Chương 57

Jason Arnott không sao xua đuổi cảm giác có chuyện gì đó không ổn. Ông ta đã trải qua trọn ngày ở New York với Vera Shelby Todd đã năm mươi hai tuổi, lê lết theo bà ta không ngừng đi tìm những tấm thảm Ba tư.

Vera đã điện thoại cho ông ta sáng hôm ấy và hỏi ông ta có rảnh cả ngày hay không. Là một người thuộc dòng họ Shelby ở Rhode Island, bà ta sống trong một tòa lâu đài tuyệt đẹp ở công viên Tuxedo và vẫn thường làm theo ý mình. Sau khi người chồng đầu tiên qua đời, bà ta đã kết hôn với Stuart Todd nhưng quyết định giữ tòa nhà ở công viên Texudo. Giờ đây, sử dụng tập chi phiếu dường như vô giới hạn của Todd, Vera thường xuyên tranh thủ biệt tài tìm kiếm và trả giá những vật quý hiếm của Jason.

Jason đã gặp Vera lần đầu tiên không phải ở New Jersey, mà tại một cuộc liên hoan từ thiện do gia đình Shelby tổ chức ở Newport. Mấy anh em họ của bà ta đã giới thiệu hai người với nhau, và khi Vera nhận ra Jason sống tương đối gần nhà bà ta ở công viên Tuxedo, bà ta đã bắt đầu mời ông ta tới những buổi chiêu đãi của bà ta và cũng nhiệt tình nhận lời mời đến dự tiệc tại nhà ông ta.

Jason vẫn luôn luôn thích thú vì Vera đã kể cho ông ta nghe từng chi tiết về cuộc điều tra của cảnh sát trong vụ trộm ở Newport mà ông ta đã thực hiện nhiều năm trước.

– Cô em họ Judith của tôi đã hết sức hoang mang. – Bà ta tâm sự. – Cô ấy không thể hiểu vì sao một kẻ nào đó lại lấy bức Picasso và Gainsborough mà bỏ qua bức Van Eyck. Vì vậy cô ấy đã mời một chuyên gia đến, và ông ta bảo rằng tên trộm là một tay sành điệu. Bức Van Eyck là tranh giả. Judith rất tức giận, nhưng đối với những người khác trong đám chúng tôi vẫn thường phải lắng nghe cô ấy khoe khoang về kiến thức không thể sai lầm của cô ấy đối với các nhà danh họa lớn, chuyện đó đã trở thành một đề tài đùa cợt trong gia đình.

Hôm nay, sau khi đã xem xét cặn kẽ nhiều tấm thảm đắt giá đến nực cười, từ những tấm của người Turkoman đến những tấm của người Safavid, mà Vera nhận thấy không có tấm nào vừa ý, Jason hoan hỉ về nhà và tránh xa bà ta.

Nhưng trước hết, theo lời nài nỉ của Vera, họ đã ăn một bữa trưa muộn ở nhà hàng Four Seasons, và tiết mục thích thú này đã làm cho Jason phấn khởi một cách đáng kể. Tối thiểu cho tới lúc, uống cà phê xong, Vera thốt lên:

– Ồ, có phải tôi đã quên kể cho ông nghe? Chắc ông còn nhớ cách đây năm năm ngôi nhà cô em họ Judith của tôi ở Rhode Island đã bị trộm như thế nào?

Jason mím môi.

– Phải, tất nhiên tôi còn nhớ. Một chuyện thật khủng khiếp.

Vera gật đầu.

– Thật vậy. Nhưng hôm qua, Judith đã nhận được một tấm ảnh do FBI gửi đến. Có một vụ trộm vừa mới xảy ra ở Chevey Chase, và một máy quay phim được giấu kín đã chụp ảnh tên trộm. Cơ quan FBI nghĩ rằng có thể đó là cùng một kẻ đã xâm nhập nhà của Judith và hàng tá nhà khác.

Jason đã cảm thấy từng dây thần kinh trong khắp cơ thể ông ta nóng ran. Ông ta đã gặp Judith Shelby vài lần và đã không hề trông thấy bà ta gần năm năm nay.

Hiển nhiên, bà ta đã không nhận ra ông ta.

– Đó là một bức ảnh khá rõ chứ? – ông ta hỏi một cách lơ là.

Vera bật cười.

– Không, hoàn toàn không. Tôi muốn nói, theo lời Judith, đó là một tấm ảnh nhìn nghiêng trong ánh sáng không đủ và một mặt nạ bằng bít tất đã được kéo lên trán nhưng vẫn còn phủ kín đầu hắn ta. Cô ấy bảo cô ấy chỉ có thể trông thấy lờ mờ mũi và miệng.