Chương 57: Hậu trường cầu hôn

Tô Nhất Minh cuối cùng cũng tự mình đến thăm nhà Trình Vũ Phi. Anh quần áo chỉnh tề, bóng lộn, xách túi lớn túi nhỏ hồi hộp bước vào nhà. Hai vị phụ huynh ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sô-pha, mặt mày khó đăm đăm. Tô Nhất Minh tỉ mỉ quan sát, Vũ Phi giống bố, nét mặt vô cùng nghiêm túc, không cười đùa tùy tiện. Nhưng nhìn Vũ Phi anh cảm thấy ấm áp vui thích, nhìn bố cô, anh chỉ cảm thấy toàn thân toát mồ hôi lạnh.

“Bố mẹ.” Tô Nhất Minh cung kính gọi.

“Anh là ai?”. Ông Trình rõ ràng chẳng để chút sĩ diện cho anh.

“…” Tô Nhất Minh ngượng ngập cúi đầu khom lưng, “Con là Tô Nhất Minh, không biết Vũ Phi có nói với bố mẹ chưa, con muốn cưới cô ấy.”

“Tô Nhất Minh? Ồ, nói rồi. Anh đến công việc đàng hoàng cũng không có, dựa vào đâu mà đòi cưới con gái tôi?”

“..” Tô Nhất Minh một lần nữa lại ngượng ngập cúi đầu khom lưng, “Ấy… Con có công việc, con có mởmột công ty nhỏ.”

“Mở công ty? Là hộ làm ăn cá thể hay công ty ma? Có tính là công việc đàng hoàng không? Ăn bữa sáng đã phải lo bữa tối, ăn được bữa trước không biết bữa sau thế nào.”

“Con làm ăn chân chính, có công xưởng đàng hoàng, việc kinh doanh cũng rất tốt, nguồn vốn mạnh..” Tô Nhất Minh lau mồ hôi.

“Ồ, tiền nhiều. Vô ích, có người cả ngày chuyên đi bợ đít thiên hạ kiếm vài đồng bạc bất nhân, kiếm được tuy nhiều nhưng chi là phường sâu bọ béo lúc nhúc mà thôi, có một số người đường đường chính chính làm ăn, kiếm được ít nhưng là rường cột chân chính của dân tộc chúng ta. Anh Tô, tiền nhiều thế chứ nhiều nữa thì chúng tôi cũng chẳng ham, nhà chúng tôi không thiếu tiền, không bán con gái. Tô tiên sinh mời anh tự nhiên cho.”

Trong lòng Tô Nhất Minh lầm bầm mình vốn dĩ là một rường cột nước nhà. Anh muốn đến thăm nhà sớm hơn nhưng bác sĩ cứ nói là anh quá ốm, người xanh xao nên phải vỗ béo trước đã, kết quả không cẩn thận nuôi thành một con sâu béo múp béo míp.

Tô Nhất Minh bị đuổi xách túi lớn túi bé thất thểu đi ra khỏi cửa, đứng trước cửa thẫn thờ hồi lâu rồi lại gõ cửa.

“Bố, con tìm Vũ Phi.” Tô Nhất Minh nhìn vị phụ huynh rõ ràng đã hết kiên nhẫn hạ giọng nói.

“Ai?”

“Vũ Phi. Con biết cô ấy về rồi, đang ở trong nhà.”

Tô Nhất Minh lợi dụng lúc lão nhân gia còn đang ngớ người ra liền chui tọt vào nhà. Trình Vũ Phi không thể cứ trốn mãi trong phòng bèn bước ra ngoài phòng khách. “Sao anh biết em cũng về rồi?”. Cô hỏi nhỏ.

“Anh nhìn thấy túi ni lông trẽn ghế sô-pha, có in tên siêu thị ngay trước cửa nhà mình, nó xuất hiện ở đây chứng tỏ em đã về rồi.” Tô Nhất Minh cũng nhỏ giọng đáp.

“Anh đúng là tên trộm.”

“Thuyền hải tặc.”

Bố Vũ Phi cuối cùng cũng ngứa mắt đằng hắng một tiếng.

Tô Nhất Minh phản xạ có điều kiện run lập cập: “Bố mẹ, con biết hai người không yên tâm về con. Cho nên con có một đôi lời muôn nói rõ trước mặt bố mẹ và Vũ Phi.”

Căn phòng khách trở nên yên ắng.

“Bố mẹ, con là một doanh nhân. Con biết bố mẹ có thành kiến với doanh nhân, nhưng con không phải gió chiều nào theo chiều ấy. Con cố gắng sống khiêm tốn, không gây chuyện thị Phi, không chơi bời lăng nhăng, không cảm tính làm loạn. Con rất yêu Vũ Phi, con luôn trân trọng cô ấy, chăm sóc cô ấy. Người đàn ông khác có thể cho cô ấy sự bình yên con cũng có thể cho cô ấy, người đàn ông khác không đem lại niềm vui cho cô ấy còn con có thể cho cô ấy. Nói tóm lại, con yêu cô ấy hơn bất cứ ai, cũng làm cho cô ấy hạnh phúc hơn bất cứ ai, con bảo đảm..

Đêm đến Trình Vũ Phi len lén vào phòng Tô Nhất Minh.

“Hôm nay xem ra anh rất thành khẩn.” Trình Vũ Phi nhìn Tô Nhất Minh. Nụ cười chân thành, hàm răng trắng sáng, lúm đồng tiền đáng yêu, cho dù có nói những lời mật ngọt chết ruồi, nghe cũng cảm thấy y như thật.

“Cái gì là xem ra chứ? Anh thật sự rất thành khẩn.”

Trình Vũ Phi nhún vai.

“Đó là những lời thật lòng của anh. Vũ Phi..” Tô Nhất Minh nhẹ nhàng ôm lấy cô, “Sao em muốn về đây thế? Không phải nói là một mình anh về thôi à?”

“Không yên tâm anh mà, cũng lo xảy ra chuyện không lấy được nhau.”

“Còn xảy ra chuyện gì được nữa? Giây đăng ký kết hôn cũng lấy rồi, đám cưới cũng đã định là hai tuần sau.” Tô Nhất Minh nhanh như cắt đè cô xuống giường, lật người nằm lên trên..

Sáng sớm. Mẹ Vũ Phi nhìn thấy con gái đang múc cháo.

“Hôm qua không có việc gì chứ? Sao trong phòng Nhất Minh lại có tiếng động lớn thế?”

Trình Vũ Phi im lặng múc cháo xong: “Ừm, anh ấy ngã xuống giường, chân bị thương.”

“Ngã xuống giường? Sao thế? Cái thằng này có phải có bệnh mộng du?”

Trình Vũ Phi bê cháo vào phòng Nhất Minh. Không phải mộng du, giường nhà anh rất rộng, anh đã quen tự do lăn qua lăn lại trên giường, kết quả là hôm qua lúc anh trèo lên người cô động tác quá mạnh nên rớt xuống đất…

Bệnh viện. Nếu không phải là chân đang bị thương thì Tô Nhất Minh đã nhảy dựng lên rồi: “Hạn chế cử động một tháng? Không được không được, anh chỉ còn hai tuần là đám cưới rồi… Anh chi bị sái chân thôi mà, thật đúng là đêm dài lắm mộng!”