Chương 59

Tôi tắm xong, từ nhà vệ sinh đi ra, lại bị Trình Gia Gia bất ngờ ngồi trên sofa làm cho hoảng sợ, anh mới tới sao? Mới xử xong Ứng Nhan, giờ lại tới thêm một tên gia hỏa khó nhằn nữa, tôi nhớ lại bộ dạng giận điên cuồng của anh hôm qua, đầu đột nhiên đau vô cùng.

Tóc vừa tắm xong rất ướt, còn chưa kịp sấy khô, nước đang nhỏ long tong từ trên đầu, trước ngực và trên vai áo đều bị ướt một mảng, tôi xoay người vào nhà vệ sinh lấy khăn bông lớn ra lau tóc, trong lòng tự hỏi có nên đóng cửa lại luôn hay không.

“Nha Nha, khoan đi đã.” Giọng Trình Gia Gia sau lưng tôi truyền tới, thái độ lần này của anh không còn là nôn nóng như trước, chỉ còn là không nhanh không chậm.

Anh làm cho tôi kinh ngạc, một đêm nháo nhào như hôm qua, lấy tính cách trước giờ của Trình Gia Gia, hẳn là phải có sấm vang chớp giật chứ. Tôi quay lại, chỉ thấy anh ngẩng đầu nhìn tôi, mắt phủ đầy tơ máu, cằm cũng xanh xanh, ánh mắt anh mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

Thấy tôi quay đầu, Trình Gia Gia vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, ý bảo tôi đi qua: “Nha Nha, em đừng vội, lại đây, chúng ta nói chuyện.”

Tôi chần chờ, Trình Gia Gia thấy thế, còn cư nhiên nhếch nhếch môi, ra vẻ thoải mái: “Anh cũng không cưỡng hôn đâu, đã bảo sẽ nói chuyện đàng hoàng với em, em sợ cái gì? To gan thế mà cũng sợ? Đêm qua sao em không sợ chút nào hả? Mắng anh đến thế còn gì.”

Anh đây là đang nói đùa? Tôi cảm thấy không bình thường, hơn nữa anh còn vạch áo cho người xem lưng, cố tình lấy chuyện mất mặt ngày hôm qua mà nói.

Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ, bất chấp thắc mắc, hung hăng liếc anh một cái, miệng Trình Gia Gia càng giãn rộng, nhìn thấy bộ dạng quẫn bách của tôi, anh lại cười, cười một hồi, anh đột nhiên dừng lại, nhìn tôi thở một hơi dài: “Nha Nha, đã thật lâu rồi em chưa trừng anh như thế.”

Lời này nghe sao mà sầu não, cũng không đợi tôi bi thương, anh lại cười khì nói tiếp một câu: “Anh thấy em trợn trắng mắt mới nhìn được, đôi mắt nhỏ thế mà linh hoạt gớm, lườm chuyên nghiệp luôn, người bình thường không làm được thế đâu nha.”

Nghe được câu này, tôi vừa bước ra khỏi cửa nhà vệ sinh liền suýt bị trợt, cái tên ấy, vô lại tới mức khiến người ta hận nghiến răng.

Trình Gia Gia ước chừng là nhìn thấy tôi nghiêng ngã, nhảy mấy bước lại gần: “Cẩn thận.”

Đều là tại anh gây ra, tôi nhịn không được thầm mắng anh một câu, tránh tay đỡ của anh ra: “Không có gì, trơn thôi.”

Tay đỡ của Trình Gia Gia trống không, lại thở thêm một hơi dài thượt: “Nha Nha, em phải thế này sao?”

Tôi lấy khăn mặt vắt trên giá, lau tóc ướt trên đầu, cố chấp không nhìn anh.

Trình Gia Gia cũng trầm mặc, chỉ dựa vào cửa, mím chặt môi, yên lặng cùng chiến tranh ngầm với tôi.

Sau một lúc lâu, anh chậm rì mở miệng, giống như vừa cắn phải lưỡi, nói mấy câu mà khó khăn vô cùng: “Hôm qua anh cãi với Ứng Nhan suốt một đêm, thiếu chút nữa là đánh nhau, nháo cả một trận, lời vừa rồi em nói với nó anh đều nghe được, em thật đã quyết định rồi sao? Chúng ta, thật không có cách nào thử lại?”

Tóc của tôi rất dài, tắm xong rối thành một nùi, tôi lấy lược chải thế nào cũng không được, càng chải càng rối, vừa dùng sức, da đầu đã bị kéo tới phát đau.

Một bàn tay to chìa ra, lấy lược ra từ trong tay tôi, Trình Gia Gia giống như mỗi lần tôi gội đầu xong, nhẹ nhàng giúp tôi chải tóc.