Chương 57

Mùa thu ở thành phố B, bầu trời trong xanh không một gợn mây. Buổi sáng, ánh nắng rực rỡ, Giản Dao đứng trước giá sách, vừa sắp xếp hồ sơ vừa lẩm nhẩm hát. Bạc Cận Ngôn ngồi ở sofa phía sau lưng cô, chăm chú nhìn vào màn hình chiếc laptop đặt ở trên đùi, không biết anh đang xem gì.

“Vừa đến ngày nghỉ là không có ai tới nhà tìm.” Giản Dao buột miệng nói.

Đối tượng cô nhắc tới là những cảnh sát đến nhà nhờ giải quyết vụ án cũ. Hôm qua, cô còn phải tiếp hai đợt khách, hôm nay là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ Quốc khánh nhưng cửa ra vào từ sáng đến giờ vẫn im lìm.

Bạc Cận Ngôn nhướng mắt liếc nhìn Giản Dao. “Ai mà chẳng nghỉ lễ.”

Giản Dao mỉm cười. Câu nói này thốt ra từ miệng anh quả thật là hơi kỳ lạ.

“Chẳng phải từ trước đến nay anh không bao giờ bận tâm đến lễ tết hay sao?” Đêm Giao thừa năm ngoái, hoạt động duy nhất của Bạc Cận Ngôn là ở trong nhà cuốn chăn, đọc sách. Sau đó, cô đến tận cửa kéo anh ra ngoài đốt pháo hoa, anh mới miễn cưỡng trải qua không khí ngày Tết. Có lẽ anh cũng chẳng cảm thấy điều đó.

Trước câu chất vấn của Giản Dao, Bạc Cận Ngôn chỉ nở nụ cười nhàn nhạt. Ánh mắt anh thâm trầm khó diễn tả.

“Tất nhiên anh chẳng để ý mấy trò này.” Bạc Cận Ngôn lên tiếng. “Nhưng hôm nay là ngày lễ của anh.”

Giản Dao hơi ngẩn người. Bạc Cận Ngôn cúi đầu, tiếp tục dán mắt vào màn hình laptop. Cô ngẫm nghĩ, chợt hiểu ra vấn đề. Hôm nay là Quốc khánh, không ngờ Bạc Cận Ngôn xem trọng ngày này, còn gọi là “ngày lễ của anh”.

Người đàn ông của cô yêu nước thật đấy!

Sắp xếp xong hồ sơ, Giản Dao về phòng, thay đồ đi ra ngoài. Hôm nay, cô hẹn mấy người bạn đại học đi dạo phố. Bạc Cận Ngôn đương nhiên không tham gia mấy hoạt động kiểu này.

“Em đi đây!” Giản Dao cầm túi xách, đi ra cửa.

“Ờ.” Bạc Cận Ngôn không ngẩng đầu. “Bao giờ em mới về?”

Giản Dao đáp: “Em sẽ đi nhanh, về nhanh.” Cô ngẫm nghĩ rồi nói thêm một câu: “Em sẽ không để anh ở nhà một mình trong ngày lễ.”

Bạc Cận Ngôn vẫn ngồi bất động trên sofa, khóe miệng nhếch lên: “Anh biết.”

Giọng nói trầm thấp lười nhác của anh khiến Giản Dao thoáng ngây người rồi cô cười tủm tỉm. Người đang yêu say đắm thường vừa mới rời xa đã thấy nhớ nhung.

Giản Dao ngồi vào taxi. Những tòa nhà cao tầng bên ngoài cửa sổ vùn vụt trôi qua. Nhớ đến dáng vẻ bình thản và tuấn tú của Bạc Cận Ngôn, trong lòng cô tràn đầy cảm giác ngọt ngào. Những ngày trước anh còn kiên trì muốn cùng cô tiến thêm một bước. Dù nằm bất động trên giường, anh cũng không ngại biểu đạt ý đồ một cách trắng trợn. Nhưng mấy ngày qua, nhiều người đến nhà nhờ giải quyết vụ án, anh bận rộn từ sáng đến tối, dường như quên mất chuyện đó. Hôm nay được nghỉ, cũng không thấy anh nhắc tới.

Giản Dao không kìm được, cười tủm tỉm. Tuy Bạc Cận Ngôn nhiều lúc thẳng thắn đến mức lộn ruột nhưng bản chất của anh vẫn đơn thuần, đáng yêu. Có điều… Anh chắc chắn sẽ nhớ ra chuyện đó và dốc toàn lực. Ừm, cô thật sự muốn tìm một nơi chôn thân.

Giản Dao đã nghĩ sai một điều, ở Bạc Cận Ngôn không hề tồn tại việc “quên mất” hay “nhớ ra”. Anh luôn ghi nhớ chuyện này. Bởi vì cơ thể vẫn chưa hoàn toàn bình phục nên một người theo chủ nghĩa hoàn hảo như anh mới tạm gác vụ đó sang một bên, bận rộn giải quyết vụ án trước. Giản Dao vừa ra khỏi nhà, anh liền bỏ laptop xuống, đứng dậy, đi một vòng quanh nhà, trầm tư suy nghĩ. Cuối cùng cũng đến đêm đầu tiên mong đợi bấy lâu. Không còn nghi ngờ gì nữa, hôm nay là ngày lễ của riêng anh và Giản Dao. Anh đã chuẩn bị chu đáo mọi mặt, cô nhất định sẽ hài lòng.