Chương 6

Một tiếng nói vang lên, ngoài Tô Tiểu Miêu ra thì những người khác trong phòng bệnh đều chấn động, loạt soạt quay đầu về phía người mới đến, ánh mắt tuyệt đối là mong chờ và tôn kính.

“Bác sĩ Đinh!”

Đúng, người có thể tự do ra vào phòng bệnh, hơn nữa còn được bệnh nhân và người nhà chào đón nồng nhiệt như thế, sẽ chỉ là bác sĩ cứu người.

Người đàn ông đó họ Đinh, tên Dật Thăng, nghe tên cũng có thể thấy được, người này sinh ra là để làm bác sĩ. [1]

[1] Từ Dật Thăng đọc là yi sheng (yì shēng), đồng âm với từ y sinh (bác sĩ) cũng đọc là yì shēng.

Từ xưa đến nay, bác sĩ luôn là đối tượng khiến người ta sùng bài và tôn kính, nhưng Tô Tiểu Miêu lại không đơn thuần đến mức cứ nhìn thấy người mặc áo blouse trắng thì liền tin tưởng người ta là người tốt. Chúng ta hãy tìm hiểu suy nghĩ của Tô Tiểu Miêu, dùng ánh mắt tinh tường của mình để nhìn một tình huống có thật thế này——

Sau khi nền kinh tế thị trường thổi quét xuống nền văn minh Trung Quốc, cái nghề thầy thuốc lâu đời là vậy mà cũng không thể may mắn thoát khỏi cơn lốc này, vì thế, chạy theo thời đại, nghề bác sĩ được phân thành ba loại.

Loại thứ nhất, bác sĩ chuyên học. Loại bác sĩ này chỉ động não chứ không động tay, nghiên cứu học thuật chỉ cần hạ bút đã thành văn, nắm rất rõ về khoa học, nhược điểm là cứ ra tiền tuyến là lại run lẩy bẩy, nói tóm lại, chính là lý thuyết suông, loại này có tác dụng ở chỗ: tổ chức các công trình nghiên cứu.

Loại thứ hai, bác sĩ chuyên kỹ thuật. Lịch sử Hoa Hạ [2] năm ngàn năm nay, trong vòng 9,5 triệu kilomet vuông, không có văn bằng bác sĩ cũng có thể tạo nên một bác sĩ có tài, loại bác sĩ này bắt đầu từ thực tế, kinh nghiệm thực tế đầy mình, nhược điểm là ở chỗ không có văn bằng chứng minh thực lực, không được cơ cấu quan liêu thừa nhận.

[2] Hoa Hạ: chỉ nền văn minh Trung Quốc (mình đã từng chú thích rồi đó). Truyện Từng hứa hẹn mà mình đang edit cũng liên quan ít nhiều đến Hoa Hạ.

Diện tích Trung Quốc hơn 9,5 triệu kilomet vuông

Còn loại thứ ba, chính là có cả năng lực học thuật và thực tế, được cả nhà nước và quần chúng ủng hộ, có một văn phòng riêng, có thể xuống tay phẫu thuật, nói tóm lại: là nhân tài của thời đại.

Vậy, anh bạn Đinh Dật Thăng trước mắt này là loại nào?

Thực rõ ràng, đúng là loại thứ ba rồi.

Đầu tiên, chúng ta cùng ngắm dáng vẻ của bạn Đinh nhé ——

Áo sơmi và quần tây, khoác ngoài một chiếc áo blouse trắng, cả người ôn nhuận như ngọc, khí chất trầm tĩnh như nước, một chiếc kính mắt không gọng trên mũi càng biểu hiện rõ ràng hơn: người này, là một trí thức.

Tiếp tục, nhìn phản ứng của các đồng chí người nhà bệnh nhân ——

“Bác sĩ Đinh! Xin anh hãy cứu cha tôi! …”

“Bác sĩ Đinh! Cả nhà tôi đều nhờ vào anh! …”

“Bác sĩ Đinh! Anh như cha mẹ tái sinh của tôi …”

Hàng năm, văn phòng của vị bác sĩ Đinh này đều bị bao phủ bởi đủ loại hoa tươi mà người nhà bệnh nhân đem tặng, vào ngày lễ tình nhân thì cũng được rất nhiều cô gái tặng chocolate, số lượng cũng đủ mở một cửa hàng bán chocolate, ngay cả radio của bệnh viện cũng thường xuyên dắt giọng triệu hồi: ‘ Bác sĩ Đinh Dật Thăng chú ý, xin bác sĩ Đinh Dật Thăng chú ý, mời bác sĩ đến tầng XX phòng XX ngay lập tức, xin đến ngay tầng XX phòng XX, có một bệnh nhân cần cấp cứu, lặp lại một lần nữa, có một bệnh nhân cần cấp cứu gấp… ’

Có cơ sở học thuật vững chắc, trụ cột kiên cố của bệnh nhân, vạn người chờ mong, mang đến hy vọng cho vô số người.

