Chương 56: Ven hồ

Sau khi ăn cơm xong, Long Trạch cùng Tiết Đồng đi tới nơi ở của A Tống và Đại Miêu.

Lần trước cô tới đây chỉ nhanh chóng vào bếp lấy thực phẩm rồi ra về, không dám ở lại quá lâu. Lần này có Long Trạch đi cùng cảm thấy yên tâm hơn, Tiết Đồng đi xung quanh khu nhà, sân trước của căn nhà là thảm cỏ rộng lớn, giống như một bức thảm màu xanh khổng lồ.

Cửa ra vào khá rộng làm bằng gỗ mun có màu vàng đậm, lan can màu trắng, trong phòng khá bừa bộn, tạp chí vứt lung tung, trên tường là bảng phi tiêu cỡ lớn, góc tường còn trưng bày những tượng thú hoang dã biểu tượng cho sức mạnh chúa tể.

Bên ngoài biệt thự là rừng cây rậm rạp, Long Trạch theo thói quen đi vào đóng kín các cửa lại. Tiết Đồng dọn dẹp lại căn phòng, đem tạp chí xếp gọn vào một chỗ, nhặt những vỏ rượu cho vào thùng rác, Long Trạch thấy cô định dọn dẹp lại căn nhà, hắn liền ngăn cản: “ Đừng làm, chúng ta không ở đây.”

“ Không phải anh nói hòn đảo này thuộc quyền sở hữu của anh sao?.” Tiết Đồng ngẩng đầu hỏi: “ Nếu là đảo của anh, thì căn nhà này cũng là của anh, vẫn nên dọn dẹp lại một chút, biệt thự không có người ở, để lâu quá sẽ biến thành bãi rác.”

Long Trạch nở nụ cười ấm áp: “ Em thấy yêu hòn đảo này rồi? Về sau sẽ nó sẽ là của em.”

Tiết Đồng không quan tâm đến câu nói của Long Trạch, cô tiếp tục dọn dẹp phòng khách, đem những đồ đạc dễ bị ẩm mốc đem đi rửa sạch, Long Trạch cũng ở bên cạnh phụ giúp, nhặt những viên đạn còn sót lại: “ Kĩ năng bán súng của em đến đâu rồi?.”

Tiết Đồng nhìn viên đạn trong tay Long Trạch, ngượng ngùng nói: “ Vẫn vậy, tầm ngắm không được chuẩn.”

“ Nhắm bắn cũng không có gì là khó, do trước đây em không luyện tập, sau này anh sẽ dạy em. Hiện tại, mọi chuyện đều nằm ngoài tầm kiểm soát, nên học qua sẽ tốt hơn.”

Tiết Đồng cầm trên tay băng đạn, Long Trạch lấy một viên xem xét: “ Đáng tiếc đây không phải súng dùng cho nữ, đối với em mà nói rất khó sử dụng, anh sẽ dạy lại em cách dùng. Nhưng nếu không có anh ở bên cạnh em, em đừng mở chốt an toàn, sẽ rất nguy hiểm.”

“ Uhm” Tiết Đồng gật đầu: “ Bình thường em sẽ không chạm vào.”

Hai người cũng không ở lại biệt thự quá lâu, sau khi đóng các cửa lại, kiểm tra xung quanh, Long Trạch cầm theo hai chai rượu vang đỏ: “ Lần trước xem tivi, thấy bảo con gái uống rượu vang tốt cho sức khỏe, rượu này cũng không tệ lắm, cầm về đi.”

Nhìn lại không có gì mang về được, thời gian cũng không còn sớm, tắt đèn và nguồn điện, khóa cửa sổ lại rồi cả hai ra về.

Trên đường trở về Long Trạch nói: “ Nơi này cách đất liền khá xa, trước nay đều do người của Trình Thiên đem thức ăn tới, tạm thời sẽ không có ai tới đây. Trước mắt, chúng ta sẽ ở lại đây, chờ thuyền được đưa tới chúng ta sẽ ra ngoài. Ngày mai sẽ ra biển bắt cá, chuyện thức ăn em không cần phải bận tâm.”

