Chương 6

”Em tin một ngày sẽ gặp được anh ấy, sẽ gặp được ân nhân đã cứu em ngày xưa”

– Này Mike! Em có nghe chị nói gì không?

– ừm. Có. Vì em quá ngốc mà.

– thế à?

– ừm. Ngày xưa em ngốc lắm nên bạn em gọi là Mike.

– ừm. Thế giờ chị gọi em là gì?

– chị cứ gọi em là Mike đi.

– ừm. chị không thấy ai như em tự nhận mình là ngốc nghếch.

– Hi hi. Thì em có gì thì em nói vậy.

Thời gian cứ thế trôi đi. cậu luôn chứng tỏ là một con người có bản lĩnh. Một lớp trưởng giương mẫu. Một thần tượng trong mắt các nữ sinh trong khoa cũng như của nhà trường. Ngoài ra cậu là một người giỏi toàn diện các môn thể thao, giỏi giao tiếp, ứng xử. Văn nghệ đặc biệt cậu hát rất hay, biết chơi các nhạc cụ âm nhạc như sáo, đàn ghita, đàn bầu. Nhưng không ai biết cậu cậu có cái tài văn nghệ này. mà cậu có bao giờ giờ thể hiện cho mọi người mà mọi người biết.

– “Tôi sinh ra giữa lòng miền trung miền thùy dương, ruộng hoang nước mặn đồng chua…… đên trăng cao…… thôn xóm làng ngẩn ngơ lầm than.”

Cậu đang hát thì cậu nghe có tiếng bước chân nên cậu không hát nữa.

– Mike cậu đến sớm thế?

Cậu quay mặt về nơi phát ra tiếng nói:

– Mai à! Cậu cũng thế thôi!

– Hi hi. Không đến sớm thì làm sao có thể nghe được giọng hát của cậu. Thế mà cứ dấu tài nhé.

Bị người khác phát hiện cái tài của mình cậu chẳng thể nói được gì nữa bèn gãi đầu nói:

– Tớ chỉ hát cho vui thôi mà.

– đó là mới hát cho vui thôi đấy. Không biết hát thật sẽ như thế nào nữa.

– thôi tớ vào lớp đây….

– ……..

– ít hôm nữa là 20/10 rồi, có ai hát tặng cô và các bạn nữ một bài hát không?

Thấy cô giáo nói vậy chẳng ai chịu đứng lên thể hiện cả, được một lúc sau Mai đứng dậy nói:

– Thưa cô. bạn Mike đi ạ. Bạn ấy hát hay lắm.

Cô giáo tò mò hình như lớp này được mỗi một người tên là mai lại là người đứng dậy bảo bạn mike hát hay lắm, không lẽ tự nói mình sao. Càng nghĩ càng khó hiểu cô giáo hỏi tiếp:

– Mike là ai thế. Học sinh mới à?

– à quên! thưa cô là bạn Tuấn ạ. Bạn ấy hát hay lắm ạ!

– Lớp trưởng à?

Cả lớp vổ tay hoan hô. cả lớp chưa bao giờ nghe giọng hát của cậu.

– Tuấn! Em có thể hát cho cả lớp nghe được không?

Cậu vội đứng dậy biện minh:

– Dạ em không biết hát đâu ạ! Cô và các bạn đừng nghe bạn Mai nói linh tinh!

– Em không nói Linh tinh! Lúc sáng em vừa nghe bạn ấy hát. bạn ấy hát

hay lắm! Mai khẳng định. Thấy Mai khẳng định, cô giáo hỏi lại một lần nữa:

– Tuấn! Em có thể hát cho cô và các bạn gái một bài hát nhân ngày 20/10

được không?

– Thực sự em không biết hát đâu ạ!

– Hát đi!!! hát đi!!! cả lớp đồng thanh. Mọi người đang nhìn cậu mọi chờ cậu.

– Hát đi!!! Hát đi!!! tiếng hét mỗi lúc một to. Cậu đành phải hát.

– Thôi được rồi! Em sẽ hát! tớ sẽ hát. Nhưng em có một điều kiện, tớ có một điều kiện.

– Em nói đi?

– Em chỉ hát một lần này thôi. sau này các bạn đưng bảo tớ hát nữa thì tớ

sẽ hát.

– được rồi! Hát đi. cả lớp nhao nhao.

– Thực sự em không thuộc bào nào cả, em chỉ thuộc mỗi một bài là Lối

Về Đất Mẹ thôi.

– Cũng được em hát đi?

