Chương 56: Tâm tư của anh

Mười hai giờ trưa ——Chiếc BMW màu đen phóng nhanh trên đường cao tốc, bên trong xe bao trùm bầu không khí yên lặng làm người ta hít thở không thông,”Trạch. . . Anh muốn dẫn em đi nơi nào vậy. . .” Âu Xảo Lệ mặc chiếc đầm màu đen, cách ăn mặc xinh đẹp quyến rũ nhìn Mạc Dĩ Trạch từ lúc lên xe thì bắt đầu mặt lạnh trầm mặc hỏi.Sáng nay cô ta vừa mới từ pub về đến nhà, hắn liền gọi điện thoại, bảo là 11h30’ đợi trước cửa nhà cô ta. Sau khi nhận được cú điện thoại này, Âu Xảo Lệ vui mừng đến quên hết mệt mỏi, sung sướng chạy đi tắm, trang điểm chưng diện qua lại hồi lâu. Đợi đến 11 giờ 3 phút hắn đến.Vốn tưởng rằng Trạch sẽ nói với mình là đi đâu, ai ngờ hắn không nói hai lời liền lôi cô ta lên xe.Hắn trầm mặc, Âu Xảo Lệ cũng không dám nói tiếng nào. . .”Trạch? Chuyện gì xảy ra sao. . . ?” Thấy hắn không trả lời hai mắt cứ thẳng tắp nhìn chằm chằm phía trước, Âu Xảo Lệ lại mở miệng hỏi.Lúc này, Mạc Dĩ Trạch trả lời cô ta.”Két!” Mạc Dĩ Trạch thình lình đến khúc cua quẹo, chỉ nghe được tiếng thắng xe vang lên một tiếng dồn dập, xe liền dừng sát ở hai bên đường.”Á” Âu Xảo Lệ hét lên một tiếng, chưa hết kinh hồn: “Trạch, anh. . . . . .” Âu Xảo Lệ trong lòng có chút uất ức, quay đầu lại đối mặt với ánh mắt vô cùng lạnh lẽo u ám của Mạc Dĩ Trạch, vì vậy lời nói còn lại ngăn trở ở cổ họng, không dám thở mạnh xuống.Mạc Dĩ Trạch con ngươi đen nhánh nheo lại, lạnh lùng khạc ra mấy chữ: “Là ai cho phép cô làm như vậy? !”Âu Xảo Lệ không rõ, đợi đến sau khi bình tâm lại lúc này mới gợi lên nụ cười không lưu loát ý đồ muốn trấn an hắn: “Trạch, em không hiểu anh đang nói gì.””Cô lại không biết?” Mạc Dĩ Trạch hì mũi coi thường, ngay sau đó lạnh lùng nhìn Âu Xảo Lệ, hung hăng nói: “Là ai cho cô dùng danh nghĩa của tôi đánh người? Là ai cho phép cô làm như vậy! ?”Khi hắn về đến nhà thì nhớ lại ý tứ trong lời nói của Âu Y Tuyết, hắn mới biết hôm đó Âu Y Tuyết ở trong phòng bệnh tại sao lại nói như vậy. Thì ra là. . . Thì ra đây tất cả đều là bởi vì cô ta!”Trạch. . . Anh. . .”, Âu Xảo Lệ vừa nghe hắn nhắc đến chuyện này thì mặt trắng bệch khiếp sợ.Anh làm sao biết được chuyện này, cha rõ ràng nói là sẽ xử lý tốt, sẽ không ai đem chuyện này tiết lộ ra ngoài, nhưng. . . Anh làm sao biết?Âu Xảo Lệ cắn chặt môi dưới của mình, bỗng dưng, trong đầu hiện ra một bóng người, vì vậy. . .”Là con tiện nhân kia nói cho anh biết sao!” Không sai, nhất định là con tiện nhân kia! Trừ cô, còn ai dám nói cho anh biết! Nghĩ tới đây Âu Xảo Lệ nhất thời nổi trận lôi đình.Mạc Dĩ Trạch nhăn đầu lông mày, đối với hai chữ “tiện nhân” từ trong miệng Âu Xảo Lệ cảm thấy khó nhịn, nhưng hắnvẫn không hề tỏ rõ ra ngoài.”Bây giờ cô còn lời nào để nói không?” Giờ phút này Mạc Dĩ Trạch giống như một vị thẩm phán, toàn thân tỏa ra khí tức hắc ám làm cho người ta phát run.Âu Xảo Lệ nghe vậy vội vàng lắc đầu một cái, khẩn trương nói: “Trạch, không phải như anh nghĩ . Em chỉ phải . . . . .””Đủ rồi.” Mạc Dĩ Trạch lạnh lùng quát bảo cô ta ngừng lại, nói tiếp: “Tất cả mọi chuyện tôi đều có thể chuyện cũ sẽ bỏ qua, nhưng mà cô phải giúp tôi làm một chuyện.” Đây mới là mục đích thật sự của hắn.Dứt lời, Âu Xảo Lệ không kịp chờ đợi gật đầu một cái: “Chỉ cần anh không rời khỏi em, cái gì em cũng có thể làm vì anh.” Lúc này cô sợ nhất là mất đi hắn, cho nên phàm là có thể làm cho cô ta ở lại bên cạnh hắn, coi như là chuyện thương thiên hại lý cô ta đều có thể làm!”Thật?” Mạc Dĩ Trạch trầm giọng hỏi, nghe được lời khẳng định của Âu Xảo Lệ, lúc này mới khởi động động cơ: “Những chuyện tôi muốn cô làm chính là. . .”