Tiết Đồng cảm thấy trước mắt Long Trạch vẫn nên nghỉ ngơi, xuống biển bắt cá e là không thích hợp: “ Anh vẫn nên nghỉ ngơi, hai ngày sau hãy ra biển, vẫn còn cầm cực thêm vài ngày. Biển sâu như vậy, không thích hợp đi bắt cá.”

“ Cơ thể anh không sao cả, bắt cá là việc nhỏ. Muốn khôi phục nhanh nên mới ngủ nhiều như vậy.”

Tiết Đồng ngẩng đầu nhìn hắn, định ngăn cản, Long Trạch lại nói: “ Em ở đây chờ anh. Anh sẽ không giống như lúc trước chỉ biết làm theo ý mình, anh sẽ lượng sức mình, anh còn phải bảo vệ em. Nếu em lo lắng, chúng ta có thể đến hồ ở ven đảo, cách biệt thự không xa, đi bắt cá nước ngọt cũng được.”

“ Vậy đi bắt cá trong hồ.” Tiết Đồng cảm thấy hồ so với biển sẽ an toàn hơn, cô cũng không muốn ra biển vào lúc này.

Mặt hồ không quá rộng nhưng lại giống như tấm thảm mềm mại xinh đẹp tuyệt trần, ở xa xa bằng phẳng như gương, không chút bụi trần quấy nhiễu cảnh đẹp trước mắt.

Mặt nước trong đến mức có thể nhìn xuống đáy, trời xanh mây trắng được phản chiếu rõ xuống mặt nước, giống như cả bầu trời chìm vào đáy hồ, cây côi rậm rạp xung quanh dường như cũng đang im lặng ngắm nhìn cảnh đẹp trần gian.

Mọi vẻ yên tĩnh đều bị Long Trạch phá vỡ, không giống như khi còn ở trên mặt đất, ở dưới nước hắn rất linh hoạt, Tiết Đồng sinh ra cảm giác ái mộ, hắn cùng với cái đuôi của mình uốn lượn trong nước. Tiết Đồng cởi giày, đi chân trần trên thảm cỏ, gan bàn chân chạm vào lớp cỏ xanh đem lại cảm giác ngưa ngứa, cô đi tới phiến đá bên cạnh hồ, ngồi xuống.

Long Trạch ngoi lên mặt nước, lắc nhẹ mái tóc đen nhánh, cầm lấy chiếc vợt cá hình nón, tùy tiện khua vài cái xuống dưới hồ, hắn nhẹ nhàng cẩn thận đem chiếc lưới xuống dưới nước, im lặng đứng đó như bức tượng được trạm khắc tỉ mỉ, quay đầu lại nhìn Tiết Đồng: “ Nhìn xem, thế nào?.”

Mấy con cá trong lưới quẫy không ngừng, có con lớn con nhỏ, con bé nhất cũng chỉ bằng hai ngón tay, Tiết Đồng vui vẻ nói: “ Em đi lấy hộp đựng cá.”

“ Em ở đây, để anh đi lấy.” Long Trạch đem lưới cá lên bờ, đổ nước vào hộp đồ nhựa, những con cá nhỏ hay con tôm nhỏ liền ném trả lại hồ.

Long Trạch lại xuống nước bắt cá, mỗi lần bắt được mẻ cá mới đều đem khóe với cô, Tiết Đồng cảm thấy hứng thú, liền nói: “ Cho em thử.”

“ Em tin mình sẽ bắt được cá to.” Hắn thấy cô nóng lòng muốn bắt cá, liền đem đổ cá vào hộp nhựa rồi đưa lưới cho cô: “ Em ở vùng nước cạn bắt là được rồi.”

Tiết Đồng cầm chiếc lưới trong tay, mặt nước rất trong có thể nhìn thấy cá bơi ở dưới, nhưng cô vừa động, cá liền né ra, cần phải nhẹ nhàng hơn, đợi một hồi lâu Tiết Đồng mới hạ lưới xuống, nhưng cá lại lúc lắc cái đuôi tránh xa ra khỏi chiếc lưới của cô.

Tiết Đồng không nhẫn nại, trực tiếp dùng lưới đuổi bắt cá, đuổi bắt một lượt vội vàng lên bờ, trong lưới chỉ có mấy con cá nhỏ bằng ngón tay, rồi có cả tôm nữa.

Long Trạch ở bên cạnh cười nhạo: “ Cá nhỏ như vậy sao có thể ăn?.”

Tiết Đồng không phục: “ Sao không thể ăn. Cũng như miếng thịt nạc, tại sao cá nhỏ thì không thể ăn.”

“ Vậy em tiếp tục bắt cá nhỏ, anh sẽ rảnh tay để bắt cá lớn.”

Long Trạch lặn xuống dưới hồ, đến khi thấy hắn ngoi lên thì trên tay đã có một con có chuối nặng chừng ba bốn cân, vảy cá bóng loáng, Long Trạch dùng tay giữ chặt đầu và đuôi của nó, đúng là không thể trốn thoát. Thân hình cao lớn của Long Trạch khiến mặt hồ trở nên bé nhỏ lại, hắn hướng về phía Tiết Đồng khoe chiến lợi phẩm.

Tiết Đồng cười nhạo: “ Anh ỷ vào cái đuôi của mình, cái đuôi dài gần bằng con cá mập, bắt được cá là chuyện đương nhiên, có cái gì mà đắc ý.”

“ Dù sao anh cũng bắt được cá, còn em thì không, đương nhiên anh nên đắc ý.” Long Trạch cầm con cá chuối chậm rãi trườn tới bên cạnh Tiết Đồng, nhìn thoáng qua lưới bắt cá của cô, giả vờ kinh ngạc: “ Sao lần này đến cá nhỏ cũng không bắt được, chẳng lẽ em muốn làm món tôm chiên?.”

Long Trạch nhìn nhìn một lúc, rồi nói thêm: “ Em xem, đến con cá mập cũng không dài bằng anh, không biết phải ăn bao nhiêu con tôm bé mới có thể no. Không biết em có thể bắt đủ tôm cho bữa ăn hôm nay không.”

“ Không bắt nữa, ai thích bắt thì đi mà bắt.” Tiết Đồng ném lưới đánh cá: “ Em giúp anh làm cá, anh đi bắt đi, chính anh bảo muốn ăn tôm đấy.”

Tiết Đồng nắm chặt con cá chuối trên tay Long Trạch, chờ cô cầm chắc được nó hắn mới buông tay, cá ở trên tay Tiết Đồng ra sức dãy giụa, sức Tiết Đồng không đủ khống chế con cá, khiến nó trườn khỏi tay, theo bản năng cô lao theo tóm con cá, mất trọng tâm cả người liền ngã xuống hồ.

Bọt nước văng khắp nơi, vô cùng xấu hổ.

Long Trạch vội vàng kéo cô ôm vào người, thay cô lau nước trên mặt: “ Thật ngốc, có đứng cũng không vững. Có đau không?.”

Tiết Đồng lắc đầu, nước theo vạt áo chảy xuống, ướt sũng cả người.

Long Trạch nhìn cô, nói: “ Nếu không chúng ta về thay quần áo, đến chiều rồi lại bắt cá tiếp.”

“ Không cần, ướt nhưng không lạnh, không nên đi lại nhiều.” Tiết Đồng vén những lọn tóc dính trước mặt, đem quần áo trên người vắt khô: “ Mặt trời đẹp như vậy, chơi một lúc rồi về.”

“ Nếu không em cởi quần áo, đặt ở bên kia phơi nắng.” Long Trạch chỉ vào tảng đá bên cạnh.

Tiết Đồng khinh bỉ nhìn hắn: “ Anh lại nghĩ cái gì?.”

Long Trạch bày ra vẻ mặt vô tội: “ Anh không nghĩ bậy, quần áo ẩm ướt dính trên người rất khó chịu, dù sao ở đây cũng không có ai khác, em xem anh cũng đâu có mặc gì. Nếu em để ý, có thể mặc quần áo lót.”

Chính bởi vì hắn không mặc gì nên cô không thể cởi, người này rất tùy tiện, Tiết Đồng đẩy tay hắn ra: “ Em đi lên bờ nghỉ ngơi một chút, anh bắt cá đi.”

Tiết Đồng ngồi trên tảng đá, dưới ánh mặt trời rực rỡ, Long Trạch cầm lưới đánh cá ở trong hồ, hắn bơi lượn xung quanh tạo ra làn sóng nước dập dềnh, mặt nước được nắng vàng rọi xuống tạo đổ thành màu vàng óng, vô cùng bắt mắt.

