Chương 57

Mặc dù Mạch Nhiên không hề tình nguyện, nhưng vẫn cứ phải theo sự sắp xếp của công ty mà đến buổi họp báo, xuất hiện trong phong khách chật ních người của công ty giải trí Tinh Thiên. Mạch Nhiên vốn chưa chuẩn bị tâm lý thật tốt cho nên áp lực không hề nhỏ.

Mạch Nhiên thậm chí còn muốn bỏ trận giữa chừng mà chạy, nhưng Thẩm công tử từ đầu tới cuối cứ nhăm nhe bên cạnh cô, không cho cô lấy một cơ hội chuồn êm.

“Căng thẳng cái gì? Đâu phải bắt em đi tra tấn.” Thẩm Lâm Kỳ hình như tâm tình tốt, còn muốn trêu chọc Mạch Nhiên.

Cô trừng mắt liếc anh: “Anh đương nhiên không căng thẳng, đợi lát nữa người mà bọn họ công kích chính là em, giới truyền thông có bao nhiêu kinh khủng lẽ nào anh còn không biết? Cho dù thật muốn giải thích, cũng phải chờ cho em trước tiên biên soạn lời thoại một chút đã chứ? Anh cứ hấp tấp mang em ra trước mặt bọn ký giả kia, có khác nào đem em đi tra tấn?”

“Em không cần chuẩn bị cái gì cả, lát nữa đi ra là được.” Anh bình tĩnh nói.

“Đi đi ra làm gì? Lẽ nào anh bắt em ngồi cười với bọn họ?” Mạch Nhiên vì quá hồi hộp, giọng điệu có chút run run.

Thẩm công không hề bị ảnh hưởng vì thái độ của Mạch Nhiên, trái lại, anh còn không hề lo lắng mà gật đầu nói: “Nếu em muốn cười cũng được.”

Điên rồi a! Mạch Nhiên nghiến răng nghiến lợi nhìn Thẩm Lâm Kỳ. Đúng lúc ấy, nhân viên thông báo buổi họp báo bắt đầu.

Chủ trì buổi họp nhắc cô và anh vào bàn, trong đại sảnh phóng viên đã đến đông đủ, bọn họ đang nghiêm chỉnh ngồi chờ Mạch Nhiên cho một lời giải thích.

Mạch Nhiên vốn ngay từ đầu không cam tâm tình nguyện, bây giờ càng luống cuống hơn, không dám bước lên phía trước mà còn lùi lại về sau.

Tay cô bị cầm lấy.

Mạch Nhiên ngẩng đầu nhìn Thẩm Lâm Kỳ, vẻ mặt anh vô cùng tự tin. Cô mở miệng định nói nhưng đã bị anh kéo đi ra ngoài.

Hiện trường chấn động, vô số ánh đèn camera chiếu đến nắm tay của Thẩm Lâm Kỳ và Mạch Nhiên. Trên mặt phóng viên đều tràn đầy hưng phấn, dường như đã sẵn sàng chờ trò hay bắt đầu.

Chỉ có duy nhất Mạch Nhiên là thấp tha thấp thỏm, đầu óc trống rỗng, mãi đến khi người chủ trì truyên bố bắt đầu, mời Mạch Nhiên lên tiếng, cô mới phản ứng. Mạch Nhiên nhìn dưới khán đài một mảnh đông nghịt người, rồi lại quay sang nhìn Thẩm Lâm Kỳ bên cạnh bình tĩnh tự tin, tất nhiên, một chữ cô cũng không nói nổi.

Tắc nghẽn một hồi lâu, khó khăn lắm Mạch Nhiên mới nói ra một câu: “Xin chào mọi người!”

Phía dưới một trận thổn thức, vô cùng thất vọng về câu nói này của Mạch Nhiên, nhưng bọn họ vẫn nhắm về phía cô, không buông tha bất kỳ một cơ hội moi tin nào.

Mạch Nhiên mơ hồ nói ra một câu thứ hai vô ích: “Rất cảm ơn các vị đã tới đây tham dự buổi họp báo. Tôi cảm thấy vô cùng vinh hạnh.”

Các phóng viên một lần nữa ánh mắt toát lên tia thất vọng, tiếng bàn tán bắt đầu nổi lên.

Mạch Nhiên nhanh chóng nói câu thứ ba: “Mọi người… mọi người ăn cơm chưa?”

“Đừng nhiều lời, mau nói chuyện chính đi!” Một người không nhịn được lên tiếng.

“Đúng vậy, kêu chúng tôi tới đây mà nói mấy câu đó sao? Chúng tôi chờ lâu như vậy không phải là để nghe cô nói mấy câu vô ích.”

Tuy mấy phóng viên không có tố chất như vậy không nhiều lắm nhưng vài người này cũng đủ khiến Mạch Nhiên đổ mồ hôi lạnh. Mạch Nhiên hận không thể tát cho bọn họ mấy cái. Lăn lộn trong giới này nhiều năm như vậy mà cô còn gặp phải tình huống xấu hổ thế này. Không trách được! Tất cả là do Thẩm Lâm Kỳ! Mạch Nhiên nghĩ đến vừa rồi anh còn thề thốt bảo đảm với cô không cần phải nói gì, thế mà giờ lại chỉ ngồi một bên im lặng nghe ngóng. Mạch Nhiên liếc nhìn anh. Ánh mắt đầy uy hiếp: còn không mau hỗ trợ?