Chương 59: Tứ Cường Sản Sinh

Long diễm cuồng bạo và Thiên lãng hùng dũng xung kích lẫn nhau, nước lửa vừa chạm trán liền phát ra những tiếng ti ti xì xì kịch liệt, rồi sinh ra vô số hơi nước bạch sắc, chớp mắt đã phủ kín cả lôi đài, những người ở bên dưới cũng không nhìn thấy rõ tình huống ở trên đài nữa.

Chỉ có thất đại chưởng môn là những người đều đã đạt tới Quy Thiên kỳ, nên có thể nhìn xuyên qua tầng tầng bạch vụ mà thấy rõ tất cả diễn biến xảy ra ở bên trong.

Long diễm vô cùng hung mãnh, trong lúc cùng với Thiên lãng kịch liệt đối kháng, cuối cùng cũng chiếm được thượng phong. Chỉ thấy Thiên lãng rộng lớn bị nấu sôi lên, bọt nước sủi lên sùng sục. Đột nhiên, long diễm mạnh mẽ lao về phía trước, khiến cho Thiên lãng phải bắt đầu lùi lại, và còn truyền đến thanh âm như vạn mã bôn đằng.

Lệ Binh Mạt đã không có biện pháp phòng ngự nào nữa, chỉ đành miễn cưỡng xuất ra một đợt sóng cuối cùng, cố gắng ngăn cản tám ngọn Thiên lãng đang sôi sục này, nhưng nổ lực đó chỉ như châu chấu đá xe, sóng nước nóng bỏng hoàn toàn ập lên thân thể gã, lập tức khiến cho lục phủ ngũ tạng bị thương hại nghiêm trọng, may mà Thiên Lãng thần công đối với thủy nguyên tố có tác dụng sinh khắc trời sinh nên mới không bị bỏng nặng.

Tuy nhiên, loại xung kích cường liệt này cũng đã đủ khiến cho Lệ Binh Mạt bị ngất đi, nội tạng thọ thương nghiêm trọng.

Hơi nước bao phủ lôi đài chầm chậm biến mất, mọi người liền phát hiện ra trên lôi đài chỉ có thân ảnh mỹ lệ của Diệu Nhiên. Còn Lệ Binh Mạt của Thiên lãng sơn thì đã gục ngã trên lôi đài, trọng tài nhìn thấy tình huống này, vội tuyên bố Diệu Nhiên giành được thắng lợi, thuận lợi trở thành người thứ hai trong tứ cường.

Thanh âm của trọng tài vừa dứt, cơ thể Diệu Nhiên chợt run lên, rồi chỉ nghe “bịch” một tiếng, cũng ngã xuống sàn đài.

Trận chiến đấu kinh thiên động địa này quả thật đã làm hao phí toàn bộ chân nguyên trong cơ thể của hai người, cộng thêm việc Diệu Nhiên trước đó đã bị mất máu quá nhiều, dù cho có Tố Thủy Lan Y chữa trị, nhưng cũng là chữa ngọn không chữa gốc. Sau khi miễn cưỡng thi triển Tường Long Diệt Tuyệt Trảm, Diệu Nhiên cảm thấy trời đất quay cuồng, thể lực không thể chịu được nữa, nhưng nàng phát hiện Lệ Binh Mạt đã gục ngã trên sàn đài, bởi vậy nên đã cố gắng kiên trì tới thời khắc cuối cùng, đến khi nghe thấy trọng tài tuyên bố nàng thắng trận, thì tâm lý mới thư giãn được, và toàn thân cũng liền mềm nhũn cả ra.

Mọi người vốn đều không nghĩ tới cảnh cả hai người đều ngã xuống, vài bóng nhân ảnh chợt vun vút bay tới, các đệ tử Thiên Lãng sơn và Phong Thần Tông đều mau chóng đưa đệ tử bản môn trở về phòng nghỉ ngơi và chữa trị nội thương.

Lục Mộng Thần đỡ Diệu Nhiên quay về phòng, nhưng nàng vẫn mê man bất tỉnh. Do mất quá nhiều máu nên khuôn mặt của nàng giờ đây trắng bệch, lông my rũ xuống, đôi môi thâm tím mím chặt. Lục Mộng Thần càng nhìn càng cảm thấy xót xa, hắn nhẹ đặt nàng lên giường, rồi vận chuyển chân nguyên giúp nàng khôi phục lại nguyên khí. Vì hai người cùng đạt tới tầng thứ tám của Tinh Tiên thần công, nên nội lực phụ trợ lần nhau, chỉ trong chớp mắt mà sương mù đã bắt đầu lưu chuyển tràn ngập căn phòng.

Không biết trải qua bao lâu, Lục Mộng Thần tỉnh lại từ trong cơn nhập định, dùng nội tức kiểm tra thương thế của Diệu Nhiên một hồi, thì phát hiện nàng đã khôi phục phần lớn nguyên khí, còn chân nguyên trong cơ thể mình không những là không giảm đi, mà hầu như còn có vẻ cường tráng hơn trước, hắn quả thật chẳng hiểu ra sao cả.