Chương 57 – Cảnh trong mơ (9) Ti quyên

Ti quyên : Tơ lụa , tạm nói là khăn lụa đi .

Một tay ôm chầm lấy thân thể mềm mại của nàng, hai tay Khinh Âm nhanh chóng khép lại thật chặt, lo lắng nhìn hắc hỏa ở ống tay áo nàng, lẩm nhẩm đọc thuật từ:”Diệt!”

Hắc hỏa tại cổ tay áo trắng thuần nhất thời tiêu tán, chỉ để lại dấu vết khô vàng.

Ngân Nhi trợn to hai mắt, một hàng thanh lệ như lưu tinh(sao băng) rơi xuống, trong suốt , sáng long lanh, sau khi uốn một đường cong trên mặt nàng liền nhanh chóng chôn vùi trong bùn đất.

Hỏa diễm trên người nam tử cũng chậm rãi biến mất, chính là, hắn giống như sợ hãi, đau đớn ôm lấy hai đầu gối cuốn thành một đoàn, không còn hô hấp nữa rồi.

Nàng cố gắng mở to mắt, muốn nhìn rõ khuôn mặt nam tử,nhưng tất cả những gì nàng thấy chỉ là một đống cháy đen , thân ảnh ấy hoàn toàn mơ hồ, nàng, nhớ không nổi khuôn mặt từng mang theo mình chạy trốn, bởi vì ngay từ đầu,nàng vốn không có chú ý nhìn hắn, nàng chỉ một mực thầm nghĩ phải rời khỏi đây.

“Ngân Nhi, nàng không sao chứ?” Khinh Âm lo lắng vỗ vỗ gương mặt trắng bệch của nàng.

“Đã chết…… Lại chết thêm một người, ha ha……” Nàng kéo kéo môi, khuôn mặt tươi cười nhăn lại khổ sở, thanh âm khàn khàn mang theo mỏi mệt thật sâu, thân hình mềm nhũn,ngay sau đó lâm vào bóng tối.

Bên tai nàng mơ hồ vang lên tiếng cười trong trẻo của tuổi thơ…

Hôm sau, thân thể mềm mại nằm ở trên giường vẫn không nhúc nhích, sau khi được nha hoàn hầu hạ đút cho một chén dược, nàng tiếp tục lâm vào mê man.

“Tướng quân, người nên nghỉ ngơi đi, nơi này chỉ cần chúng nô tỳ là được.” Một nha hoàn mặc váy hoa sen lục sắc đi đến trước mặt hắn, nhẹ giọng nói.

“Đại phu là lũ lang băm à? Tại sao Ngân Nhi còn chưa tỉnh lại.” Hắn căn bản không đem lời nói của nha hoàn để ở trong lòng, mắt không chớp nhìn chăm chú vào thiên hạ trên giường , người mà hắn vẫn nhớ nhung nhiều năm qua.

Nàng, cao gầy , gương mặt có kiều thái nữ nhi, nhưng thứ làm hắn quyến luyến nhất vẫn là cái miệng cười nở rộ như đóa hoa lê, thanh lệ tựa như không nhiễm chút bụi trần thế nào, khiến người khác bất tri bất giác say mê không thể tự kềm chế bản thân.

Tay hắn nhẹ nhàng di động trên mặt nàng,rất sợ kinh hách đến nàng, lại không nỡ rút tay lại.

Con mắt tinh tường của hắn liếc một cái, nghi hoặc nhìn ngực nàng có một chỗ hơi nhô lên, không nghĩ nhiều, tay hắn lập tức cho vào lấy đồ bên trong ra.

Nha hoàn lục bào đứng bên cạnh đỏ bừng hai tai,ngại ngùng quay đầu đi, trong mắt lóe lên quang mang hâm mộ,nàng cúi đầu, tự ti nhìn mũi chân của mình, chua xót cười.

Khăn lụa màu trắng mềm mại bay bay trên tay hắn, một đóa hoa Thiên Âm được thêu tinh mỹ nhẹ nhàng nở rộ, đóa hoa non mềm màu trắng trải dài, sợi chỉ màu đen thêu trên đó thực khéo léo.

Đây là khăn lụa của nàng, hắn thở dài, gấp lại ngay ngắn rồi trả về chỗ cũ.

“Tướng quân, không xong rồi , biên cương báo nguy!” Một tên thị vệ bất chấp chưa thông báo, lỗ mãng tiến vào.

Thân hình ngồi bên cạnh giường đột ngột đứng bật dậy, không chút nào trì hoãn vung bàn tay to lên:”Chuẩn bị ngựa!” Đi vài bước ra đến cửa, lại quay trở về, in một nụ hôn thật sâu trên gương mặt ngủ say của thiên hạ âu yếm.

“Ngân Nhi, chờ ta trở lại.”

“Tướng quân!” Nha hoàn bất giác hô lên, lại cuống quít che miệng mình

“Chờ phu nhân tỉnh lại, nhớ rõ phải chăm sóc chu đáo, nếu có nửa điểm sơ xuất, tất cả các ngươi đều bị chôn cùng nhau!” Hắn lạnh giọng phân phó, ngay cả thời gian liếc mắt về phía nàng một cái cũng không có, vung tú bào, đi nhanh ra ngoài.