Chương 57 – Cầu hôn

Ngày hôm sau, khi Tô Nhạc tỉnh dậy, Ngụy Sở đã làm xong bữa sáng, Tô Nhạc vừa ăn trứng ốp vừa nghĩ, có một người bạn trai như Ngụy Sở thật là một chuyện may mắn.

Là một cô gái mà không làm được món ăn mỹ vị, Tô Nhạc thật dửng dưng, cơm nước xong, thay quần áo, đã là mười giờ sáng, quả nhiên ngủ đến phát chán là môt chuyện rất tốn thời gian.

Đang đợt Quốc Khánh, rất nhiều siêu thị xúc tiến hoạt động tiêu thụ hàng hóa, rất đông người, Tô Nhạc đi phía trước, Ngụy Sở đẩy xe hàng đi theo phía sau, xuyên qua một loạt kệ hàng.

Loại khoai tây chiên này mới ra, mua về ăn thử. Trà sữa hãng này rất ngon, mua về một hộp. Thịt bò khô của hãng này ăn rất vừa miệng, mua về một túi.

Ngụy Sở đi theo phía sau Tô Nhạc, nhìn những thứ đồ ăn vặt hỗn loạn trong xe, bắt đầu hoài nghi ngày thường Tô Nhạc đều ăn những thứ này để sống, hầu hết những thứ này đều không có dinh dưỡng, ăn nhiều quá không tốt cho sức khỏe.

Tới hàng rau quả, Tô Nhạc nhìn đi nhìn lại, không biết nên chọn cái nào mới ngon, cuối cùng im lặng giao nhiệm vụ gian khổ này cho Ngụy Sở.

Động tác Ngụy Sở chọn đồ ăn nhìn rất thích mắt, cải trắng muốt, khoai tây tươi, rau quả đủ loại đều mua không ít, thứ nào cũng tươi tốt như nhau, được bỏ vào trong xe hàng, Tô Nhạc nghi ngờ Ngụy Sở muốn mua hết nguyên liệu nấu ăn cho mấy ngày tới.

Tới khu thịt tươi, Ngụy Sở mua thịt dê, thịt lợn, cánh gà, cuối cùng Tô Nhạc cảm thấy có gì đó không đúng, cô khó hiểu nhìn một đống đồ đạc: “Vì sao lại mua nhiều như vậy?”

“Mời mấy người bạn tới cùng ăn.” Ngụy Sở cười cười nói với Tô Nhạc, lại thả một cái chân thỏ vào trong xe.

Tô Nhạc có chút hoài nghi, cô nghe những người bạn của Ngụy Sở nói anh không thích chủ động làm cơm cho người khác, hôm nay vì sao lại mời bạn tới ăn, thật là kỳ cục.

“Cái này!” Tô Nhạc chỉ vào một túi nấm kim châm, kéo tay áo Ngụy Sở: “Mua cái này đi!”

Ngụy Sở khom người cầm lên một túi: “Nấm xào, canh cá? Hay là canh nấm?”

“Chọn món nào sở trường của anh đi.” Tô Nhạc thấy món mình thích được mua, thỏa mãn cười: “Em không chọn được.”

Mấy bà thím mua đồ ăn bên cạnh nhìn dáng vẻ thân mật của bọn họ đều nở nụ cười, cảm thán, mấy chàng trai trẻ tuổi ngày nay thật kiên trì, thời bọn họ còn trẻ, mấy người biết nấu ăn?

Hai người chọn tới chọn lui, cuối cùng cũng mua đầy đủ những thứ cần thiết, đẩy xe về phía quầy thu ngân, trên đường gặp được một người bạn đại học của Tô Nhạc, người bạn học kia hiển nhiên cũng biết Ngụy Sở, nhìn dáng vẻ người đàn ông của gia đình của Ngụy Sở, một lúc lâu vẫn chưa dám tin vào mắt mình.

“Tô Nhạc, anh… anh Ngụy.” Bạn gái đáng thương này run rẩy lên tiếng chào hỏi: “Thật trùng hợp.”

“Thật khéo.” Tô Nhạc thấy vẻ mặt của bạn học kia, thuận tiện liếc nhìn Ngụy Sở một cái, trên mắt viết: tai họa!

Ngụy Sở đáp lại bằng một ánh mắt vô tội, sau đó lễ phép nói với bạn học kia: “Chào em.”

Bạn gái kia cười ha ha nhìn hai người rời đi, chờ bọn họ đi xa mới lấy di động ra, gọi cho bạn thân.

“Bình Bình, cậu có biết tớ vừa nhìn thấy ai không? Ngụy đại thần và Tô Nhạc nhé… Tớ biết hai người hẹn hò không phải tin tức mới, nhưng bọn họ ở chung, ở chung ấy… Thật mà, tớ thấy bọn họ cùng đi mua đồ ăn, Ngụy đại thần dịu dàng với Tô Nhạc muốn chết…”