Chương 58

Áng mây thứ 58 : Vệt sáng lung linh giữa trời xanh

[Có thể hứa với em rằng]

Cho dù bận rộn, cho dù lo âu, chỉ cần có thời gian rảnh rỗi hãy nói rằng “Anh nhớ em.”

Cho dù mệt mỏi, cho dù buồn phiền, chỉ cần mỗi buổi tối nói rằng “Chúc em ngủ ngon.”

Cho dù giận hờn, cho dù cãi nhau, chỉ cần buổi sáng hôm sau mỉm cười nhìn em.

Cho dù nhạt nhẽo, cho dù tầm thường, chỉ cần mỗi buổi chiều nắm tay em đi trên đường ngắm hoàng hôn.

Hẹn ước của anh và em, cả đời này chỉ cần như thế là đủ.

Nhưng….

Mọi thứ dường như chỉ là một giấc mơ…

Mà trong giấc mơ mộng ảo ấy…

Anh là chàng hoàng tử đã ngủ vùi…

Ngày tháng vẫn trôi trong tĩnh lặng, mỗi ngày, nắng một vàng hơn, gió một nhiều hơn, khí trời càng đẹp hơn.

Thời gian là thứ làm cho con người cảm thấy mệt mỏi cũng như hạnh phúc. Theo dòng chảy nhịp nhàng cùng tiếng chuông ngân vang, giọt thời gian chẳng bao giờ chịu dừng lại đôi lúc.

Cũng vừa lúc mùa hè kéo đến.

Cánh rừng buổi sáng bớt nét âm u hơn, xanh hơn, sáng hơn và đẹp đẽ hơn. Làn không khí tinh sạch lượn lờ quanh cánh mũi và xông thẳng vào khí quản xuống phổi.

Gió nhè nhẹ chạm vào kẽ áo của người đang đứng đó.

Tiếng nước va chạm vào đá nghe rát tai.

_ Em còn định đứng đó đến bao giờ nữa?

Rốt cuộc vẫn phải phá tan cái im lặng chết người, Vĩnh Kỳ gằng giọng nói. Từ hôm ở góc cây đó về, ngày nào Thiên Di cũng dành chút thời gian để đến cánh rừng này. Chỉ để ngắm, ngắm nhìn cái vực đáng ghét đã cướp đi Vĩnh Khoa của nó. Nhưng… sóc con cứ đứng đó, đứng mãi mà quên đi thời gian đang mải miết trôi. Chỉ khi Vĩnh Kỳ cất giọng, thanh âm trầm dịu mới len lỏi vào tai và truyền đến não bộ của sóc con. Có thế, nó mới bừng tỉnh rồi khẽ cười. Nụ cười ngượng ngạo không thần sắt.

_ Em nhớ lắm…

_ …

_ Nhớ anh ấy lắm. Làm sao đây…

Lớp bụi mờ bao phủ khóe mắt, dòng suối trong suốt lại tuôn ra.

Ôm chầm lấy dáng người bé nhỏ đang nấc lên, Vĩnh Kỳ đau lòng khôn xiếc. Nếu lúc đó, cậu cản Vĩnh Khoa lại hoặc… cậu thay Vĩnh Khoa làm điều đó, thì có lẽ sóc con không khóc nhiều đến thế. Nhìn nó khóc mà cậu quặng lòng.

Xoạc…

Giật mình bởi tiếng động lạ, Vĩnh Kỳ ngoảnh đầu lại nhìn. Nhãn thần mang màu u tối rồi quay quắt tầm nhìn sang nơi khác.

Trương Tề lặng lẽ bước đến phía trước, sắc mặt u ám, gương mắt chẳng hiểu muốn gợi lên điều gì. Nhốt mình trong phòng suốt mấy ngày liền, cuối cùng ông cũng chịu ló ra khỏi bóng đêm. Việc ông muốn làm đầu tiên là cho người tìm kiếm dưới biển. Nhưng vô ích, chẳng có một dấu vết, một tung tích. Rớt xuống đó chỉ có nước thịt nát xương tan huống chi là còn bị thương ở ngực, chẳng biết viên đạn có trúng tim hay không.

Mọi cuộc tìm kiếm điều tuyệt vọng, câu trả lời đã rõ mồn một không có bất kỳ nghi ngờ gì nữa.

Chưa bao giờ Trương Tề thất thần đến thế. ông có thật yêu cháu mình sao? Hay chỉ là ngạc nhiên trước việc làm đường đột ấy?

