Chương 58

Đối với kiểu “ca ngợi” này, Dương Lam Hàng vẫn duy trì vẻ mặt cười cười: “Cảm ơn cậu!”

Trác Siêu Nhiên nhíu nhíu mày, nhả khói thuốc, “Không nhìn ra, cậu cũng thích chơi mấy trò tình dục nhỉ.”

Sau làn khói cuồn cuộn, vẻ trêu đùa trong ánh mắt hoàn toàn khác hẳn khí chất chính trực của anh ta. Lăng Lăng rốt cuộc hiểu được vì sao anh ta có thể làm bạn với Dương Lam Hàng, đều là những người biết che giấu bản tính tà ác.

Dương Lam Hàng che miệng khẽ “khụ” một tiếng, cầm tách trà lên, hớp một ngụm. “Không ngờ khách sạn trong nước quản lý ngành nghề này nghiêm ngặt đến thế.”

“Tớ cũng không ngờ có người lại lộ liễu đến vậy, phục vụ đặc biệt mà cũng dám nhờ tổng đài chuyển tiếp, còn ngang nhiên ở hành lang khách sạn…” Trác Siêu Nhiên không nói tiếp, gõ nhẹ điếu thuốc lên gạt tàn, khóe miệng nhếch lên giễu cợt: “Cậu không biết tổng đài điện thoại có ghi âm thì cũng nên lường trước hành lang có camera giám sát chứ?”

Lăng Lăng cúi đầu uống trà ừng ực, mặt thiếu điều vùi luôn vào tách trà.

Cái đầu ngu của cô nào có ngờ tới đâu?!

Về sau Lăng Lăng mới biết được, từng ngành nghề đều có quy tắc ngầm của có, “phục vụ XXX” thường có người trung gian phối hợp, đả thông quan hệ với khách sạn. Trước khi làm việc phải cùng khách sạn chào hỏi đâu vào đấy, đảm bảo “an toàn”. Không có khơi thông quan hệ trước như cô, cả gan gọi điện “nói chuyện làm ăn”, người của khách sạn thấy món tiền thưởng hậu hĩnh mà tận lực làm tròn trách nhiệm xã hội, cớ sao lại không làm!

Dương Lam Hàng ngả người tựa lưng vào ghế, chuyển hướng đề tài: “CD-ROM này không có bản copy chứ?”

“Yên tâm, tớ giúp cậu xử lý xong rồi, chuyện này dừng ở đây, sẽ không có hậu quả gì nữa đâu.”

“Vậy thì tốt!” Dương Lam Hàng gật gật đầu, lấy lại đĩa CD.

Anh vừa cất đĩa đi, có vài người được người phục vụ dẫn vào, Dương Lam Hàng giới thiệu từng người cho cô, cô cười chào hỏi họ.

Sau đó, lại thêm một người đàn ông ôm một cô gái mặc đầm đen bước vào cửa, cô gái thoạt nhìn giống người đẹp phương Nam, nhỏ nhắn duyên dáng.

Mà người đàn ông kia… Lăng Lăng vừa thấy khuôn mặt, liền kinh ngạc nhìn về phía Trác Siêu Nhiên ngồi trước bàn, cô gần như không dám tin có những người diện mạo giống nhau đến thế, dáng người, mặt mũi, dường như giống nhau như đúc. Nhưng khí chất của họ hoàn hoàn khác nhau, Trác Siêu Nhiên thoạt nhìn toát lên vẻ ngay thẳng chính trực, còn người này từng cái nhấc tay, nhấc chân đều mang vẻ phóng đãng tự do của tay chơi hư hỏng.

Không đợi Dương Lam Hàng mở lời, người đàn ông kia đã nói trước: “Trác Siêu Việt.”

“Xin chào.” Lăng Lăng lập tức bắt tay với anh ta, khi ngẩng đầu đối diện với đôi mắt anh ta, vẻ u buồn trong mắt mang theo nét tang thương hoàn toàn không thích hợp với tuổi anh ta.

“Siêu Việt là em sinh đôi của Siêu Nhiên.” Dương Lam Hàng giải thích một câu, lại giới thiệu nói: “Cô ấy là Lăng Lăng, bạn gái tớ.”

Trác Siêu Việt cười đắc ý, nhìn về phía Siêu Nhiên anh trai mình. “Thế nào, em thắng chứ? Bao giờ anh đem hôn thê tặng cho em hả?”

“Lúc nào cũng được.”

Trác Siêu Việt nghe vậy, lập tức chuyển sang vẻ mặt trịnh trọng. “Chỉ đùa chút thôi, anh làm thật à!”

Lúc ăn cơm, Lăng Lăng mới hiểu được, những người này đều là bạn bè thời phổ thông của Dương Lam Hàng, nay đều đã bước vào tuổi ba mươi, tụ tập với nhau cũng không phóng túng thả cửa như người trẻ tuổi, ồn ào nháo nhác. Uống rượu chỉ cho có mà thôi, chủ yếu là hàn huyên chuyện cũ.