Cho nên, không thể nghi ngờ, anh bạn bác sĩ Đinh Dật Thăng này, đúng là: thanh niên tài tuấn trong truyền thuyết.

Bác sĩ chuyên gia giá lâm, đề tài nói chuyện chuyển thành tình hình của bệnh nhân, chuyện đang nói nãy giờ liên quan đến cô gái tên Dư Tiểu Hoa đã bị lãng quên, người nhà bệnh nhân đều đứng sang một bên, đám người ngoài đến thăm hỏi cũng yên lặng phân tán.

Tô Tiểu Miêu đúng là đại biểu điển hình của người ngoài, vì thế ngoan ngoãn nhường đường. Theo sau bác sĩ Đinh còn có vài bác sĩ thực tập, người nào cũng cầm trên tay quyển sổ và cái bút để ghi lại từng lời của bác sĩ Đinh, phòng bệnh rộng như vậy mà lập tức trở nên chật chội, vì thế Tô Tiểu Miêu đành phải đi ra ngoài trước.

Trong phòng bệnh, bạn Đinh Dật Thăng bị vây chật như nêm cối, người nhà bệnh nhân cứ tiến lên hỏi hết câu này đến câu kia, bác sĩ Đinh tư vấn nhiệt tình chính xác, dẫn chứng phong phú, kiên nhẫn giải đáp thắc mắc của mọi người. Vì thế, một cái lệ đơn giản đi kiểm tra phòng đã phải kéo dài vô hạn.

Tiểu Miêu nhìn nhìn không khí bên trong, cảm thấy trong khoảng thời gian ngắn mình không thể vào được, nghĩ nghĩ một chút, cô quyết định đi lên sân thượng. Tạm thời quan sát một chút khung cảnh đất đai của thành thị, coi như giết thời gian.

Thời gian trôi qua cực nhanh.

Ngay khi Tô Tiểu Miêu vừa dựa vào lan can sân thượng, cảm thán mình lại mất nửa ngày nhàm chán, thì phía sau lại truyền đến một tiếng bước chân trầm ổn.

Người đàn ông đó đứng lại, nhìn bóng dáng thanh thản của cô, trong khoảnh khắc trước mắt anh thoáng hiện ra khoảng thời gian tốt đẹp đã qua. Không kìm lòng được mà lên tiếng, giọng nói như bị mắc nghẹn, mang theo những tia hoài niệm.

“Đã lâu không gặp.”

Tô Tiểu Miêu nhanh chóng xoay người. Khi thấy rõ người đó, cô cười rộ lên, bỗng cảm thấy ấm áp.

“Đã lâu không gặp, anh bạn!”

**** **** ****

Đúng vậy, không phải hoài nghi, quan hệ giữa hai bạn này tuyệt đối không phải là chị nữ chính và anh nam thứ đang có tình cảm ái muội khó quên. Ít nhất, bây giờ tuyệt đối không có.

Trong mắt Tô Tiểu Miêu, anh bạn này và cô, là thuần khiết, tốt đẹp, đã từng đồng sinh cộng tử, hoạn nạn có nhau —— là anh em bạn bè.

Được rồi, chúng ta cùng đi theo bánh xe lịch sử để nhìn lại một đoạn vận mệnh thế này nhé ——

Câu chuyện xảy ra vào khoảng đầu mùa đông, đúng là trận tuyết đầu tiên trong năm 200X.

Lãnh tụ ** vĩ đại của chúng ta, đã từng dũng cảm ca tụng cảnh tuyết phương Bắc ——

“Bắc quốc phong quang, thiên lí băng phong, vạn lí tuyết phiêu. Vọng Trường Thành nội ngoại, duy dư mãng mãng. Đại hà thượng hạ, đốn thất thao thao. Sơn vũ ngân xà, nguyên trì lạp tượng, dục dữ thiên công thí tỉ cao…” [3]

[3] Trích trong bài thơ “Thẩm viên xuân – Tuyết” của Mao Trạch Đông.

Dịch nghĩa: “Phong cảnh phương bắc: nghìn dặm băng đóng, vạn dặm tuyết bay. Trông trong ngoài Trường thành, toàn là mênh mông bát ngát, trên dưới sông lớn, đều ngưng chảy cuồn cuộn. Núi múa như rắn bạc, bình nguyên chạy như voi sáp, như muốn cùng với ông trời tranh cao thấp…”

Thật đẹp, sông núi thật hùng tráng.

Nhưng nếu tất cả những điều này cũng xảy ra ở phương Nam thì sao? Nếu mấy ngàn mấy vạn tấn tuyết âm 78 độ đó mà bỗng “chào hỏi” phương Nam thì sẽ thế nào?

Đáp án là: nhân dân cả nước bắt đầu triển khai phương án cứu tế.

Rất nhiều người chết và bị thương, bị bệnh, bác sĩ ở rất nhiều nơi được vận động đến đó để chữa bệnh. Trước tình hình đó, điều cần nhất là số lượng bác sĩ, có thể khám chữa nhanh chóng cho người bệnh, hơn nữa còn phải có kinh nghiệm và trình độ, đôi khi phải chữa cho những người mắc bệnh nặng hiếm gặp.

