Chương 57: Lại lỡ hẹn

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.Quý Đằng Viễn ngồi bên người Âu Y Tuyết đọc một bản gốc của đại học Yale, còn Âu Y Tuyết thì toàn tâm vùi đầu tập trung học.Thoáng một cái đã là mười hai giờ trưa.”Chúng ta đi ăn một chút gì đi.” Cảm thấy trong bụng trống rỗng, Quý Đằng Viễn hiện ra một nụ cười với Âu Y Tuyết ở bên cạnh.”Anh đi đi.” Âu Y Tuyết cũng không ngẩng đầu lên mà viết tiếp.Vậy mà, khi cô nói xong câu đó, bên cạnh cũng không có động tĩnh. Âu Y Tuyết quay đầu, lại thấy Quý Đằng Viễn đang nở nụ cười nhìn mình, vì vậy liền nói: “Em không đói bụng”.”Em không đi anh cũng không đi” Bị cô cự tuyệt, Quý Đằng Viễn cũng không nản chí, ngược lại bắt đầu trêu chọc.Nghe vậy, Âu Y Tuyết mấp máy môi, do dự một lát, sau đó mới bất đắc dĩ thu lại đồ đạc của mình.”Vậy chúng ta đi thôi.”. . . . . .Âu Y Tuyết nghĩ tùy tiện mua chút thức ăn ứng phó trong cửa hàng tiện lợi, nhưng Quý Đằng Viễn không giải thích liền kéo cô đi ăn thức ăn nhanh.Sau khi ăn cơm trưa xong, Âu Y Tuyết muốn trở về thư viện tiếp tục học bài, Quý Đằng Viễn lại cứng rắn kéo cô đi ăn kem, sau lại không để ý Âu Y Tuyết liền dẫn cô đến tiệm trang sức, rạp chiếu phim. . .Tóm lại đi dạo một hồi, đã là một giờ chiều.Âu Y Tuyết nhíu mày nhìn thời gian mà mất hồn, lời của Mạc Dĩ Trạch sáng nay lại vang lên ở trong đầu của cô.Cô có nên đi không đây? Hắn cứu mạng của cô, cô nên hay không nên đi?Còn chưa chờ cô suy tính tốt, Quý Đằng Viễn bên cạnh liền cắt đứt suy nghĩ của cô.”Có chuyện gấp sao?” Thấy cô ngây ngốc nhìn chằm chằm đồng hồ đeo tay, Quý Đằng Viễn quan tâm hỏi: “Nếu như có vậy thì đi đi, đừng chậm trễ. . .” Tuy anh rất không muốn nhanh như vậy liền tách ra, nhưng là …”Không cần, không có chuyện gì gấp.” Không đợi anh nói xong, Âu Y Tuyết liền cắt đứt lời của anh.Cuối cùng, cô quyết định không đi. Khẽ hạ long mi, đem lấy tất cả tâm tư phức tạp chôn giấu trong lòng, Âu Y Tuyết chậm rãi nói: “Chúng ta trở về thư viện thôi.”. . . . . .※Khách sạn Cease, tầng hai mươi, phòng số 504——Trang trí lộng lẫy, thiết bị tiên tiến nào cũng có, cả căn phòng áp dụng phong cách châu Âu là chính, trên vách tường có thể thấy được danh họa cùng với dụng cụ hạng sang ở khắp nơi, hiển thị rõ xa hoa quý phái.Trước của sổ sát đất, hai mắt xanh đen chăm chú nhìn chằm chằm chiếc Rolex khảm kim cương trên cổ tay, phẫn nộ trong lòng khó nói rõ.Hắn đợi cô đã nửa giờ! Thế nhưng, cô lại lỡ hẹn lần nữa.Hắn liên tục dặn cô lại hoàn toàn như gió thoảng bên tai. Trong tự điển của hắn vĩnh viễn không có lần thứ hai, thế nhưng cô gái này lại đụng vào ranh giới cuối cùng của hắn lần nữa.Hơi thở nguy hiểm lượn lờ trong thân thể của hắn, hàm dưới căng thẳng, hai mắt nham hiểm hiện lên một tầng băng sương. . .Lần này hắn sẽ không mềm lòng nữa.