Chương 56: Hậu quả rất nghiêm trọng

Bạch Bạch gấp rút lên đường đi theo phụ thân, cuối cùng tới ngày thứ sáu thì về lại đến Ngọc sơn, thấy khắp núi đồi đã nở rộ hoa hồng, Bạch Bạch vừa vui mừng vừa đau lòng, bởi vì chưa kịp nói lời từ biệt với Bích Bích, không biết nàng ta sẽ tức giận đến thế nào!

Bích Bích là bằng hữu tốt nhất mà nàng quen biết khi tới trần gian. Hồng Hồng và Vân Hư tuy rằng cũng coi như là vậy, nhưng mà dù sao thời gian ở chung rất ngắn. Chỉ là, nàng không duy trì sự thương tâm được bao lâu, liền đã trở thành mừng như điên, bởi vì thân ảnh của mẫu thân nàng không ngờ đang ở dưới chân núi Ngọc sơn!

Trong khi Bạch Nguyên Tùng nửa mừng nửa lo, thi Bạch Bạch giống như phi nhào vào trong lòng Vân Hạo Tuyết, cố sức cọ cọ củng củng, hận không thể hoàn toàn dán lên người bà.

Vân Hạo Tuyết nhìn thấy Bạch Bạch thì vui mừng đến chảy nước mắt ròng ròng. Tuy Bạch Nguyên Tùng cũng vui vẻ, nhưng cũng càng nhiều kinh nghi bất định. Vào lúc này, bỗng nhiên thấy trên sơn đạo đằng sau Vân Hạo Tuyết có một người thiếu niên mặc y phục màu xanh đi ra, dung mạo tuấn mỹ không kể, thần sắc thản nhiên mờ ảo tựa như gió, khiến người ta không nắm bắt được suy nghĩ của hắn. Đó chính là Minh Ất chân nhân.

Thấy Minh Ất chân nhân đã đến, Bạch Nguyên Tùng biết việc chính mình lén hạ phàm đã không giấu diếm được nữa rồi. Thế nhưng, nếu như thê tử là do ngài ấy mang xuống dưới, thì cho dù Thiên đình biết được, cũng sẽ không có mầm tai vạ gì. Minh Ất chân nhân là nhân vật quan trọng mà ngay cả Thiên đế cũng phải nể mặt ba phần.

Một nhà ba người của mình có thể đoàn tụ bình an được hay không, toàn bộ đều phải xem ý tứ của Minh Ất chân nhân. Vậy nên, Bạch Nguyên Tùng bất chấp xúc động được gặp lại thê tử, trước tiên đã tiến lên bái kiến.

Minh Ất chân nhân hơi nhấc tay lên khua một chút, Bạch Nguyên Tùng đành cúi đầu không thể bái lạy được nữa, chỉ nghe hắn nói: “Bạch tiên sinh không cần đa lễ, đi vào bàn lại thôi.”

Bên kia, Vân Hạo Tuyết nhớ tới chính sự, sự tràn đầy xúc động trong lòng vội vã ngưng lại, ôm Bạch Bạch quay ra, nói đối mặt với nàng: “Đây là thần tiên sư phụ của ocn, Minh Ất đại tiên, mau gọi sư phụ đi!”

Bạch Bạch liếc mắt nhìn Minh Ất chân nhân, thân thể rụt lại, tựa hồ lại càng hoảng sợ hơn, qua một hồi mới rụt rè mở miệng nói: “Sư phụ…” Hai chữ ngắn ngủn đó, ba người ở đây đều nghe được mà không cam lòng.

Sắc mặt Bạch Nguyên Tùng biến đổi, đã định chuyển sang tiến hành giáo dục đối với nàng vì tội bất kính với sư trưởng, nhưng Minh Ất chân nhân lại hình như không thèm để ý chút nào, “Ừ” một tiếng, xoay người đi vào động phủ của nhà hồ ly trước tiên.

Bạch Bạch thừa dịp hắn không chú ý, tay giật nhẹ áo của cha mình, nói: “Con còn nhớ, Mặc Yểm nói, hắn là đại ca của Minh Ất chân nhân…”

Bạch Nguyên Tùng thất kinh, nói: “Không được nói lung tung!”

Bạch Bạch cúi đầu thanh minh: “Cha không cảm thấy, diện mạo hắn cùng Mặc Yểm rất giống nhau sao?”

Bạch Nguyên Tùng vừa nghĩ, quả thực là như vậy, hình dáng của hai người chí ít có tới sáu bảy phần giống nhau, thế nhưng khí chất thì tuyệt nhiên bất đồng, chủ yếu chính là bọn họ đã sớm gặp qua Minh Ất chân nhân nhiều lần, nghĩ dung mạo hắn vốn nên như vậy, cho nên không nghĩ tới người kia. Lúc này Bạch Nguyên Tùng mới nhớ lại ra, thảo nào lúc mới gặp Mặc Yểm lại nghĩ nhìn quen mắt như vậy!