Chương 57

Vừa mới đến Giang Kinh, chàng trai Yamaa Tsuneteru đã bị cái thành phố buồn tẻ này hấp dẫn rất mạnh.

Hình như Giang Kinh rất hợp với tính cách của anh. Dịp đó đang giữa mùa đông, không khí rất ẩm, thành phố này có sông lại có hồ, người ta không bao giờ cảm thấy khô hanh. Đất và trời cũng ẩm, Giang Kinh mưa nhiều vào cuối thu đầu đông, hình như nó rất sẵn nỗi buồn, rất sẵn lệ rơi. Chẳng rõ từ khi nào, có lẽ từ lần thứ hai Hà Linh Tử biến mất khỏi cuộc đời anh, anh đã bắt đầu thích những ngày mưa âm thầm, hoặc nói cách khác, anh càng đồng điệu với những ngày mưa. Đôi khi có gió bất chợt thổi về, dù không mạnh nhưng cũng khiến anh phải dựng cổ áo quân phục lên. Tuy nhiên gió ở đây không dữ dội như gió ở miền Đông Bắc, gió ở đây lúc mạnh lúc yếu, hình như có cả tiết tấu. Mưa hay gió cũng không thể át được sức hấp dẫn của Giang Kinh mỹ lệ, nó đã có thời là đế đô, vẫn còn đây những cung điện tường thành hùng vĩ, nó từng là miền đất giàu có, khắp Giang Kinh là đình đài lầu gác và những khu vườn có dòng nước chảy dưới chân cầu, những năm có người Phương Tây ở, những kiến trúc kiểu Châu Âu cao vút hiên ngang đứng bên bờ sông. Yamaa Tsuneteru nghe nói năm ngoái quân đội Nhật sắp sửa xâm nhập Giang Kinh, đã vấp phải sức kháng cự mạnh mẽ của quân đội Trung Quốc, sau khi đã vào được rồi, họ đã làm những gì đều có thể hình dung được. Nhìn những ánh mắt của người dân Giang Kinh cũng có thể biết quân Nhật tàn phá nơi này không ít, nhưng dù là thế thì Giang Kinh vẫn cứ khiến anh bồi hồi xúc động.

Điều khiến anh hứng khởi hơn cả là sứ mệnh của mình đến Giang Kinh lần này, nó có ý nghĩa vô hạn đối với sự hồi sinh của con người anh. Chuyện này phải nói từ cái lần Hà Linh Tử lẳng lặng giã biệt anh. Người yêu bất ngờ bỏ đi đã khiến Yamaa Tsuneteru đang từ đỉnh điểm của tình yêu rơi xuống đầm lầy không đáy khó bề thoát ra. Anh u uất, mất ngủ, thậm chí đã nghĩ đến từ giã cõi đời. Việc học tập của anh ở ĐH Y khoa Tokyo sa sút ghê gớm Anh đã mất hết mọi hứng thú với cuộc sống thì còn thiết học hành gì? Rồi, anh nằm bẹp trên giường, bỏ cả lên lớp lẫn những đợt kiến tập.

Nhưng chắc là ý trời không muốn anh phải trầm luân xuống địa ngục. Khi anh chỉ còn biết ngồi nhà ngơ ngác khóc than thì Kuroki Katsu vẫn đang học y khoa ở Tokyo, bất chợt đến thăm và đưa anh trở lại với nhân gian.

– Sao anh lại đến Tokyo? Yamaa Tsuneteru từ nhỏ đã tôn trọng Kuroki Katsu, nên dù có ngán trò chuyện với ai khác thì anh vẫn ngồi dậy tiếp bạn.

– Tôi vớ đượcmột cơ hội rất tốt, tôi đến 1 phòng nghiên cứu quan trọng thuộc trường quân y lục quân Tokyo đặt ở Shinjuku để học nâng cao. Sau 1 năm nữa, đứng trước mặt cậu sẽ là trung úy quân y Kuroki Katsu!

Rốt cuộc, Kuroki Katsu đầy sức sống lại phải cau mày vì đã nhanh chóng nhận ra Yamaa Tsuneteru đang sầu muộn từ trong đáy tim. Kuroki Katsu vẫn biết Yamaa Tsuneteru có nỗi buồn thầm kín ẩn dưới vẻ ngoài hiền hòa tươi tỉnh, nhưng không ngờ anh chàng này thất tình đến nỗi suy sụp ghê gớm như vậy. Sau khi nghe bạn kể về tình cảm vấn vương với Hà Linh Tử hai năm trời, và chuyện ra đi ly kỳ của nàng, Kuroki Katsu đứng lặng hồi lâu, rồi vung tay tát cho bạn 1 cái thật mạnh!