Chương 59

Kể từ hôm Cảnh Thiên đi tới thành phố S thì vẫn không có trở về, Giang Thiệu sắp xếp cho bà trước một quán rượu gần chỗ ở của Diệp Tiểu An. Ban đầu bà muốn trở về khu phòng cũ của nhà họ Diệp xem một chút, Giang Thiệu cảm thấy vắng vẻ, không đồng ý, chỉ mang theo bà quay một vòng quanh chỗ đó.

Vậy mà Cảnh Thiên đến đó cũng không muốn đi, chọc cho hàng xóm cũ ở bên ngoài nhà đánh cờ liên tiếp ghé mắt. Cảnh Thiên vốn là người phụ nữ làm nghệ thuật, ở trong năm tháng trên người bà lắng đọng gì đó dùng hai chữ phong cách để hình dung. Giang Thiệu cùng các lão đầu bên trên ngồi trên tảng đá lớn ở dưới tàng cây, vừa hút thuốc vừa chán đến chết nhìn chăm chú Cảnh Thiên mất cả một buổi chiều.

Người phụ nữ này đứng ngược chiều ánh sáng, khẽ ngước đầu nhìn cửa sổ phòng cũ nhà họ Diệp, hình ảnh cảm giác hơi thê lương. Mặc dù Diệp Tiểu An cũng lấy nghề nghiệp hội họa, nhưng hơi thở nghệ thuật trên người cô kém hơn Cảnh Thiên, thậm chí ngay cả Cố Hoài Nam cũng kém hơn. May mà Giang Thiệu giác ngộ không có cao đối với nghệ thuật, anh lắc đầu một cái, hít một hơi thuốc lá, giẫm lên dập tắt.

Một bàn tay béo múp míp vỗ vỗ đầu vai Giang Thiệu, anh quay đầu lại đã nhìn thấy khuôn mặt tròn trịa. Giang Thiệu nhớ người phụ nữ này, nghe Diệp Tích Thượng gọi bà là thím mập. Thím mập hiển nhiên cũng nhớ anh, cằm điểm hướng Cảnh Thiên, mang chút tìm tòi nghiên cứu hỏi: “Tiểu tử, người phụ nữ kia là ai thế? Tại sao lại nhìn chằm chằm cửa sổ phòng Tiểu Diệp nhà chúng tôi?”

“Tiểu Diệp nhà bà?” Giang Thiệu cười, mặt nhạo báng. Anh thông minh, sớm nhìn ra thím mập thèm thuồng đối với Diệp Tích Thượng —— đương nhiên là vì con gái nhà bà ta, cho nên theo thói quen hẳn đem Diệp Tích Thượng phân chia trong gia phả rồi.

Thím mập trừng mắt nhìn anh, Giang Thiệu mới nhàn nhã thong dong hát câu: “Trên đời chỉ có mẹ tốt, không có đứa bé mẹ kiếp giống như cọng cỏ.”

Thím mập hếch mày, miệng há cùng mặt căng tròn. “Bà ta là mẹ của anh em nhà họ Diệp? Vậy cũng nên ở cùng với con trai người ta, cậu đi theo tính toán chuyện gì?”

“Không khéo, bởi vì tôi cũng phải tôn xưng vị phu nhân đó một tiếng ‘mẹ’.”

Giang Thiệu một bộ cà lơ phất phơ, thím mập vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười hừ một tiếng, nào hiểu ý tứ của anh. “Cậu xem trọng Tiểu Diệp Tử nhà chúng tôi rồi à?”

“Tại sao Tiểu Diệp Tử thành nhà bà rồi hả? Thím mập, nhà bà không có con trai à?” Giang Thiệu lại cười.

“Tôi không có con trai, mà tôi có một cháu trai, rất xứng đôi cùng Tiểu Diệp Tử, hai người còn là bạn học, thân mật. . . . . .”

Thím mập còn nói lên cả đời, Giang Thiệu cũng không kiên nhẫn nghe người khác giảng thuật chuyện xưa giữa cô gái của mình cùng người đàn ông khác gì mà hai đứa nhỏ vô tư trẻ trung, giọng nói đề cao hướng Cảnh Thiên hô. “Mẹ, cần phải trở về.”

Nói xong quay đầu lại nháy nháy mắt cùng thím mập. “Bà ấy thật là mẹ tôi.”

Đầu óc thím mập loạn, chờ hai người đi xa trong miệng vẫn còn lẩm bẩm. “Không có nghe nói Tiểu Diệp Tử kết hôn, không phải xuất ngoại ư. . . . . .”

Cảnh Thiên một đường không nói, Giang Thiệu cũng không phiền bà, mặc cho bà đắm chìm trong trong cảm xúc. Cảnh Thiên cố ý đi rất chậm, còn bất chợt quay đầu lại nhìn phòng ở cũ dưới bóng cây. Giang Thiệu rốt cuộc nhìn không được, đôi tay cắm ở trong túi quần trêu ghẹo bà. “Bây giờ không phải là đặc biệt hối hận ban đầu rời đi, đặc biệt hối hận đi tìm ba con? Nếu không một nhà các người bốn miệng vui vẻ hòa thuận rồi.”

Cảnh Thiên cười, đáy mắt có chút ướt. “Quá khứ mẹ một mực nói với mình, trong cuộc đời dù sao cũng phải có lấy có bỏ, nhưng bây giờ xem ra, mẹ tựa hồ bỏ qua rất nhiều thứ, cũng làm thương tổn quá nhiều người, giá cao này khiến mẹ có chút không chịu nổi.”

Giang Thiệu nói. “Lúc còn nhỏ con không thích mẹ, cũng không hiểu mẹ tình nguyện chịu con tức cũng muốn ở lại nhà chúng con đến tột cùng là tại sao.”

Cảnh Thiên cong cong lông mày, giày cao gót đạp trên đất vàng óng ánh, lá cây phát ra tiếng vang xào xạc. “Hiện tại thế nào? Biết?”

Giang Thiệu thành thực gật đầu. “Nhưng có một chút còn không rõ ràng lắm, trong mắt mẹ sức quyến rũ của lớn ba con bao nhiêu, để cho mẹ có thể buông tha nơi này tất cả lựa chọn rời đi cùng ông.”

“Con thì sao?” Cảnh Thiên giơ tay lấy xuống một lá cây khô. “Cầm Tiểu An đổi tất cả chon con, con sẽ lựa chọn như thế nào?”

Tầm mắt Giang Thiệu dừng lại ở trên phiến lá trong tay bà, “Con và mẹ không giống nhau, chỉ cần Tiểu An chịu cho con cơ hội lựa chọn, bất kỳ giá nào con đều giao ra.”

Cảnh Thiên cười một tiếng, đem phiến lá đặt vào lòng bàn tay Giang Thiệu. “Nếu như tương lai có cơ hội, con phải đợi nó, Tiểu An khác với anh trai nó, bóp một cái là vỡ.”

Giang Thiệu ngắm nhìn lá cây, hai tay khép lại bao trùm nó, ở trong lòng ảo tưởng ôm cô vào lòng, tựa như cầu nguyện, mở mắt ra thì đáy mắt tràn đầy nhớ nhung.

Giang Thiệu biết lòng của Cảnh Thiên kết tại nơi nào, không giải khai bà sẽ không đi, đi cũng sẽ nhớ kỹ, cho nên anh nghĩ trong chuyện này vẫn phải để anh cầm một cây đuốc, làm người ác một lần.

*

Buổi chiều hôm đó, Cố Hoài Nam theo thường lệ tự làm xoa bóp cho Diệp Cẩm Niên, Giang Thiệu điện thoại tới. Điện thoại di động đang ở bên cạnh Diệp Cẩm Niên, tầm mắt ông thoáng nhìn tên hiển thị trên điện thoại, mặt không biến sắc đưa cho Cố Hoài Nam.

Cố Hoài Nam sợ Giang Thiệu mang lại xúi quẩy cho Diệp Cẩm Niên, che ống nói chạy đến bên ngoài. “Sao cậu còn chưa đi?”

Giang Thiệu ở một quán trà chiều nhỏ chọn chỗ ngồi bên trong, chọn tách cà phê nồng nặc. “Hắc, tôi nói, lúc cô đi thành phố B tôi đã tạo điều kiện cho cô ăn tạo điều kiện cho cô chơi, thế nào đổi thành tôi tới liền giọng điệu này, không thích hợp đi chị dâu.”

Cố Hoài Nam hì hì bật cười, một tiếng chị dâu làm cho trong lòng cô giống như mèo nhỏ cong đuôi, thanh âm cũng nhẹ mấy phần.”Chuyện gì?”

“Không phải chuyện lớn, liên lạc tình cảm một chút.” Giang Thiệu cố ý treo ngược khẩu vị của cô, Cố Hoài Nam cũng không mắc câu, biết anh muốn từ chỗ cô hỏi thăm chuyện giữa Diêu Nhã và Diệp Cẩm Niên, lấy tới lấy lui đúng là hướng ngoặt về đề tài này.

Trong lòng Giang Thiệu hận đến nghiến răng, bấm đốt ngón tay thời gian, ghé đầu ra ngoài liếc nhìn, thấy Diệp Tích Thượng đã đến, ngừng xe đang hướng bên này. “Tôi ở bên ngoài làm chính sự không thể phân thân, chị giúp đỡ em.” Anh lập tức nghiêm chỉnh lại, nói ra một địa chỉ: “Mới vừa rồi ở nơi đó cắm điểm, có đồ rơi rồi, cách chị gần, giúp em lấy xuống, quay đầu lại nữa.”

Dứt lời vội vã cắt đứt, giơ giơ tay hướng Diệp Tích Thượng mới vừa vào tới.

Diệp Tích Thượng nhìn thấy anh rõ ràng thật bất ngờ, kéo cái ghế ra ngồi xuống, nhìn đồng hồ một chút. “Tôi tới trễ?”

“Không có, tôi làm xong liền tới, là tôi đến sớm.” Giang Thiệu kêu nhân viên phục vụ thêm một ít trà bánh. “Gần đây rất bận?”

“Khi nào thì tôi nhàn rỗi qua? Tìm tôi có chuyện gì? Nói thẳng.” Diệp Tích Thượng uống một hớp trà nóng, ánh mắt trong lúc lơ đãng rơi vào túi hồ sơ bên tay Giang Thiệu, nhìn chăm chú hai giây, dời đi.

Phía trên túi hồ sơ tất cả đều là Anh văn, mà chính là tên tiếng Anh trước kia Diệp Tích Thượng bị bắt được phía trên Cố Hoài Nam.

Giang Thiệu biết anh nhìn thấy, khẽ cười, từ trong ví tiền móc ra một cái thẻ đặt ở trước mặt anh. Diệp Tích Thượng liếc nhìn, tầm mắt bỗng chốc sắc nhọn vài phần. “Cậu lấy được ở chỗ đó?”

“Cái này thì có khó khăn gì?” Giang Thiệu tự đắc dương hạ mi. “Trước khi chuyển nghề tôi làm cái gì? Nhưng nếu từ đầu làm bộ đội không chừng cũng cao hơn anh nửa cấp, đã nói hiện tại tôi thế nào cũng được xưng tụng một lần là điều tra viên ưu tú nhất giới cảnh sát.”

“Nhàm chán, cậu là bộ binh, tôi là không quân, bàn cao cấp cậu cũng không xen vào được với tôi đâu.” Anh lại nói toác móc heo, Diệp Tích Thượng chỉ liếc anh một cái, bình tĩnh điểm địa chỉ trên thẻ. “Vậy xin hỏi đồng chí điều tra viên ưu tú, người cậu đã tìm được chưa?”

Giang Thiệu nhất thời như bị người đánh một quyền, buồn buồn uống một hớp cà phê lớn. “Em gái anh chính là loài chuột, sớm muộn có một ngày cũng sẽ bị tôi lôi ra từ dưới nền đất, tôi cho người điều tra, cô ấy ở nơi nào cũng ở qua một chút, đã chuyển đi ba tuần lễ rồi.”

Khóe miệng Diệp Tích Thượng khẽ nhếch lên, vỗ vỗ vai anh bày tỏ an ủi. “Tôi nói rất nhiều lần rồi tôi không biết Tiểu An ở nơi nào, cô ấy không nói cho tôi chính là để phòng cậu dùng các loại thủ đoạn từ chỗ tôi lấy được tin tức của cô ấy, chơi chiêu nằm vùng thu mua lòng người, thật ngại quá khi phải thông báo cho cậu: thất bại.”

Trên thẻ viết chính là địa chỉ Diệp Tiểu An gửi bưu phẩm về, đương nhiên sẽ không phải là Diệp Cẩm Niên cung cấp cho anh, người có khả năng nhất sẽ làm chuyện như vậy cũng chỉ còn lại cô gái nhà mình. “Cậu cho Nam Nam chỗ tốt gì? Mà cô ấy chịu giúp cậu.”

“Lời này không phải vũ nhục cô gái của anh sao? Cố Hoài Nam chính là bóng hồng giác ngộ cao, cũng không phải là làm đặc vụ dự đoán.”

Cho dù đây đều là chuyện rõ ràng, cho dù Diệp Tích Thượng không cần đoán cũng biết ai nằm vùng, Giang Thiệu cũng không thể không trượng nghĩa như vậy đem người khai ra, điểm đạo đức này anh còn có.

Cố Hoài Nam cúp điện thoại chào hỏi Diệp Cẩm Niên liền từ trong nhà đi ra.

Lần trước đêm sinh nhật cô, Cảnh Thiên xuất hiện, sau đó Diệp Cẩm Niên cũng không hỏi nhiều, Cố Hoài Nam nghĩ tới cái này liền chột dạ, cũng may ông và Diêu Nhã thuận lợi lui tới, tính khí tính bướng bỉnh hoàn toàn hợp nhau. Bối cảnh của Diêu Nhã đơn giản, phong cách nói năng đều được Diệp Cẩm Niên tán thưởng, Cố Hoài Nam luôn cảm giác mình coi như là công tội bù trừ.

Sau đó Diệp Cẩm Niên cũng không đem chuyện đêm đó nói cho Diệp Tích Thượng, chỉ là Cố Hoài Nam cảm giác chuyện này vẫn bất ổn, treo ở trong lòng cô.

Trong điện thoại Giang Thiệu nói quán trà chiều này rất gần không xa, Cố Hoài Nam đi bộ rất nhanh liền tới. Phong cách của quán rất cổ xưa, đập vào mắt chính là ghế gỗ xưa cùng bài biện, cửa có khối gỗ, phía trên nước sơn là hạng mục giá đặc biệt hôm nay.

Cố Hoài Nam đẩy cửa đi vào, lập tức có nhân viên phục vụ trẻ tuổi tới đây kêu cô.

“Có vị Giang tiên sinh quên đồ ở chỗ này, tôi là bạn cậu ấy, tới đây giúp cậu ấy lấy đồ.” Cô nói rõ ý đến, ánh mắt nhân viên nhất thời sáng lên. “Có phải người đàn ông vóc dáng rất cao hay không, giọng phương Bắc? Còn rất đẹp trai?”

Khóe miệng Cố Hoài Nam rụt rụt, tên Giang Thiệu này đến đâu cũng dùng chiêu ong bướm dẫn dụ. “Đúng.”

“Vậy ngài là Cố tiểu thư?” Nhân viên phục vụ quan sát cô một phen.

“Vâng”

“Cố tiểu thư mời đi theo tôi.” Nhân viên phục vụ dẫn cô đến bên cạnh phòng bao mở một nửa. “Xin ở chỗ này chờ một chút.”

Cố Hoài Nam không rõ chân tướng, vẫn còn đang suy nghĩ Giang Thiệu rốt cuộc quên cái gì mà gấp gáp bảo cô tới đây, chỉ nghe thấy bên ngoài âm thanh giày cao gót càng ngày càng gần.

Ngay sau đó, màn vải thêu hoa bị một bàn tay mảnh khảnh thon dài xốc mở, thanh âm quen thuộc cũng từ sau rèm truyền tới: “Vậy tôi ở chỗ này chờ một lát, không sao.”

Cố Hoài Nam thấy rõ người tới, cả người cũng đã bị ghim nguyên chỗ.

Cảnh Thiên hiển nhiên còn giật mình hơn so với cô, tay cứng ngắc nâng rèm, rồi sau đó thu ngón tay, đem vải vóc nắm ở trong tay làm thành một đoàn. Cố Hoài Nam cách bà chỉ có mấy bước xa, rõ ràng nhìn thấy đáy mắt bà dâng lên một tầng hơi nước.

“Dì Cảnh. . . . . .”

Cảnh Thiên bị một tiếng “Dì Cảnh” này gọi về thần. “Trùng hợp như thế?”

“Con. . . . . . Tới giúp Giang Thiệu lấy đồ.” Cố Hoài Nam không dám nhìn vào mắt bà, không nhịn được bà rõ ràng lã chã chực khóc lại kiên cường gượng chống.

Cảnh Thiên sợ run lên, làm sơ suy nghĩ, vẫn cười khẽ, chậm rãi ngồi xuống đối diện Cố Hoài Nam. “Vậy thì không sai, dì đến đưa đồ cho nó ‘lấy’.”

Cố Hoài Nam thông minh, lập tức hiểu đây là Giang Thiệu nói láo, Giang Thiệu hâm. Lần này Cố Hoài Nam cũng không tức giận giống như trước, một màn hôm nay sớm muộn cũng sẽ tới. Cô không dám, hoặc không biết nên thế nào đối mặt nhân hòa, Giang Thiệu lập tức đem toàn bộ mở ra ở trước mặt cô.

