Chương 58

Kikuchi Yuji chĩa súng vào ông Yamaa Yuuzi nói: “Ông không định nói thì tôi không còn lựa chọn nào khác, đành phải diệt khẩu cả ba. Tuy nhiên tôi vẫn cho ông 1 cơ hội cuối cùng”.

– Tôi không hiểu anh làm thế có ích lợi gì? Nếu anh không hại chúng tôi, anh sẽ không phạm tội gì rõ rệt, và anh vẫn có thể làm lại từ đầu. Nhưng nếu giết chúng tôi thì anh sẽ bị xử tử! Ông Yamaa Yuuzi bình tĩnh khuyên nhủ.

– Ông nói dễ nghe nhỉ? Kikuchi Yuji cơ hồ đang điên tiết. Tôi tin ở trực giác của mình, tôi đã liền 3 năm theo ông làm thí nghiệm cực kỳ nhàm chán nhằm tìm được những đồ sứ kia, nay đã có được cơ hội tốt như thế này mà ông bảo tôi từ bỏ, thì thật là quá hão huyền. Chắc chắn ông đã biết chúng được giấu ở đâu. Nếu ông coi chúng cao hơn tính mạng mình, thì tôi sẽ chiều ý ông!

Vừa dứt lời, Kikuchi Yuji đã chuyển nòng súng nhằm vào Yasuzaki Satiko và bóp cò.

Súng giảm thanh, chỉ khẽ vang một tiếng “bộp” viên đạn bắn lên đỉnh bức tường.

Xung quanh bỗng tối om, thì ra Quan Kiện đã rất nhanh xông vào Kikuchi Yuji, đè hắn xuống nền nhà đầy thủy tinh, đồng thời hô lớn: “Satiko và ông Yamaa hai người mau chạy đi. Mau lên! Tôi sẽ ghìm hắn lại!” Kikuchi tay vẫn cầm súng, không thể ngắm chuẩn trong bóng tối nhưng hắn vẫn bóp cò, đạn bắn tung tóe lên tường nhà.

Satiko nói: “Không, chúng ta phải cùng đi!” rồi cô xông vào, ông Yamaa cũng chạy lại.

Kikuchi Yuji đang được nếm mùi “vạn mũi kim đau” sau lưng, nhưng hắn ráng chịu đau, rất nhanh nhẹn lăn người sang 1 bên, vung tay trái đấm mạnh vào mặt Quan Kiện đang lúng túng. Quan Kiện đang bị còng tay, người mất trọng tâm nên bị ngã ngửa, lưng cũng bị đau vì các mảnh thủy tinh, nhưng anh đã tóm chặt chân Kikuchi Yuji, rồi hô lên: “Hai người mau chạy đi! Đừng thế này nữa!”

Kikuchi Yuji lúc này đã được giải phóng hai tay, hắn cười khẩy “không ai có thể chạy thoát!”. Hắn chĩa súng vào Quan Kiện đang ghì hắn và lại bóp cò.

Satiko và ông Yamaa lại xông vào, dù biết rằng đã muộn.

Nhưng súng không nổ.

Kikuchi Yuji khi bóp cò, hắn thấy tay mình bất lực.

Toàn thân cũng không có chút sức lực nào, người mềm oặt, hắn đổ vật xuống nền nhà. Một bóng đen xuất hiện ở cửa. Ánh đèn pin lại sáng lên, một giọng nữa nói tiếng Nhật Bản “Nguy hiểm thật! nếu tôi đến chậmmột bước thì tên khốn ấy đã ra tay xong rồi!”

Chiba Ichinose đã cứu ba người bọn họ.

– Tiến sĩ Chiba Ichinose! Satiko mừng rỡ kêu lên.

Ông Yamaa vốn không tùy tiện nói cười cũng gọi to, rồi dịu dàng nói: “Cô thật tinh ý, tại sao cô có thể…”

– Sau khi kết thúc thí nghiệm hôm nay, tôi vẫn nán lại phòng làm việc để chỉnh lý các tài liệu. Làm xong tôi bước ra thì trông thấy Kikuchi Yuji đang giơ súng ép buộc ông ra khỏi văn phòng. Tôi giật mình, bèn nấp kín quan sát, rồi đi theo xuống tầng hầm, khi trông thấy Satiko và anh Quan Kiện cũng bị khống chế, tôi thấy nguy quá bèn chạy về phòng thí nghiệm lấy súng bắn thuốc mê để phòng bất trắc, quả nhiên đã được việc! Ngày trước đi Châu Phi nghiên cứu động vật hoang dã, tôi đã học được cách dùng súng gây mê. Chiba Ichinose vừa nói vừa kiểm tra nhịp thở và phản ứng của Kikuchi Yuji, xác định hắn đã bị gây mê, cô mới thở phào.

Ông Yamaa nói “Chắc trong người hoặc trong túi của hắn có chìa khóa mở còng, cô Chiba Ichinose ạ!”

Chiba Ichinose nói: “Tôi cũng đang tìm đây. Chúng ta phải tịch thu súng của hắn đã”