_ Nếu con cũng rơi xuống đó, thì thế nào?

Vĩnh Kỳ khẽ nhếch môi, khóe miệng khinh khinh, chán chường.

_ …

Không trả lời, Trương Tề lẳng lặng quay đi cũng như lẳng lặng đến đây. Chẳng nói chẳng rằng.

Nhìn theo bóng dáng ông mình, Vĩnh Kỳ có chút xót xa, dù sao cũng là người một nhà. Nếu như ông không thế, thì có lẽ, ông và vị bác sĩ trung niên là người cậu yêu quí nhất. Yêu quí hơn cha mẹ của cậu.

Cha? Mẹ?

Vĩnh Kỳ lại cười đau khổ, tay vẫn nhẹ nhàng xoa xoa mái đầu bé xinh. Cha mẹ của cậu chẳng có thời gian cho con cái. Họ suốt ngày công việc, công việc và công việc chỉ công việc. Công việc là hàng đầu, là trên hết, là quan trọng nhất. Họ chỉ ở nước ngoài với đam mê công việc. Hiếm khi gặp mặt nhau. Ngay cả tin Vĩnh Khoa rơi xuống vực họ biết mà cũng chẳng thèm về.

Gương mặt đau buồn xen lẫn căm phẫn nổi bật dưới cái nắng của trời. Từng đợt gió nhè nhẹ ôm lấy hai thân hình một cách dịu dàng.

_ Anh đừng làm thế. Em thấy ông ấy rất buồn thì phải.

Rời mái đầu khỏi ngực Vĩnh Kỳ, Thiên Di nhẹ nhàng nói, chất giọng trong trẻo khẽ vang lên.

Hơi ngạc nhiên, Vĩnh Kỳ nhíu mày, tia nhìn có phần tức giận :

_ Ông ta đáng bị thế. Chính ông ta là người muốn Khoa giết em.

_ …

Quay người đi, Thiên Di dõi nhìn bầu trời trong veo, một vệt sáng hằn rõ rệt trên nền trời xanh thẳm. Sáng lấp lánh như sao đêm, rất lạnh lùng cũng rất dịu dàng.

_ Em vẫn sống mà. Mình về thôi.

——

Căn phòng trắng toát ảm đạm bao phủ lên mọi thứ. Ngoài cửa sổ, người qua lại thưa thớt, chậm rãi.

Cụm cây xanh rì đung đưa trong gió, lay lắt.

Đồng phục bệnh nhân nhợt nhạt, mềm mại.

Tựa lưng vào gối, Bách Nhật dõi mắt ngoài cửa sổ, miệng khẽ hếch lên :

_ Sao mọi chuyện lại ra thế này chứ? Thiên Di chắc lại khóc nhiều lắm.

Triết Minh nằm đó, mắt nhìn trần nhà, mặt không cảm xúc. Hồi lâu, giọng nói trầm trầm mới vọng lại từ xa, mang theo làn hơi lạnh toát :

_ Đồ ngốc Vĩnh Khoa. Anh ta không sợ mình cướp Thiên Di sao. Cứ thích làm sóc con khóc.

_ ….

Gió nhè nhẹ thổi qua cửa sổ, thổi tung tấm rèm trắng tinh, thổi tung mái tóc lơ phơ của Bách Nhật.

Ánh nắng nhè nhẹ chiếu xuống mặt đất, làm cho mọi cảnh quang đột nhiên bừng sáng, lấp lánh.

Mây lơ đễnh, bồng bềnh trôi trên nền thảm xanh ngắt, nhẹ tênh như kẹo bông.

Cạch!

Cánh cửa phòng đột ngột mở ra, mang theo làn gió thơm mơn mởn ùa vào khoảng không trắng xóa. Chậm rải bước vào kèm theo nụ cười tươi tắn trên môi, Thiên Di hớn hở nói :

_ Mình đến thăm hai cậu này.

Tia cười thoáng xuất hiện, bao quanh căn phòng trắng sưởi ấm. Gió vẫn ve vẩy ùa vào khung cửa sổ. Từng mảng chuyện vui rời rạc được chấp vá để kể lại một cách vụng về. Tiếng cười râm rang khắp phòng bệnh.

Một tiếng đồng hồ trôi qua…

Triết Minh trầm ngâm quan sát vệt đỏ trên khóe mi ai kia, lòng nhói buốt. Nhãn thần khẽ rung động.

