Chương 58 – Bên trong có huyền cơ

Khăn lụa màu trắng được chiếu rọi bởi ánh sáng nên chớp động sáng bóng, hoa Thiên Âm – chỗ nhụy hoa màu vàng có một đường kẻ cong cong, nếu không nhìn kỹ chắc chắn không thể nhận ra.

Ngân Nhi tinh tế vuốt ve, đây là vật kỷ niệm lần Viêm Hi bị nước hắt hồi còn nhỏ, chính nàng đưa cho hắn cái khăn lụa, không ngờ, hắn còn giữ gìn cẩn thận đến vậy.

“Phu nhân?” Tiểu Thanh nghi hoặc nhìn vẻ mặt nàng bỗng nhiên vui sướng, bỗng nhiên lại trấn định như con rối gỗ.

“Tiểu Thanh, có thể tìm giúp ta ít hoa không, ta muốn làm túi hương.” Nàng nâng cằm mỉm cười, hai tay như cũ gắt gao nắm chặt khăn lụa.

“Xin phu nhân cứ sai bảo.”

“Ở Hương Sơn, nơi đó nở đầy hoa Thiên Âm, ta rất thích mùi hương của nó, có thể ngắt giúp ta một ít mang về hay không?” Cúi đầu, nhịn không được nhẹ nhàng chạm vào đường chỉ, nhưng mà, khi bàn tay chạm đến chiếc lá ở gần đóa hoa Thiên Âm, nàng liền trừng lớn hai mắt, hé hé môi,rồi lại cuống quít mím chặt.

Nghe được lời này, Tiểu Thanh gật đầu cười, nếu phu nhân có ý tưởng làm túi hương, chứng tỏ sẽ không nghĩ tới chuyện đi ra ngoài, hơn nữa thủ vệ phủ tướng quân vô cùng nghiêm ngặt, hiện tại nàng chỉ là một nữ tử, không thể đào tẩu đâu.

“Từ đây tới Hương Sơn mất hơn một ngày, phu nhân, ngày mai nô tỳ sẽ đi hái về, có điều khả năng tới ngày kia mới có mặt tại đây.”

“Không có vấn đề gì, ta chờ,” Không, nàng rốt cuộc chờ không được , phất phất tay,”Các ngươi đi xuống đi, ta muốn nghỉ ngơi một chút.” Nói xong,liền đưa tay khẽ kéo chăn lên trên, khép mi mắt lại.

Thấy sắc mặt nàng tái nhợt, Tiểu Thanh đành nhún thân, dẫn các nha hoàn khác đi ra ngoài, nhẹ giọng nói nhỏ với thủ vệ bên ngoài, dặn dò bọn họ nhớ bảo hộ tốt phu nhân.

Tiếng bước chân dần dần rời xa, cho đến khi tất cả chỉ là một mảnh yên tĩnh, trừ bỏ tiếng chim hót ngẫu nhiên vang lên, xung quanh đình viện, không có bất cứ một vật gì , dường như nơi đây đã được cách biệt với thế giới bên ngoài.

Nâng hai tay, nàng xốc chăn ngồi dậy, nhìn chiếc lá tinh xảo thêu trên khăn lụa, hốc mắt lập tức phiếm hồng, nước mắt không tiếng động trào ra.

Nàng không quên, một tháng trước khi thành thân, hắn mang nàng đến Hương Sơn nhìn hoa Thiên Âm, chính nàng đã cầm kim dậy hắn thêu, bởi vì sợ Viêm Hi buồn chán,nàng liền dạy hắn làm theo cách sáng tạo độc đáo của mình, qua đường thêu mà gửi gắm tâm ý.

Không ngờ hắn vẫn nhớ……

Năm ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng vuốt phẳng, cảm thụ được xúc cảm mềm mại, nàng hít vào một hơi thật sâu, rồi chậm rãi cảm thụ được lời nói của hắn.

“Buổi trưa hằng ngày , ta ở cửa sau chờ nàng.”

Buổi trưa hằng ngày! Bối rối , nàng mệt mỏi bước xuống giường, ngay cả giầy cũng không đi , chỉ có một thân thục bào màu trắng, cước bộ hỗn độn nhằm phía cửa phòng, nhưng mà, ngay tại lúc ngón tay chạm đến cửa liền dừng lại.

Không được, bọn họ canh chừng rất nghiêm ngặt, nàng căn bản là không thể đi ra ngoài, nhất là chỉ có một mình, bọn họ càng không cho phép nàng đi.

Làm sao bây giờ?

Viêm Hi, Viêm Hi đang ở cửa sau.

Bất quá nàng căn bản ngay cả cửa sau ở đâu, nên đi như thế nào, phải lừa gạt đám thị vệ nha hoàn ra sao , làm thế nào thoát khỏi danh xưng phu nhân tướng quân này cũng chưa biết.