Cả lớp im lặng. Cậu bắt đầu hát:

– “Tôi sinh ra giữa long miền trung……..

– Tiếng hát vừa cất lên cả lớp không một tiếng động.

– Hò ơi! Hương Giang ơi!……….

Thực sự cậu hát quá hay. Mọi người muốn hét lên cũng không được.

– Có nghe đêm trường tiếng ai cười, suối lệ đoàn viên giữa lòng đất Mẹ triền miên.”

Và khi ca khúc kết thúc, cả lớp như vở tung không còn gì để nói cả. ngoài những tiếng vổ tay và la hét.

Lại một lần nữa cậu là cho các bạn nữ hôm mộ cậu hơn. thần tượng cậu hơn.

********************

Không khí xuân tràn ngập sắp dường phố Hà Nội, đường phố ngập tràn xe cộ mọi người đi mua sắm. cậu nhìn họ mọi người trong gia đình nắm tay nhau. Đèo nhau, họ nói chuyện rất vui vẽ, cậu ước gia đình cậu cũng được hạnh phúc như vậy. Cậu thởi dài:

– thế là tết đến thật rồi.

Tết!!! Mọi người ai cũng chờ cơ hội này để có thể về quê, về nhà tụ họp cùng gia đình, đón một cái tết thật vui vẽ và hạnh phúc. Còn cậu, tết là một điều gì đó khủng khiếp. Về quê với cậu là một cực hình, cậu chẳng bao giờ mong đợi hay nghĩ tới điều đó cả, cậu ghét nó. Hay nói đúng hơn là cậu ghét nhìn thấy gia đình cậu, cậu ghét Bố, cậu ghét bà ta. Cậu ghét đứa em của mình. Cậu ghét tất cả. ít ra ở đây còn có tiếng cười, còn có sự quan tâm, chia sẽ. Còn nơi đó chứa bao nhiêu sự đau khổ của cậu.

Năm học sau cậu tham gia đội sinh viên tình nguyện của trường nhằm tìm thấy niềm vui, tìm thấy nụ cười…………

Đang ngồi thì bỗng có một cô bé tiến lại gần cậu hỏi:

– Anh ơi! cho em hỏi tí được không ạ?

Cậu ngước nhìn cô bé:

– ừm. Bạn cứ hỏi tự nhiên.

– phòng nạp hồ sơ ở đâu ạ?

– Bạn là sinh viên mới à?

– Vâng.

– để tớ dẫn đi nhé?

– Thế thì cảm ơn anh nha.

Cậu đứng dậy dẫn cô bé đi, đi được một đoạn cô bé hỏi:

– Mà anh tên gì nhỉ?

– A…ừm….. Cứ gọi anh là Mike.

– “Mike” -cô bé tỏ ra vẽ khó hiểu.

– ừm. Cứ gọi thế đi.

– ừm. Mà anh là sinh viên năm mấy thế?

– Anh năm hai rồi.

– ừm. Mà anh năm này bao nhiêu tuổi thế.

– 20. mà em hỏi hơi nhiều rồi đấy! Không giới thiệu về mình đi?

Bị đột ngột hỏi lại cô bé đỏ mặt:

– Hi hi. Anh có hỏi đâu mà. Em tên là Thảo, năm nay 19 tuổi.

– ừm. đến rồi đấy. Mà em đã tìm được phong trọ chưa.

– à. Chưa. cô bé cười buồn.

– Có cần anh

tìm giúp không?

Cô bé mắt long lanh đầy cảm ơn nhìn cậu:

– được thế thì còn gì bằng. anh tốt quá!

– Có gì đâu. nhiệm vụ của bọn anh mà. em gặp ai cũng vậy thôi. gần nhà anh có một dảy trọ mới xây. nhìn cũng được, cũng khá rộng. Xong rồi tí nữa anh dẫn em đi xem.

– ừm. Cảm ơn anh. Cô bé nở một nụ cười trong sáng, trông thật “thân quen lạ thường”

– ……………………

– Em thấy thế nào.

– Cũng được ạ.

– Ok, anh đã hoàn thành nhiệm vụ. Anh đi đây.

– Mà anh ơi……….

– Sao?

– Nhà anh ở đâu?

– à. ành anh không xa lắm đâu . ở ngay đây này. nói rồi cậu chỉ tay về phía đông.

ừm. Cảm ơn anh vì tất cả nhé.

**************

– Anh ơi! cho ẹm ngồi đây được không?