_ Hôm nào cũng vậy sao?

Ngơ ngác, Thiên Di quay lại nhìn Triết Minh, ánh mắt cậu như xoáy vào vết thương đang rỉ máu trong trái tim nhỏ bé, vờ hỏi :

_ Sao?

_ Hôm nào cũng khóc như thế hả?

_ Không có. – Lúc lắc đầu, Thiên Di vẫn chẳng dám nhìn Triết Minh.

_ Dối. Mắt đỏ hoe thế mà không khóc? – Bách Nhật khẽ thiều thào, giọng nói tựa làn gió vừa lướt qua.

_ ….

Im lặng.

Chẳng dám nhìn Triết Minh, cũng chẳng dám ngó Bách Nhật, đơn giản bởi Thiên Di sợ… sợ cả hai thấy nước mắt nó lại đang rơi.

Từng hàng dài, hàng dài nhẹ lăn trên bờ má bé xinh. Đã dặn lòng phải mạnh mẽ để không ai phải lo, nhưng sao…. Mỗi khi nhớ đến hình ảnh buồn lẻ trong đêm đen, ánh mắt lãnh đạm, giọng nói lạnh toát kia thì nước mắt lại tràn khóe mi.

Đâu biết rằng Vĩnh Khoa lại chiếm một vị trí quan trọng trong tim sóc con đến thế.

Triết Minh ngồi im lặng trên giường bệnh.

Bách Nhật trầm ngâm nhìn ra bậu cửa sổ.

Không gian lắng xuống, nỗi buồn như chất xúc tác ngay lúc đó.

Chẳng ai nói thêm lời nào nữa.

—–

Lần thứ 2 trong ngày Thiên Di đến đây. Nhưng lần này sóc con chỉ đến một mình mà không có Vĩnh Kỳ hay một ai khác.

Đứng ngơ ngác bên cái vực đáng ghét, đôi mắt thất thần nhìn vào khoảng trung bao la.

Vệt sáng ngang trời tỏa sáng lấp lánh, chiếu thẳng vào sợi dây chuyền với đôi cánh bạc trên chiếc cổ xinh xắn. Cả hai cùng tạo ra luồng sáng lấp lánh, chói mắt.

_ Vĩnh Khoa, anh là tên đáng ghét… dám bỏ em lại đây, dám gạt em, dám làm em khóc. Anh mà quay lại đây thì biết tay em. Em sẽ không tha cho anh đâu, sẽ bày nhiều trò phá anh hơn nữa… Anh nghe không… chẳng phải anh rất giận em vì tội phá phách hay sao…. Anh có tin là em sẽ lại vào nhà bếp không?… Nếu không muốn thì anh lên tiếng đi, anh mau xuất hiện trước mặt em đi…. Em sẽ không phá như vậy nữa, sẽ nghe lời anh, sẽ gọi anh là “chồng yêu” mà… Anh đừng đùa như thế nữa, em sợ lắm…. Vĩnh Khoa… anh mau ra đây đi…

Ngồi thụp xuống và khóc.

Tim như đang trút hết máu ra ngoài.

Vệt sáng kia… vẫn lấp lánh… cho đến khi bị mây che mất.

Chẳng biết ngồi đó trong bao lâu, có lẽ là rất rất rất lâu. Khập khiễng đứng lên, khập khiễng bước đi như vô hồn. Thiên Di đưa tay quệt ngang má lau đi dòng nước trong suốt đắng nghét rồi cười nhẹ. Từng bước, tường bước nhỏ như chẳng muốn rời khỏi đó.

Hoàng hôn dần buông xuống.

Màu buồn buồn của hoàng hôn làm cho người ta quặng lòng. Bóng dáng nhỏ nhắn bước trong hoàng hôn đến cô đơn, dần khuất sau đám cây lào xào.

——

Gió làm các nhành cây chạm vào nhau, lao xao, xơ xác.

Màn đêm hạ xuống căn phòng giá lạnh.

Mái đầu điểm bạc khẽ nghiêng sang một bên, đôi mắt sắc lạnh đến chẳng ngờ.

