Chương 59

Người đó… đang nhìn cô… đôi mắt đỏ rực như máu.

Cô nhìn người ấy kinh ngạc, đôi môi mấp máy từ gì đó…

_Cô là ai? Tại sao lại gọi ba tôi là ba? – là Jin.

_Anh… hai!! – cô ứa nước mắt – Tha lỗi cho em đã trở về mà ko tới trình diện!!

_Linh? Ko đúng!! Giọng nói này… ko phải là giọng nói của em tôi!! Cô muốn gì?

_Em… à ko!! Tôi tình cờ đi ngang đây nên… xin lỗi, tôi đói quá!! – cô giả vờ.

_Àh, thì ra!! Thôi được rồi, tôi tha cho cô lần này. Lo mà tu tỉnh đi, lấy đồ của người đã khuất ko hay đâu!!

_Vâng… tôi.. tôi đi đây!!

Ảnh ko nhận ra mình! Cũng tốt thôi, một ngày nào đó mình sẽ làm ảnh phải nhận ra, giờ thì chưa cần!!

_____oOo—oOo_____

Hôm nay là sinh nhật của Linh, ngày 15.7, như mọi năm, cô quyết định tổ chức sinh nhật cùng với Quyên và bé Sóc. Một buổi tiệc sinh nhật ko nên quá rình rang, như vậy thì có vẻ hơi kì cục.

Nhưng Quyên ko chịu. Cô nói

_Hồi ở Mĩ thì ko sao!! Giờ về VN rồi mà vẫn làm cái trò mèo này… ko thấy bực sao? Ít ra thì phải mời thằng cha Nam nữa chứ!!

_Ờ… tùy bồ!! Muốn mời ai thì mời. – Linh nằm dài trên bàn, phẩy tay.

_Bồ nói gì vậy? Sinh nhật bồ chứ có phải mình đâu! Nếu được thì mời cả vợ chồng Duy nữa, họ đã mời bồ lúc đám cưới, giờ ko mời lại sao được?

_Uh… chắc gì họ đã đi chứ! – cô vẫn ra vẻ mệt mỏi.

_Hôm nay là sinh nhật tròn 24 tuổi của Linh!! Em nghĩ mình nên mua cái gì để viếng cô ấy? – Duy hỏi khi vợ đang ngồi đan áo.

_Anh… anh nên quên Linh đi… cô ấy mất rồi!!! – Cát có vẻ bực mình.

_Ko được, sống chết gì cũng hok được quên ngày sinh của nó. Nó sẽ giận đấy!! – Duy cương quyết.

_Ok!! Anh đi mà mua quà. Tôi ko đi đâu!! – Cát cáu gắt với chồng rồi ngúng nguẩy bò lên phòng ngủ.

Bị sao vậy trời? – Duy cau mày khó hiểu.

5:00pm…

_Thủ trưởng, cho em về sớm được ko? Hôm nay em bận việc gia đình!! – Linh ra chiều van nài.

_Cô sống vs gia đình sao? Vậy mà trước giờ tôi cứ tưởng cô ở một mình chứ!!

_Dạ. Em sống chung với gia đình ạh!!!

_Thôi được, gia đình luôn là số 1 mà!! Cô cứ về sớm đi!!

Cô gật đầu cảm ơn thủ trưởng rồi bỏ chạy thật nhanh. Ko biết cô cháu ở nhà chuẩn bị tới đâu rồi. Mọi năm chỉ có ba người thì tổ chức đơn giản cũng được, nhưng hôm nay có khách nữa nên ko thể làm ăn lề mề được.

7:00pm…

Pinh… poong…

Quyên nghe tiếng chuông vội chạy ra mở cửa. Là Duy và Cát Anh, có cả Vũ Hy nữa.

_Oh… cô…

_Có ý kiến gì sao? – Hy nghiêng đầu.

_Ah ko! Càng đông càng vui mà!! – Quyên mỉm cười – Mời mọi người vô nhà!!

_Woaaa… ko ngờ ko gian bên trong lại ấm cúng và sang trọng vậy nha!! – Cát Anh reo lên.

_Oh, mời ngồi!! Linh… mang đồ lên đi!!

_Ấy… hôm nay là sinh nhật của cô ấy mà!! Để tôi phụ cho~ Hy nói rồi đi nhanh xuống bếp – Để tui giúp nha!!

_Ok. Cô bưng cái này lên giùm tui nhé!! – Linh đưa cho Hy chiếc bánh sinh nhật hai tầng với hai tư ngọn nến chưa thắp.

_Ko ngờ cô cùng ngày sinh với chị ấy!!

_Trần Thái Linh?

_Ừa!! Ủa mà sao cô biết chị ấy?

_Ah… tôi có nghe thằng cha kia nhắc qua!

_Anh rể sém? À ko phải, Duy nhắc chị ấy với cô làm gì chứ? Vậy… hok lẽ là thằng cha Kì sao ta?

_Có lẽ…

_Happy birthday to you… happy…

_Chúc mừng sinh nhật mẹ!! – bé Sóc ngồi lên đùi Linh, thơm lên má cô một cái.

_Mẹ? Ko có chồng mà có con? – Vũ Hy và Duy cùng Cát Anh thốt lên ngạc nhiên.

_Uh.. – ánh mắt của Linh trở nên buồn bã lạ thường.

Có chuyện gì đã xảy ra với cô ấy mà… khi nhắc tới chuyện này thấy cô ấy ko còn sức sống gì nữa hết. Duy cảm thấy càng lúc càng tò mò chuyện của cô gái tên Trần Khánh Linh này. Phải làm cho ra lẽ mới được…

Pinh… poong…

Một lần nữa, tiếng chuông gọi cửa lại vang lên.

_Để tôi ra mở cửa cho!! – Hy nói.

Mọi người đồng tình. Hy ra mở cửa. Cánh cửa vừa được mở ra… Hy sững người. Người đó…