Chương 58

Sắc mặt Nạp Lan Tư Ý cực kỳ tĩnh lặng, “Tứ, theo ba được biết thì mẹ nuôi của con cũng hi vọng con nhận lấy quyền nắm giữ cổ phần, ba cũng quen biết với cô ấy nhiều năm, tâm nguyện của cô ấy sao con có thể không hoàn thành chứ, hơn nữa ba cũng đã nói chuyện với cô ấy, cô ấy cũng đã đồng ý để con tiếp tục lưu lại trong nước, đồng thời Địch và Luật cũng đến sống cùng với ba, biệt thự của ba vẫn luôn mở rộng cửa chờ các con … Ba hi vọng sau này có các con ở bên cạnh làm bạn, vun đắp tình cảm cha con đã xao nhãng nhiều năm nay, cũng thuận tiện củng cố tình cảm giữa anh em các con, huống hồ bây giờ các con cũng đã sở hữu cổ phần của tập đoàn Sang Thiên, là đại cổ đông của Sang Thiên, cứ coi như là ở bên cạnh ba để tìm hiểu về hoạt động của công ty, con sẽ không phản đối chứ?” Nạp Lan Tư Ý cố tình cường điệu hai chữ “mẹ nuôi”.

Ánh mắt Lam Tứ chẫm rãi rơi trên người Lam Tĩnh Nghi đang đứng cách đó không xa, Lam Tĩnh Nghi đang cúi đầu nhìn đồ uống bị đổ, tay cô nắm chặt làn váy, giống như một thiếu nữ ngây ngô.

” Địch và Luật cũng đến sống cùng ba…” Như vậy cô sẽ ở đâu, cô nhất định cũng sẽ cùng bọn hắn chuyển đến biệt thự, hắn hung hăng quay mặt đi không nhìn tới cô, thế nhưng lại vì câu nói ấy mà động lòng…

Thấy chàng trai không nói lời nào, Nạp Lan Tư Ý tự động lý giải đó là một loại cam chịu.

Lam Tĩnh Nghi nhìn thấy ba chàng trai cùng nhau châm ngọn nến trên bánh sinh nhật, cầu nguyện… Cảnh tượng này dù cho là nằm mơ cô cũng không dám nghĩ tới , từ lúc vừa mới bắt đầu giữa bọn họ đã giương cung bạt kiếm, cô chưa bao giờ nghĩ tới ba người bọn họ sẽ có một ngày ở cùng một chỗ cùng nhau tổ chức sinh nhật.

Hơn nữa cô có thể cảm giác được cả ba người đều không được tự nhiên, nhưng trên khuôn mặt tuấn mỹ của bọn hắn vẫn luôn duy trì mỉm cười.

“Quần áo của em bị ướt rồi” một giọng nói trầm thấp khêu gợi vang lên bên tai cô, cô hoảng sợ, cấp tốc ngẩng đầu, tiếp xúc với hai tròng mắt hẹp dài thâm thúy của Nạp Lan Tư Ý.

“A, vừa mới không cẩn thận làm đổ đồ uống lên ” bởi vì khẩn trương mà thanh âm của cô có chút đứt quãng.

“Cô bé xinh đẹp như vậy làm sao có thể mặc quần áo dơ bẩn chứ, cho phép ta mang vị tiểu thư xinh đẹp này đi thay trang phục được không?” mắt hắn không chớp nhìn vào cô.

“Ngồi ở chỗ này đừng nhúc nhích, một lát nữa chúng tôi sẽ quay lại” giọng nói của Nạp Lan Luật vẵn văng vẳng bên tai cô, thế nhưng nhìn thấy đôi mắt quen thuộc kia cô không thể nói ra lời cự tuyệt, huống hồ hắn từng là người thầy mà cô kính yêu nhất, từ trước đến giờ cô chưa bao giờ cãi lời hắn…

Hắn mang cô đi xuyên qua đám người, đi vào một gian phòng lớn trên lầu hai, cánh tay hắn nhẹ nhàng choàng qua cô, như có như không đụng vào da thịt cô, cô khẩn trương bối rối lưng thẳng tắp, cô cứ như rơi vào cõi thần tiên mơ mơ hồ hồ đi theo hắn vào trong phong

Đó là mộ căn phòng ngủ của nữ, rất lớn cũng rất đẹp, Nạp Lan Tư Ý mở cửa tủ quần áo, trong tủ treo rất nhiều quần áo của phụ nữ, hắn lấy ra một bộ lễ phục dạ hội màu bạc đưa cho cô.

“Cái này rất hợp với em, mặc thử xem?” Hắn đưa cho cô, nhẹ nhàng đóng lại cửa phòng, không quên nói cho cô biết, “Mười phút sau tôi sẽ trở lại “

Lam Tĩnh Nghi nhìn mình trong gương, váy dài màu bạc, tóc dài đen như mực cuốn khúc làm cho xương quai xanh mỹ lệ của cô như ẩn như hiện. Cô bỗng nhiên từ một nữ sinh đơn thuần biến thành một cô gái trưởng thành phong tình vạn chủng, bộ váy màu bạc này đem vẻ quyến rũ và thành thục của cô biểu lộ ra ngoài vô cùng nhuần nhuyễn.

Khi cô đang ngẩn ngơ giữa phòng, cửa mở ra, cô xoay người lại, Nạp Lan Tư Ý đứng ở cửa vừa nhìn thấy cô ũng ngẩn ra, sâu trong ánh mắt là sự thưởng thức.

“Giống như tôi đoán, thực sự rất đẹp, nhưng mà hình như thiếu cái gì đó” hắn đến gần cô, từ trong túi lấy ra một chuỗi vong ngọc trai đeo lên cổ cô.

Hai cánh tay của hắn vòng qua, nhẹ nhàng đẩy mái tóc dài của cô ra , mặt cô bị ép gần kề lồng ngực hắn, cô có thể nghe thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt dễ ngửi toát ra từ trên người hắn.

Hai tay hắn ôm lấy bả vai của cô nhìn kỹ, trên mặt lộ ra biểu tình hài lòng, “Như vậy rất tốt “

“Cám ơn… thầy giáo” ở trước mặt hắn cô có chút ngượng ngùng mở miệng.

“Muốn một lần nữa nghe được tiếng thầy giáo của em, lại để cho tôi đợi mười sáu năm” con ngươi đen nặng nề nhìn cô, sau đó mở cửa đem cô ra ngoài.

Ba chàng trai cùng nhau cắt bánh ngọt, đặt vào cái đĩa tinh xảo, không thể nào nhìn ra bọn họ trước đây từng có ân oán, hóa ra ba chàng trai vừa mới tròn mười sáu tuổi này cũng đã học được cách diễn trò.

Nạp Lan Luật híp mắt liếc về khu vực khách khứa đang đứng, liền cứng người lại, “Cô đâu”, Nạp Lan Địch nghe vậy nhìn sang, hắn bỏ dao cắt hoa quả xuống chạy như bay xuống đài, Nạp Lan Luật cũng cấp tốc chạy theo.

Nạp Lan Địch dừng lại trước cầu thang tròn dẫn lên lầu, bởi vì hắn nhìn thấy cha của hắn cùng Lam Tĩnh Nghi mặc một bộ váy dài màu bạc hoàn toàn mới đang đi xuống.

Tay Nạp Lan Tư Ý khoác trên vai cô, cô một thân toàn quần áo mới cười vui vẻ nhìn về phía hắn, một cơn tức giận cuộn lên trong suy nghĩ của chàng trai làm cho đầu hắn muốn nổ tung, sắc mặt hắn lạnh lùng nghiêm nghị nhìn bọn họ.

Nạp Lan Luật cũng lộ vẻ không vui, gò má tuấn mỹ tối tăm đầy vẻ lo lắng.

Mặt Lam Tĩnh Nghi lập tức cứng đờ, cô đẩy tay Nạp Lan Tư Ý ra, mà Nạp Lan Tư Ý lại bất động thanh sắc, một lần nữa vòng trở về.

“Mọi người đều ở ngoài kia chúc mừng, tại sao hai đứa lại chạy đến chỗ này?” Nạp Lan Tư Ý nhàn nhạt hỏi.

Lam Tĩnh Nghi khẩn trương nắm chặt tay, không dám nhìn tới hai chàng trai đang đứng dưới lầu.

“Chúng tôi đột nhiên phát hiện ra cô giáo đơn thuần của mình biến mất, còn tưởng rằng cô bị tên bất lương nào bắt mất, nên mới đi tìm một chút” sắc mặt Nạp Lan Địch khôi phục tĩnh lặng, lạnh nhạt nói.

“Nếu lo lắng đến điều đó, hẳn là phải đi ra ngoài phòng khách nhìn chứ” Nạp Lan Tư Ý nhíu mày nói, “Được rồi, váy Tĩnh Nghi bị bẩn ta mang cô ấy đi thay bộ khác, xuống lầu đi, không nên để khách khứa chờ lâu “

Nạp Lan Địch nhìn Lam Tĩnh Nghi liếc mắt một cái, cái nhìn lợi hại kia làm cho Lam Tĩnh Nghi muốn lập tức chạy trốn, hắn vươn tay ra với cô, khóe môi mím chặt không nói lời nào.

Trong mắt Nạp Lan Tư Ý hiện lên vẻ không hài lòng, hắn vẫn choàng qua vai Lam Tĩnh Nghi, hai cha con ở trên cầu thang giằng co.

Lam Tĩnh Nghi tránh khỏi tay Nạp Lan Tư Ý đưa tay ra đặt trong lòng bàn tay của Nạp Lan Địch, Nạp Lan Địch cầm thật chặt, dùng sức kéo mạnh một cái, thân thể Lam Tĩnh Nghi ngã vào trong ngực hắn, cánh tay dài của hắn ôm chặt cô, không thèm liếc mắt nhìn Nạp Lan Tư Ý thẳng đi xuống lầu.

“Ba, cô giáo rất đơn thuần, cô không phải loại người mà ngài thích, vì thế mong ba buông tha cho cô đi” Nạp Lan Luật bỏ lại một câu, cũng chạy nhanh xuống cầu thang.

Nạp Lan Tư Ý nắm chặt tay vịn cầu thang, nhưng chỉ vài phút sau đã khôi phục biểu tình bình thản ung dung, hắn cũng chậm rãi xuống lầu, vẫn phong độ như cũ.

“A ~” thân thể Lam Tĩnh Nghi bị đẩy mạnh vào trên mặt tường bóng loáng trong phòng vệ sinh, hai chàng trai đè lại bả vai của cô, nhìn cô đầy đe dọa.

“Không phải đã bảo cô ngoan ngoãn ngồi một chỗ chờ chúng tôi sao, cô giáo sao lại không nghe lời như thế?” Nạp Lan Luật hỏi.

“Cô và ông ta đã làm cái gì?” Nạp Lan Địch đè nén tức giận, con ngươi đen nhìn chằm chằm vào bộ váy mới trên người cô.

“Quần áo của tôi bị bẩn, là thầy giáo có lòng tốt mang tôi đi thay bộ khác, nếu không sẽ rất xấu mặt…”

“Cô giáo chỉ có mới có mười mấy tuổi sao, có biết người phụ nữ đơn thuần sẽ chết như thế nào không?” Nạp Lan Luật nheo mắt lại nói.

“Quần áo bị bẩn thì có có thể liền đi theo người đàn ông khác sao, hả?”giọng nói của Nạp Lan Địch bỗng nhiên rất chói tai, cô bị dọa quay đầu né tránh.

Hai chàng trai đã áp sát vào người cô, cô không ngờ bọn họ sẽ tức giận như vậy.

“Cô ở trước mặt ông ta thay quần áo ư , ông ta đã thấy chỗ nào của cô rồi , có phải ông ta đã nhìn thấy hết không xót một cái gì rồi hay không, sau khi cô cởi quần áo ông ta với cô đã làm cái gì?” Nạp Lan Luật nói.

“Đây là cái gì!” Nạp Lan Địch kéo lấy dây chuyền trên cổ cô dùng lực kéo , xôn xao một tiếng, dây chuyền đứt đoạn, những hạt ngọc trai quý giá rơi loảng xoảng xuống mặt đất.

“A ~” Lam Tĩnh Nghi kinh hô một tiếng, “Các cậu thật quá đáng, thầy giáo chỉ là mang tôi đi thay quần áo, chúng tôi. . . Giữa chúng tô chỉ có quan hệ thầy trò, ông ấy là người thầy mà tôi kính trọng nhất, các cậu đừng áp đặt những suy nghĩ xấu xa lên người thầy ấy như vậy…”

“Cô còn thay ông ta nói tốt” Nạp Lan Địch vươn tay ra bóp cổ cô, Nạp Lan Luật tiến lên giật tay hắn ra, “Anh, anh hãy bình tĩnh một chút “

Thân thể Lam Tĩnh Nghi dán chặt vào tường, sắc mặt hoảng sợ nhìn chàng trai đang không thể khống chế được mình. Nạp Lan Địch nhìn chằm chằm cô, biểu tình âm lãnh, “Những chuyện xảy ra hôm nay chúng ta rất khó tiêu hóa, đặc biệt là chuyện cô quen biết với lão già, vì thế xin cô hãy khiêm tốn một chút, nếu không cô có thể bị chết rất khó coi hay không tôi cũng không đảm bảo được “

“Đúng vậy, nếu như không muốn khiêu chiến cực hạn của chúng ta, tốt nhất nên ngoan ngoãn không nên tùy tiện cùng người đàn ông khác bắt chuyện, cho dù người đàn ông kia là thầy giáo của cô là cha của chúng ta cũng không được, đừng cho là tính tình của tôi rất tốt, tôi hiện tại cũng hận không thể bóp chết cô, cô bây giờ còn không bị bóp chết bởi vì nguyên nhân là tôi có tính nhẫn nại hơn anh trai, biết không? ”

Lam Tĩnh Nghi nhẹ thở gấp, nói không ra lời, Nạp Lan Luật kéo lấy cô ôm chặt vào ngực, “Bộ quần áo này nhìn qua rất khó chịu, nhưng mà bây giờ cũng không thể lột sạch cô được, vì thế ngoan ngoãn đừng có chọc giận tôi với anh nữa” hắn hôn xuống cánh môi lạnh lẽo của cô.

