Chương 56

“Hả?!” Giọng Liên Liên cao tới quãng tám: “Cậu với Dương…”

Dựa trên kinh nghiệm và bài học đau thương trước đây, Lăng Lăng kịp thời bịt miệng Liên Liên. “Bình tĩnh! Bình tĩnh!”

Liên Liên làm sao có thể bình tĩnh nổi, vội vàng kéo bàn tay Lăng Lăng đang cản trở cô nói chuyện xuống: “Cậu với anh ta, đang quen nhau?! Mấy ngày nay cậu… và anh ta ở cùng một chỗ hả?”

“Ừ.”

Hai mắt Liên Liên trợn tròn, nhìn trừng trừng Lăng Lăng một hồi lâu, đột nhiên vươn tay tìm đến cái trán cô: “Không phải cậu phát sốt, sốt tới ngu người luôn rồi đấy chứ?”

“Không có.”

Tuy Liên Liên sờ trán cô thấy nhiệt độ vẫn bình thường, nhưng vẫn không thể tin: “Cậu chắc chắc cậu không mắc chứng hoang tưởng nào đó phải không?”

“Tớ chắc chắn!”

Lăng Lăng dùng hai tay bưng ly milk shake, hơi nước đọng trong lòng bàn tay, lạnh lẽo.

“Cậu cũng cho rằng tớ không xứng với anh ấy sao?” Lăng Lăng thầm thở dài.

“Không phải! Không phải!” Liên Liên vội lắc đầu, lời nói có chút lộn xộn. “Lăng Lăng, cậu là một cô gái tốt, ai cưới được cậu là phúc của người đó. Tớ chỉ là không có cách nào tưởng tượng nổi Dương… anh ta có thể cùng sinh viên của mình… Quả thực, chuyện này xảy ra với bất kỳ ai khác đều có thể, nhưng xảy ra với anh ta, rất là khó hiểu. Anh ta thoạt nhìn rất… rất… thanh cao!”

“Haiz!” Lăng Lăng cảm thán, cô hoàn toàn có thể hiểu được sự kinh ngạc của Liên Liên. Bởi vì, vẻ ngoài thanh cao của Dương Lam Hàng không biết đã mê hoặc hết bao cô gái không biết gì!

Tất nhiên, trong đó cũng bao gồm cả cô. Nếu không Dương Lam Hàng hai năm nay ám chỉ nhỏ nhỏ to to không biết bao nhiêu lần, cô há có thể một chút mơ tưởng cũng không dám có sao.

“Rất khó hiểu.” Liên Liên vỗ vỗ ngực, cầm ly milk shake uống một hơi hết nửa ly. “Tớ thế nào cũng nghĩ không thông… anh ta muốn cái gì đây!”

“Nghĩ không thông à?” Lăng Lăng cười tựa vào lưng ghế, chậm rãi nói: “Liên Liên, tớ cũng nghĩ không thông, năm năm trước vì sao cậu không nói tớ biết, bang Massachusetts không chỉ có đại học Harvard mà còn có cả MIT!”

“Trường đại học ở Massachusetts quá trời, tớ làm sao nói cậu biết từng cái một được… Hey dà, tớ đang nói với cậu chuyện tình yêu thầy trò, cậu đừng có lái tớ qua chuyện yêu đương trên mạng chứ…” Liên Liên đột nhiên im bặt, mắt trợn tròn thao láo! “Lăng Lăng, cậu có ý gì? Anh bạn khoa học gia của cậu học MIT? Đừng nói với tớ…”

Lăng Lăng gật gật đầu.

Liên Liên bưng phần milk shake còn lại uống sạch, nhưng vẫn không thể nào bình tĩnh. “Anh ta, anh ta, anh ta…”

Liên Liên nói ba chữ “anh ta” liên tiếp mà vẫn chưa biểu đạt xong lời mình muốn nói.

Lăng Lăng hảo tâm thay cô nói ra: “Anh ấy chính là người bạn khoa học gia của tớ, hai năm trước từ Mỹ trở về, lúc ấy, tớ đang quen Uông Đào. Cho nên, anh ấy hiểu lầm.”

“Anh ta hiểu lầm cậu căn bản không thích ảnh, nản lòng thoái chí, nên lựa chọn từ bỏ hả?”

Lăng Lăng lắc đầu. “Nói đúng ra, anh ấy vẫn luôn theo đuổi tớ. Chuyện xưa nước ấm nấu ếch(*) cậu từng nghe bao giờ chưa? Tớ chính là con ếch ngu si đó, vốn dĩ dưới tác dụng của phản ứng chống lại kích thích, có thể nhảy khỏi nồi, chạy trối chết. Kết quả anh ấy dùng lửa ấm từ từ nấu, chờ đến khi tớ phát hiện… thì đã bị nấu chín rồi!” Trong lòng Lăng Lăng bổ sung một câu: Dù sao cũng chín, cứ để anh ấy ăn quách đi, đỡ cho kẻ khác vớ bở!