Chương 57 – Mắc nợ anh

Đào Tử vẫn ngoan cố gào lên: “Tự cổ chí kim nam nữ yêu nhau là lẽ bất di bất dịch! Quản thiên quản địa không quản được chuyện đại tiện tiểu tiện của con người! Quản Đông quản Tây không quản được chuyện phòng the của người ta!” Nghe nó hô khẩu hiệu có vẻ đối ứng mà dũng mãnh lắm, tôi liền hỏi: “Câu sau ở đâu ra đấy?” Đào Tử vênh mặt nói: “Đào Tử vừa sáng tác ra! Sao, bắt đầu ngưỡng mộ mình rồi hả!”

Tôi lén lau mồ hôi lạnh trên trán. Đào tử vẫn hăng tiết: “Thiếu nữ độc thân như chúng ta tự do phát triển “tình bạn vĩ đại” thì sao? Chẳng lẽ không được? Chẳng lẽ là sai? Nếu chúng ta không phát triển “tình bạn vĩ đại” thì lấy đâu ra thế hệ nối tiếp? Chui từ đá ra à? Hay đến Nữ Nhi Quốc uống cái thứ nước sinh con kỳ quái?”

Tôi cảm thấy tay chân bắt đầu mềm nhũn, vội dựa vào tường mới đứng vững được. Tuy một mặt vô cùng sửng sốt, một mặt tôi lại có chút biến thái, cảm thấy những gì Đào Tử nói rất đúng, rất chính xác, rất có lý. Trong xã hội loài người, sinh con đẻ cái để nối dõi tông đường là một trong những chuyện quan trọng nhất trong những chuyện quan trọng, vì chất lượng tốt hiệu quả cao của thế hệ sau, rõ ràng việc thực hành “tình bạn vĩ đại” cũng đặc biệt cần thiết và có tính chất trọng yếu.

Đang suy nghĩ miên man, đột nhiên tôi nghe có tiếng quát của quản lý vang rền từ ngoài cửa: “Đào Tử Thanh, trong giờ làm không được nói nhăng nói cuội! Đang trong giai đoạn “nghiêm trị” đề nghị cô nghiêm túc chú ý cho tôi!”

Tôi rụt cổ, Đào Tử hậm hực quay về chỗ.

Im lặng được một hồi, tôi cắn răng ngẫm nghĩ, không sai, đau ngắn còn hơn đau dài, chết sớm càng mau đầu thai. Nghĩ đến đây tôi mới có dũng khí lấy điện thoại ra gọi cho Trác Hạo, hẹn buổi tối gặp nhau.

Hơn ba tiếng đồng hồ làm việc buổi chiều trôi qua thật khốn khổ khốn nạn, có lúc thấy thời gian sao mà đằng đẵng như cả năm trời, có lúc lại thấy vèo vèo như bóng câu qua khe cửa. Cứ như thế cho đến lúc hết giờ, tôi đã gần như kiệt quệ hoàn toàn vì trạng thái rối loạn của mình.

Đến chỗ hẹn, gặp Trác Hạo, anh mỉm cười với tôi, tôi cũng cười lại. Nụ cười của anh vô tư, nụ cười của tôi nặng nề.

Tôi dằn lòng gọi anh: “Trác Hạo!” Anh ngẩng đầu nhìn tôi, hỏi: “Sao thế Tô Nhã?” Tôi hít sâu một hơi, nói với anh: “Tối hôm qua, trên đường từ nhà anh về, em đã gặp Ninh Hiên.”

Sắc mặt Trác Hạo lập tức tái xanh, nụ cười trên môi cũng đơ lại, mắt anh nhìn tôi, chất chứa nỗi thất vọng thương đau, trong con ngươi thậm chí còn bùng lên ngọn lửa phẫn nộ vì bị phản bội.

Nhưng ngọn lửa đó chỉ lóe lên trong tích tắc, anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, vừa gắp thịt tôm hùm vào bát tôi vừa nói: “Tô Nhã, nếm thử món tôm ở đây xem, ngon có tiếng đấy!”

Tôi lại hít một hơi lấy dũng khí nói tiếp: “Trác Hạo, nghe em nói này.” Anh vội vàng ngắt lời tôi, tiếp tục gắp vào đĩa tôi một cái càng cua, giọng vẫn không có gì khác lạ nhưng lời nói ra lại rất hàm hồ: “Tô Nhã, thủ cái càng tôm hấp này đi, bổ dưỡng lắm đấy!”

Tôi nhìn anh, trong lòng trào dâng một nỗi thê lương. Tôi không nỡ làm tổn thương anh, nhưng so với cứ tiếp tục dùng dằng tay ba ai cũng đau khổ, chi bằng cứ thành thật với lòng mình, mau mau cắt đứt đống tơ vò này cho sớm.

Tôi biết mình làm như vậy là ích kỷ. Nhưng vì Ninh Hiên, tôi nguyện làm đứa con gái xấu xa ích kỷ, dẫu có bị người ta phỉ báng, chỉ trích ra sao cũng được, kể cả có bị dựng đứng lên mà chửi là đồ vong ân bội nghĩa, bị mắng thẳng vảo mặt là đồ vô lương tâm, tôi cũng chấp nhận tất.