Hai người mang cô ra khỏi phòng vệ sinh, bọn họ vừa xuất hiện , mọi người trong đại sảnh liền đưa mắt nhìn qua.

Yến hội cuối cùng cũng kết thúc, lúc đoàn người cuối cùng tốp năm tốp ba đi ra hết, Nạp Lan Địch cùng Nạp Lan Luật cũng kéo cô đi về xe thể thao, Nạp Lan Địch mở xe, đem cô nhét vào, đang chuẩn bị lên xe.

Nạp Lan Tư Ý lại xuất hiện ở đại sảnh, “Các con đi đâu?”

“Về nhà, hẹn gặp lại Nạp Lan tổng giám đốc” Nạp Lan Luật ở trong xe phất tay một cái.

“Đừng quên chuyện mà các con đã đồng ý, sau này sẽ trở về sống ở đại trạch cùng ta” Nạp Lan Tư Ý không nhanh không chậm nói.

“Chúng tôi cũng không có đáp ứng, chỉ là ngài tự mình tưởng tượng mà thôi” Nạp Lan Địch đạm nhiên trả lời, “Từ nhỏ đã không cùng tổng giám đốc đại nhân cùng nhau sống, vì thế bây giờ cũng không có thói quen này “

“Tất cả đều là lỗi của ba, trước đây bởi vì bận việc ở công ty vì thế sơ sót chuyên giao lưu tình cảm cha con, bây giờ ba muốn bồi thường cho các con, vì thế xin các con hãy cho người ba như ta một cơ hội, huống hồ trong di chúc của mẹ con đã nói, trước khi các con vào công ty, nhất định phải bồi dưỡng các kiến thức về kinh doanh của công ty cho các con, vì vậy biện pháp tốt nhất là để cho các con ở bên cạnh ta, ta có thể tùy thời hướng dẫn các con về mấy thứ này, mẹ của con còn đặc biệt căn dặn, nếu như các con trước khi vào công ty phạm phải bất cứ sai lầm gì, người ba là ta cũng có thể thu hồi lại cổ phần trong tay các con, nhưng mà ta và các con đều không muốn chuyện này phát sinh , không phải sao?”

Câu trước là kích thích, câu phía sau mới là quan trọng.

Nạp Lan Luật cùng Nạp Lan Địch đều dừng tay lái, bọn họ mang theo một biểu cảm kỳ quái ngã người lên cửa xe.

Di chúc của mẹ quả thật có nội dung này, nói cách khác khi bọ họ tròn mười sáu tuổi, Địch được quyền nắm phần lớn cổ phần nhưng mà phải chờ đến sau khi tốt nghiệp chân chính tiến vào công ty, còn trước đó kinh tế đều phải bị cha khống chế, nói cách khác bọn họ không thể không tạm thời kiềm chế dã tính trên người mình.

Nạp Lan Tư Ý đến gần xe thể thao màu hồng mở cửa xe ra, “Tĩnh Nghi, tôi đại diện cho cả nhà trịnh trọng mời em ở lại, giúp tôi quản lý mọi chuyện trong nhà, mặt khác có thể tiếp tục làm gia sư cho Địch, Luật, và Tứ , mong em sẽ đồng ý” hắn hướng cô vươn tay.

Lam Tĩnh Nghi nhìn nhìn Nạp Lan Địch cùng Nạp Lan Luật, hai chàng trai đều mím chặt đôi môi quay đầu qua một bên, cô chỉ do dự trong chốc lát liền đặt tay mình vào trong lòng bàn tay của hắn, lòng bàn tay của hắn rất ấm áp, hắn nhẹ nhàng kéo cô xuống khỏi xe thể thao.

Lúc cô vừa bước xuống, tình cờ đối diện với ánh mắt của Lam Tứ vừa xuất hiện ở cửa, chàng trai xa cách lạnh lùng đứng ở nơi đó, ánh mắt như bầu trời thu hoang vắng, lòng cô đau nhói một chút liền lập tức xoay đầu đi.