– ừm! Bạn cứ ngồi tự nhiên. Theo phản xạ tự nhiên cậu trả lời và ngước

nhìn người vừa hỏi mình, và giật mình khi người hỏi mình là Thảo, Thảo cũng vậy:

– Ô! Là anh à!

– Sao lại vào lớp này học.

– à! Chị Ly bị ốm , em đi học thay chị ấy.

– à ừm! …Nói xong cậu quay mặt ra cửa sổ, hôm nay cậu không được vui, Thảo nhìn cậu, cậu không giống như tính cách của người hôm trước mà Thảo gặp cứ như hai người khác nhau vậy:

– Anh ơi, hôm nay nhìn anh không được vui nhỉ.

Nghe Thảo nói vậy cậu giật mình quay lại nhìn Thảo:

– Hả! Đâu có đâu ngày nào chả như ngày nào.

– Không em thấy khác hơn buổi đầu tiên em gặp anh.

– Khác thế nào?

– Thì nhìn có vẽ buồn.

– Tại sao em lại nghĩ thế?

– Nhìn ánh mắt anh là biết rồi.

– Nhìn ánh mắt!

– ừm.

– Không phải đâu.

– ánh mắt anh hiện lên một chữ buồn kia kìa.

– Ánh mắt, nỗi buồn?

– ừm.

– “Nhưng mà tớ vẫn thấy cậu buồn buồn thế nào ấy?

– Sao bạn lại nghĩ thế. Tớ vẫn như mọi ngày?

– ánh mắt của cậu hiện lên một chử buồn kia kìa?

– Chử buồn. ở đâu?

– Đấy thấy chưa! Dấu đầu hở đuôi nhé? Thôi có chuyện gì thì cậu kể cho tớ nghe đi. nếu giúp được tớ sẽ giúp.”

Quá khứ lại tràn về, trước đây là Nhung còn giờ đây là Thảo. Vậy là người thứ 2 có thể nhìn thấy lòng cậu. Cậu ngạc nhiên nhìn Thảo. Và rồi cậu sững người khi thấy sợi dây chuyền Thảo đang đeo giống của bà tặng cho cậu.

Chắc là trùng hợp thôi! Cậu thầm nghĩ.

– Anh ơi! Sao nhìn em kĩ vậy?

– à không … Cho anh xem sợi dây chuyền của em được không…. ý anh là… là cái dây chuyền này lạ quá, anh quá tò mò thôi.

– à…ừm …thì…

Cậu nhìn Thảo có vẽ lúng túng nên không nói nữa.

– Cái đó của em hả.

– à …không..

– không phải của em thì của ai? Cậu hỏi.

– ừm …thì…Chuyện này nói ra dài lắm.

– cậu im lặng như muốn nói với Thảo là: “em hãy kể đi”.

– Vào hồi em học lớp 10 em được cùng lớp đi chơi thăm quan. Giữa trưa em đi mua nước uống thì bị ôtô va phải. Lúc đó em thấy trời đất quay cuồng, người lạnh toát. không còn sức để sống. Cũng may có một anh nào đó đến rồi cứu em. Sau đó đưa em vào bệnh viện. Sợi dây chuyền này là của anh ấy. Em chưa kịp hỏi gì về anh ấy cả. nhưng em tin một ngày sẽ gặp được anh ấy sẽ gặp được ân nhân đã cứu em ngày xưa. nếu anh ấy chưa có vợ thì em sẽ lấy anh ấy làm vợ. Em biết chắc lúc anh ấy cứu em anh ấy cũng ngang tuổi em vì em thấy anh ấy đi học và mặc đồng phục của trường nào đó.

Cậu sững người, vui buồn lẩn lộn. Vì sợi dây chuyền mà Thảo đang treo là của bà cậu tặng cho cậu, Nhưng nếu nói ra cậu chính là người đã cứu Thảo năm xưa thì….. thì… mà chuyện đó thì cậu không muốn điều đó

xãy ra. Hay nói đúng hơn là cậu sợ.

– Em ngốc thế, nếu người ta không yêu em hay đại loại là ít tuổi hơn em thì sao?

– Nếu ít tuổi hơn thì em sẽ làm chị nó, em sẽ chăn sóc nó để trả ơn. còn em Xinh thế này em không tin là anh ấy không thích em. Hi hi. Em đùa thôi chứ em chưa nghĩ đến chuyện đó.

Công nhận Thảo để thương, khuôn mặt xinh đẹp, làn gia trắng trẻo, nụ cười thơ ngây trông rất duyên. không thích mới lạ đó.