Chậm rãi dời mắt sang từng điểm trong căn phòng nhỏ, Trương Tề khẽ nhếch môi ma mị :

_ Con tưởng… làm vậy thì có thể bảo vệ con bé ấy? Dù là con hay Vĩnh Kỳ rơi xuống đó, ta vẫn sẽ giết con bé ấy. Trong điều luật hủy bỏ, con đã quên mất một dòng nhỏ. Nếu chẳng phải chủ tịch tự chỉa súng vào đầu mình để tự sát thì coi như mọi việc làm điều vô nghĩa. Chẳng phải chính tên Kan là người bắn phát súng ấy sao. Chính vì thế, nên ta mới giết ông ta. Ngoài ta ra, không một ai có thể xuống tay với các con.

Đan xen các ngón tay vào nhau, Trương Tề khẽ cười lạnh :

_ Rốt cuộc, “chìa khóa vàng” vẫn phải chết.

Lấy sấp giấy ố vàng ra khỏi tủ, Trương Tề nhếch môi hiểm ra lệnh cho tên cận vệ đang đứng cạnh ông :

_ Triệu tập tất cả mọi người trong tổ chức lại trong 5 phút. Ta có chuyện thông báo. Ngay bây giờ.

———

Từng đợt sóng xanh rì ồ ạt xong vào bờ ôm trọn những hàng cát trắng thanh khiết. Sóng nhè nhẹ đôi lúc mạnh bạo vỗ vào bờ, ầm ầm.

Bãi cát thênh thang trắng xóa như chốn linh thiêng, vắng người.

Bóng mặt trời đổ dài trên biển, đỏ rực.

Cụm mây như kẹo gòn nhẹ tênh trôi bồng bềnh trên tấm áo xanh ngắt trong veo.

Các ngôi nhà nhỏ ven biển đơn xơ, mộc mạc đến thân thuộc.

Người dân chất phác, thân thiện.

Bãi cát trắng cùng dòng nước xanh rì như tôn thêm vẻ linh thiêng cho ngôi làng.

Tấm lưới to lớn đặt nằm chỗng chênh trên nền cát trắng.

Gió lùa vào tóc mát rượi.

Chiếc sơ mi trắng tinh thanh thoát lất phất bay trong gió sớm.

_ A Huân, anh làm gì ngoài đó vậy?

Một giọng nói trong trẻo vang lên, tiếp sau, một cậu nhóc chừng 8 tuổi lon ton chạy đến với nụ cười toe toét. Mái tóc ngắn bay lòa xòa trong gió, mang theo hương mằn mặn của biển cả.

Người thanh niên ấy khẽ cười, rồi ngoái đầu lại, chất giọng có phần mệt mỏi :

_ Anh ngắm biển.

_ Hì hì, em biết ngay mà. Biển ở đây là đẹp nhất. A Huân may mắn lắm đó. – Cậu nhóc cười tinh nghịch, đưa tay vuốt lại mái tóc đang bị gió làm rối lên.

_ Bảo Bảo, dẫn A Huân vào nhà đi, gió mạnh dần sẽ cảm đấy.

Một giọng nói trầm khẽ vọng lại, đứa bé cười tít mắt rồi quay sang chàng thanh niên tên A Huân :

_ Để em đưa anh vào nhà nhé.

Đặt hai tay lên tay vịn xe lăn, cậu bé nhanh nhảu đẩy nhẹ cho bánh xe chuyển động. Chàng thanh niên khẽ cười nhẹ tênh trước làn nước trong veo nơi đại dương.

_ A Huân, anh thật sự rất rất đẹp trai đó. Sau này lớn lên, chắc chắn em sẽ giống anh, sẽ đẹp trai nhất làng chài này. Rồi em sẽ được nhiều người khen giống A Huân vậy.

Vừa đẩy xe, cậu nhóc vừa nhanh miệng nói, chất giọng trong trẻo vọng ra xa rồi mất hút sau làn sóng trắng xóa. Buồi chiều dần hạ cánh xuống biển khơi, màu cam dần choáng lấy sắc xanh rồi ôm trọn đại dương.

_ Bảo Bảo ngoan lắm. – chàng thanh niên cười lạnh rồi nói, mắt hướng đến ngôi làng nhỏ xinh.

_ Hi hi, Bảo Bảo rất ngoan mà. Vì vậy, Bảo Bảo sẽ giúp A Huân mau khỏi bệnh.

Chất giọng trong trẻo cứ thế vang lên cho đến khi đã đặt chân vào đến ngôi nhà nhỏ ven biển.

Ánh mặt trời cam nhạt buông xuống dòng nước phẳng lặng.

Sắc cam bao trùm cả ngôi làng nhỏ, cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp.