Chương 59 – Gặp mẹ em đi

Phụ nữ chúng ta tuy không thể sa vào những lời dỗ ngon dỗ ngọt, nhưng nhận tấm chân tình của người ta thì cũng nên thật tình báo đáp.

“Tổng giám đốc Ngụy, cô Tô, thật trùng hợp.” Tống Vi cười thật khéo léo: “Hiếm khi nào gặp được hai người thế này, chi bằng cùng nhau đi ăn một bữa cơm rau dưa đi.” Cô đã đợi ở gần đây một lúc lâu, cuối cùng cũng đợi được Ngụy Sở và Tô Nhạc xuất hiện.

Cô thật sự không ngờ Ngụy Sở làm việc không nể mặt như thế, cũng không ngờ Tô Nhạc này có ảnh hưởng với Ngụy Sở như vậy. Cô không biết rốt cuộc Tô Nhạc đã nói với Ngụy Sở cái gì mà khiến cho Ngụy Sở dùng quan hệ, quấy nhiễu kế hoạch của mặt hàng còn chưa đưa ra thị trường của doanh nghiệp nhà cô.

Loại đàn ông như thế này thật sự không thể đắc tội, Tống Vi nhìn người đàn ông đang cười vô cùng ôn hòa trước mặt, thầm cắn răng, cố gắng nhẫn nhịn: “Mong tổng giám đốc Ngụy và cô Tô nể mặt.”

Lời này là một câu hai ý, Ngụy Sở cười cúi đầu nhìn về phía Tô Nhạc: “Tiểu Nhạc, chuyện em muốn làm có gấp không?” Nhìn như hỏi, thật ra anh đã giao quyền quyết định vào tay Tô Nhạc.

Tống Vi không còn cách nào khác, đành phải hướng ánh mắt về phía Tô Nhạc.

Tô Nhạc ngẩng đầu nhìn trời: “Sắc trời không còn sớm nữa…”

Vẻ mặt Tống Vi chản nản hơn một nửa.

“Vậy nên đi ăn cơm thôi, chuyện của em cũng không vội, mặt mũi cô Tống đương nhiên là phải nể rồi.” Cô không phải Ngụy Sở, không quyết định được cái gì, Ngụy Sở có giúp cô ta hay không phải do chính anh quyết định mới được. Ỷ thế ức hiếp người khác, đó không phải là chuyện cô am hiểu.

Sắc mặt Tống Vi trở lại như thường, nhưng cũng liếc nhìn Tô Nhạc mấy lần, không biết là cảm ơn hay khó chịu.

Về phần Trang Vệ đứng bên cạnh, từ lúc tới đến giờ hoàn toàn không nói gì, chỉ thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Tô Nhạc.

Sau đó, bốn người cùng tới nhà hàng, Tống Vi vẫn không nói gì đến chuyện khó khăn trong nhà, chỉ vô cùng nhiệt tình với Tô Nhạc, hoàn toàn quên rằng không lâu trước đây hai người còn có chuyện không thoải mái, dáng vẻ giống như tìm được bạn bè tốt cùng chung chí hướng vậy.

Tống Vi cũng thầm cảm thấy may mắn vì Tô Nhạc không làm khó cô, thậm chí còn không nhắc tới chuyện lần trước. Trong lòng cô cũng đã hiểu, Tô Nhạc khác với Lâm Kỳ. Tuy Lâm Kỳ có nhiều mưu kế nhưng chỉ là mặt ngoài, còn Tô Nhạc này nhìn có vẻ thản nhiên, không quan tâm tới thế giới bên ngoài, nhưng hành động lại vô cùng có chừng mực, người phụ nữ như vậy so với Lâm Kỳ lại càng không thể đắc tội.

Hơn nữa cô đã nhận được tin Ngụy Sở dẫn Tô Nhạc về ra mắt gia đình, dường như người lớn nhà họ Ngụy còn rất yêu thích Tô Nhạc. Cô cười cười, cô gái trẻ như Tô Nhạc có vẻ được rất nhiều trưởng bối yêu thích. Trang Vệ và Tô Nhạc đã chia tay hơn nửa năm, vậy mà chẳng phải cô vẫn nghe thấy bà Trang vô tình nhắc tới Tô Nhạc đấy sao?

Đối với những người không nên trêu cũng như không thể trêu vào, Tống Vi rất biết cách kiềm chế bản thân, Tô Nhạc này dường như có cả hai điều đó. Dù không có Ngụy Sở ở đây, cô cũng không dám đắc tội với Tô Nhạc nữa, bởi vì người phụ nữ có phong độ đôi khi còn đáng sợ hơn cả người phụ nữ đã cùng đường.

Cho tới khi cơm tối kết thúc, Tô Nhạc và Tống Vi vẫn trò chuyện với nhau thật vui vẻ, về phần Ngụy Sở, anh chỉ ngồi bên cạnh Tô Nhạc, thỉnh thoảng gắp thức ăn, đưa khăn tay, múc canh cho Tô Nhạc, rất có phong độ đàn ông.