Mỗi lần bắt được cá, Long Trạch hướng về phía cô đem khoe con cá vừa bắt được, cô ở cách khá xa hồ, không nhìn rõ vẻ mặt của hắn, nhưng cô biết hắn đang mỉm cười với mình, ánh nắng mặt trời đổ xuống khuôn mặt của Long Trạch, càng làm tăng thêm vẻ anh tuấn của hắn.

Chỉ trong thời gian ngắn có thu hoạch không nhỏ, Long Trạch cảm thấy lượng cá khá đủ, cuối cùng đem cá bỏ vào hộp, lướt qua ngồi cạnh xuống Tiết Đồng.

Lớp vảy vàng trên đuôi óng lên, uốn lượn dưới mặt đất thi thoảng lại đập nhẹ vào mặt nước, Tiết Đồng chạm vào đuôi của hắn: “ Không đau sao?.”

“ Không đau.” Long Trạch nửa nằm trên tảng đá, mí mắt híp lại, tỏ vẻ thích thú.

Tiết Đồng vuốt nhẹ cái đuôi của Long Trạch, cô vẫn còn lo lắng sức khỏe của hắn: “ Vậy sao còn không thể biến thành đôi chân được?.”

“ Có thể, hiện tại em muốn xem sao?.” Long Trạch hỏi vô cùng nghiêm túc.

“ Không cần.” Tiết Đồng vội vàng rụt tay lại, ở vùng hoang vu như thế này, một mĩ nam lõa thể, rất khiến người khác rung động.

Đáy mắt Long Trạch đầy tia bỡn cợt, đem tay cô kéo trở lại đặt lên chiếc đuôi của mình, Tiết Đồng tuy rằng chưa từng gặp qua mãng xà, nhưng cảm thấy đuôi của hắn ngoe nguẩy cũng không khác rắn là mấy, thế mà người này còn không chịu thừa nhận.

Ở bụi cỏ phía xa, có con thỏ hoang màu nâu chạy vào bụi cỏ, lộ ra nửa thân mình, giống như có tia sáng xẹt qua mắt Long Trạch, cái đuôi nhanh nhẹn cuốn lấy viên đá nhỏ trực tiếp ném về phía con thỏ, quay đầu nhìn Tiết Đồng, nở nụ cười: “ Ném trúng”

“ Cái gì? Đó là con thỏ sao? Hay là con chồn?.” Tiết Đồng không nhìn rõ.

“ Em không nhìn rõ nó?.” Long Trạch cười: “Để anh mang nó lại đây cho em xem.”

Long Trạch chậm rãi trườn tới bụi cỏ, chỉ chốc lát sau trên tay hắn cầm con thỏ màu nâu, hai mắt Long Trạch mỉm cười: “ Buổi tối có thể ăn thịt thỏ.”

Tiết Đồng từ trên tảng đá nhảy xuống, đi tới chỗ nước cạn, tỏ ra băn khoăn: “ Ở đó còn có … “

Theo ngón tay của Tiết Đồng, Long Trạch nhanh chóng dùng đuôi ném hòn đá nhỏ về phía đó, nghiêng đầu hỏi: “ Lúc này em mới nhìn rõ là con gì sao?.”

“ Không phải con thỏ.” Đối với động vật hoang dã, Tiết Đông cũng không hiểu biết nhiều, chỉ biết ở bụi cỏ kia có con vật nhỏ nhưng lại không giống với con thỏ.

“ Gà rừng ăn ngon lắm, không giống với loại gà được nuôi dưỡng, xương đều rất xốp một chút hương vị cũng không có.”

Tiết Đồng mang theo ánh mắt thưởng thức nhìn cái đuôi màu trắng của Long Trạch: “ Cái đuôi của anh thật lợi hại, chẳng những có thể đi lại mà còn làm được nhiều việc khác, đến cả viên đá cũng không cần dùng tay cầm.”

Long Trạch nâng cầm tỏ vẻ đắc ý, hôm nay ở bên hồ có ném trúng vài con động vật nhỏ, lại có thêm món mới trên bàn ăn.