*

Nơi này không phải phòng ăn hạng sang, cách thức mở phân nửa cũng không quá yên tĩnh, bên ngoài sảnh truyền tới tiếng nhạc cùng giọng nói hư hư thực thực từ ngoài cửa truyền tới, cũng làm cho không khí giữa hai người bớt chút lúng túng.

Cố Hoài Nam nửa cúi đầu, nhìn móng tay mình, cảm thấy khẩn trương hơn so với lần đầu tiên thấy Cảnh Thiên. Đừng xem cô bình thường không sợ trời không sợ đất, nhất là trước mặt lão Cố, nếu Cố Minh Triết cứng rắn ba phần, Cố Hoài Nam liền muốn cứng rắn bảy phần.

Tựa như Diệp Tích Thượng nói, đối phó với loại tiêu chuẩn thích mềm không thích cứng như Cố Hoài Nam chỉ có thể dùng trí, không thể tiến công, mà người phụ nữ giống như Cảnh Thiên hoàn toàn là người Cố Hoài Nam không biết ứng phó như thế nào nhất.

Cuối cùng vẫn là Cảnh Thiên mở miệng trước đánh vỡ yên tĩnh, bà gọi hai tách cà phê nóng, đem một tách trong đó đẩy tới trước mặt cô. “Thành phố S càng ngày càng lạnh, uống chút nóng cho ấm áp thân thể, dì nhớ con từng nói là thích ngọt.”

Cố Hoài Nam rất cung kính nhận lấy, xem xem cái tách trong tay cô bốc hơi nóng không khỏi hỏi: “Dì cũng thích uống đồ ngọt?”

“Tiểu Diệp Tử cũng giống vậy.”

Nói xong hai người hai mặt nhìn nhau chốc lát, đồng thời bật cười. Cố Hoài Nam lúc trước khẩn trương cảm giác bỗng dưng liền giảm bớt hơn phân nửa. “Dì và Tiểu An thật đúng là mẹ con.”

Mặt mày Cảnh Thiên cong cong , ánh mắt giống như nước. “Đây chính là nguyên nhân dì vẫn không cùng ba Giang Thiệu muốn đứa bé.”

Cố Hoài Nam chấn động, “Bởi vì Diệp Tích Thượng cùng Tiểu An?”

Cảnh Thiên gật đầu, cầm muỗng nhỏ khuấy nhẹ trong tách. “Nếu như không phải lúc đầu dì quá ích kỷ chỉ lo theo đuổi hạnh phúc của mình, cũng sẽ không làm khổ anh em Tiểu Diệp Tử nhiều năm như vậy, trong lòng dì bọn nó chính là ruột thịt, dì không biết bọn chúng trôi qua có được hay không, có nhớ dì hay không, lúc dì rời đi Diệp Tử còn nhỏ, có lúc còn sợ nó không còn nhớ rõ dì, nếu như Diệp Cẩm Niên cố ý để cho ai thay thế vị trí của dì trong lòng bọn chúng thì ôn ấy nhất định làm được. . . . . .”

Cố Hoài Nam nhìn cái tách trước mặt bà giống như nhỏ vào một giọt trong suốt, cô không biết Cảnh Thiên có phải đang khóc hay không.

Sau khi đi tới nhà họ Diệp, Cố Hoài Nam hiểu rõ, nếu như Diệp Cẩm Niên nguyện ý làm như vậy, ông thật sự có tư cách có năng lực làm được. Tại sao lại có loại ý nghĩa trên, Diệp Cẩm Niên là một người cực kỳ tàn nhẫn, ôn dùng nửa đời mình cô độc kiên trì một người không ở bên cạnh, tình cảm đối với Cảnh Thiên ở trong thời gian khá dài đã xâm nhập đến xương máu, cũng truyền đến trên người đứa con chung của bọn họ, một đôi nam nữ là minh chứng tốt nhất xem Diệp Cẩm Niên có yêu Cảnh Thiên hay không.

Cô nghĩ viển vông, có lẽ Diệp Tích Thượng cùng Diệp Cẩm Niên thật sự có liên hệ máu mủ, cho nên trên người của anh mới có tình cảm ấm áp cùng thâm trầm như vậy.

