu bệnh lý, Quan Kiện không sợ điều gì về thi thể, nhưng bộ xương khô này bỗng xuất hiện trong bóng tối vẫn khiến anh run rẩy cảm thấy có điều chẳng lành. Kikuchi Yuji làu bàu, rồi hỏi “Cất giấu ở đâu?”

Ông Yamaa nói “Cứ đi tiếp!”