Vào thời gian ấy, Đinh Dật Thăng chính là một đại biểu trong giới y học, tham gia các cuộc hội thảo ở nước ngoài.

Không lâu sau, các tổ chức trong nước nhận thấy tình hình nguy hiểm đã thông báo: ở một thôn nhỏ XX, nơi vùng núi xa xôi, bão tuyết đã sinh ra bệnh dịch nguy hiểm, hơn nữa còn có xu thế lan tràn, cần cứu viện khẩn cấp, cần cứu viện khẩn cấp…

Thông báo kiểu đó cứ được lặp lại không ngừng, lãnh đạo quyết đoán đưa ra chỉ thị.

Vì thế, ba ngày sau, bác sĩ Đinh Dật Thăng của chúng ta, một trong những người có tài năng hiếm có, đi đường hàng không đến cứu chữa cho người bệnh.

Đúng vậy, hàng không.

Bão tuyết đã chặn các tuyến đường giao thông, không phương tiện nào có thể nhanh chóng đến được vùng núi xa xôi đó, dưới tác động của tinh thần nghề nghiệp, lần đầu tiên bác sĩ Đinh được nếm thử cảm giác nhảy dù.

Trong giây phút nhảy xuống đó, bên tai còn truyền đến tiếng hô của lãnh đạo: “Dật Thăng! Bắt lấy dù để nhảy! Đảng và nhân dân đang chờ anh! Nhớ kỹ! Đảng và nhân dân đang chờ anh!”

Bên tai, gió bắc đang thổi a…

Thời gian dần trôi qua.

Trong khoảnh khắc chân chạm xuống đất, dù là bạn Đinh trầm ổn bình tĩnh đến vậy, cũng không nén nổi trăm mối cảm xúc ngổn ngang trong lòng, chân chính khắc sâu một câu: tại sao trong mắt tôi lại rưng rưng nước? Bởi vì tôi yêu vùng đất này…

Còn sống, thật tốt.

Giây tiếp theo, bác sĩ Đinh còn chưa cảm thán xong, đã bị cảnh tượng trước mắt làm kinh ngạc ——

Dãy núi kéo dài, trắng xóa một màu.

Làng xóm đâu? Đám người đâu? Tiền tuyến đâu? Quân giải phóng cần anh tiếp ứng đâu?

Lời nói lúc trước của lãnh đạo bất ngờ vang lên bên tai: Dật Thăng à, có bão tuyết nên nhảy dù ở vị trí thấp cũng có thể xuống một tọa độ khác, chuyện này anh phải chuẩn bị tâm lý.

Vì thế, không có bất ngờ nào xảy ra, tọa độ khác mà.

Không thể không nói, tổ chức phái Đinh Dật Thăng tới, thật sự là một quyết định chính xác.

Ngoài kiến thức chuyên môn phức tạp, bác sĩ Đinh còn xuất thân từ gia đình công nhân, có phẩm chất lao động tốt đẹp, khó khăn trước mắt sẽ không thể làm anh bỏ cuộc, ở nơi núi rừng lạnh buốt, ở nơi thiếu lương thực, ở nơi dừng chân không đúng tọa độ này, bác sĩ Đinh vẫn hiên ngang bất khuất tiến về tiền tuyến.

Vì thế, trong vài ngày này, đất trời chim chóc, côn trùng cây cối, chỉ cần không bị đông lạnh chết đói, thì đều có thể thấy cảnh tượng sau ——

Một anh chàng khí chất cao quý, cầm theo một hộp thuốc quý báu và cái máy tính xách tay, một bước dài một bước ngắn tiến lên đường núi đầy tuyết lầy lội không chịu nổi, mặc cho bùn đất và tuyết làm bẩn ống quần, cũng tuyệt không dừng bước…

Có một câu tục ngữ hình dung người chuyên nghiệp như thế này: trên được cao nguyên đất vàng, dưới được trôi trên dòng sông (câu này không chính xác lắm đâu =(( ). Nghĩ đến mấy ngày trước mình còn ở hội thảo quốc tế làm vẻ vang cho đất nước, lại nhìn tình cảnh đói rét gian nan trước mắt, bạn Đinh Dật Thăng vẫn cảm thấy tự hào, mình hoàn toàn đã đạt tới trình độ chuyên nghiệp đó.

Vào ngày thứ ba khi bác sĩ Đinh vất vả tìm đường, có lẽ ngay cả ông trời cũng bị anh làm cảm động, vì thế quyết định phái một người cũng bị nạn xuống để đồng cam cộng khổ với anh.

Vì vậy, trên đường núi, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người…

Người nọ có thân hình nhỏ xinh, nhưng tinh thần của cô thật đáng khâm phục, lưng đeo hành lý đang cố gắng đi trên đường núi, đồng thời không quên vui vẻ ca hát: “những người công nhân chúng ta có sức lực, hắc ~ những người công nhân chúng ta có sức lực… *****~~ lý tưởng cách mạng cao hơn trời, *****…”