“Thật hâm mộ Diệp Tích Thượng cùng Tiểu An.” Cố Hoài Nam khịt khịt lỗ mũi, “Không trách được bọn họ chịu hy sinh lớn như vậy vì hai người.” Mà Giang Thiệu cùng mình trùng hợp cũng là nhân vật “Bị hy sinh”, chỉ là cô “Bị hy sinh” vô cùng thích thú, Giang Thiệu lại chỉ còn dư lại khổ sở.

Cảnh Thiên giương mắt, nhìn Cố Hoài Nam hồi lâu. “Trước khi đến, Giang Thiệu đã nói cho dì biết chuyện giữa con và Tiểu Thượng, bao gồm lý do ban đầu hai con kết hôn.”

Tay Cố Hoài Nam run lên, cà phê nóng bắn vào trên mu bàn tay, cô rút qua dùng khăn giấy lau, mím môi sợ hãi liếc nhìn Cảnh Thiên. “Con. . . . . . Con thừa nhận ban đầu là con không tốt, mặc kệ con hướng anh ấy cầu hôn là vì trốn tránh hay vì trả thù, nhưng bây giờ đã không phải như vậy nữa rồi.” Sợ Cảnh Thiên không tin, còn giơ ngón tay lên. “Con thề, con đang cố gắng nghiêm túc đối đãi với đoạn hôn nhân này, mặc dù đã muộn năm năm, nhưng con nghĩ cũng không tính là muộn.”

Cảnh Thiên nháy mắt, miệng khẽ giương, có chút khó tin. “Con hướng. . . . . . nó cầu hôn? Còn có một việc ẩn tình như vậy? Không phải tiểu Thượng vì lừa gạt Diệp Cẩm Niên mà vội vã kết hôn cùng con?”

“. . . . . .” Cố Hoài Nam nhất thời muốn quất miệng mình mấy cái, làm sao lại không đánh đã khai rồi hả? Càng muốn rút miệng Giang Thiệu ra, thế nào trước đó không thông hiểu với cô vậy? “Ách. . . . . . Chúng con. . . . . . Chúng con có thể nói là đôi bên cùng có lợi, được rồi, lợi dụng lẫn nhau khít khao hơn một chút.”

Cảnh Thiên dùng một hồi mới tiêu hóa hết cái tin tức mới này, cười đến híp mắt lại. Cố Hoài Nam quẫn bách muốn đào một cái lỗ chui vào, “Dì Cảnh, dì đừng cười.”

Cô một bộ tức giận như vậy, càng chọc cho Cảnh Thiên thích, nhẹ nhàng cầm tay của cô. “Nam Nam, dì không biết thích hợp hay không thích hợp, cũng không biết ở trong lòng con, lúc đầu có như tiểu Thượng cực hận dì không phụ trách hay không, nhưng dì muốn. . . . . . Nghe con gọi dì một tiếng, dù là một tiếng cũng tốt lắm rồi.”

Trong lời nói của bà cơ hồ mang theo van xin, trái tim Cố Hoài Nam ê ẩm chát chát, cô giật giật môi, không biết làm thế nào cho phải. Nếu đứng trên lập trường của Diệp Tích Thượng, một tiếng “Mẹ” này là vô luận như thế nào cũng gọi không ra. Cố Hoài Nam là một người bao che, người của mình làm sai chuyện tày trời, cô thà bị người khác chỉ trích một câu cũng không đối phó. Mà đối với chuyện này, cô thủy chung không rõ ràng lắm mình nên làm như thế nào, cô quá rõ ràng đây không phải là chuyện cô bao che hay nghĩa khí là có thể giải quyết.

Thời điểm cô làm đấu tranh trong lòng, bên ngoài chợt truyền đến một hồi tiếng bước chân nhanh chóng từ xa đến gần.

Trong lòng cô chợt nhảy, không khỏi hốt hoảng.

Màn vải bị người lần nữa bỗng chốc vén lên, khuôn mặt Diệp Tích Thượng đông cứng sải bước vào cửa, kéo Cố Hoài Nam qua sau lưng, trên cao nhìn xuống liếc nhìn người phụ nữ đang ngồi trước mặt anh.

Cảnh Thiên đứng dậy, đối với phương thức gặp mặt này có chút không biết làm sao, hoặc là nói, ở trước mặt Diệp Tích Thượng, bà vẫn luôn bởi vì áy náy mà khiếp đảm.

Diệp Tích Thượng vội vã quan sát bà một lượt, mắt lại coi thường bà, lạnh lùng mà tàn khốc nhẹ vén môi mỏng.

“Cảnh Thiên, bà có tư cách gì bảo cô gái của tôi gọi bà là mẹ?”

Hết chương 59