– “Tuấn! Mày đang nghĩ gì vậy. Không được nghĩ đến chuyện đó. Mình

không thể thích Thảo, không được. Tuyệt đối không được”

Cậu nghĩ rồi lắc đầu lia lịa.

– Anh làm gì mà lắc đầu thế.

– à… không. mà em tin là sẽ được gặp anh ấy ư?

– ừm. Em tin. Giọng Thảo có tỏ vẽ khẳng đinh.

– Tại sao?

– Em cũng không biết nữa nhưng em có niềm tin.

– à. Mà em… em… anh… anh…

– anh nói đi đừng ngại.

– Anh ……. Anh….. muốn mua lại sợi dây chuyền này của em. ý anh là… anh thích sưu tầm những đồ lạ lắm nên… nên. cậu lúng túng.

– Không em không thể bán. đây là của ân nhân của em em phải trả cho anh ấy.

– Nhở em không bao giờ gặp thì sao?

– Em đã nói là em tin một ngày sẽ được gặp anh ấy.

Cậu im lặng không nói gì nữa, cậu suy nghĩ, suy nghĩ rất nhiều. Làm thế nào để lấy lại được sợi dây chuyền này. cậu không thể nói cho Thảo biết mình là người ấy. Mọi người ơi hãy nói cho Tuấn biết Tuấn phải làm thế nào được không? rồi cậu thở dài.

*********************

– Chào anh!

– ừm. chị Ly chưa khỏi ốm à?

– ừm. Em đi học nốt hôm nay nữa thôi.

– ừm. Mà em này… anh… anh… cậu lúng túng không biết nói thế nào.

– có chuyện gì thế? Anh nói đi.

– thôi không có chuyện gì đâu!

– anh cứ nói xem nào?

– Biết nói thế nào nhỉ. Thực ra anh…. Anh có biết về sợi dây chuyền này

của em.

– Thật không? em biết mà. Thảo mừng rở.

– Em biết ư?

– Thì em cũng nghĩ là anh biết.

– Vì sao?

– Thì Những người bạn của em thấy sợi dây chuyền này không ai phản ứng như anh cả. vì thế mà em biết mà là có lẽ anh biết. Nhưng thôi. anh nói đi, là ai, tên là gì? giờ sao rồi, có vợ chưa….. Thảo hỏi dồn dập

– Thực ra thì…. Thì…. Cậu lúng túng không biết nên nói sao cho để

Thảo hiểu, trong khi Thảo dục cậu trả lời.

– Sao lúc nào anh cũng ấp a ấp úng thế?

– Thì anh ấy là bạn của anh nhưng anh ấy chết rồi.

– Sao!!! Thảo sững sốt.

– ừm. Anh ấy chết rồi. Trước khi chết anh ấy bảo anh khi nào có dịp thấy sợi dây chuyền này thì hãy xin lại hộ anh ấy, vì đây là vậy kỹ niện của anh ấy.

– Anh ấy chết lúc nào? tại sao chết?

– à! Anh ấy chết lúc anh ấy học lớp 12. bị tai nạn em à. Cũng vì anh đã hứa với anh ấy nên…………

– ừm. Em hiểu rồi.

– Vậy em có thể……………

– ừm. Giờ anh ấy chết rồi em giữ nó làm gì nữa? Thảo buồn và không nói gì nữa. Thảo đưa tay lên cổ tháo cái sợi dây chuyền xuống nắm chặt trong tay ngắm thêm chút nữa, dù gì thì đây cũng là một vật kỹ niệm của Thảo, có đã gắn bó với Thảo cũng khá lâu rồi nên cũng có đôi chút luyến tiếc, nhưng người ta cũng đã chết rồi, giữ lại cũng còn ý nghĩa gì chứ, Thảo thầm nghĩ rồi đưa cho cậu sợi dây chuyền.

– Cảm ơn em nha.

– Cầm sợi dây chuyền trong tay, lòng cậu vui sướng lạ thường. Còn Thảo, trái ngược với tâm trạng của cậu, Thảo cứ nghĩ một ngày sẽ gặp được ân nhân cứu mạng mình năm xưa, nào ngờ một ước mơ mỏng manh như thế cũng tan thành mây khói.

– à anh ơi? lúc nào rổi anh kể cho em nghe về anh ấy nhé?

ừm.

********************

Đang ngồi xem lại mấy cái bài tập ở trong nhà thì có tiếng gõ cửa, cậu ra mở cửa xem là ai, hóa ra là Thảo:

– Thảo à, vào đi.

– Vâng.Anh có rổi không?

– ừm. Có!

– Anh kể cho em nghe đi?

– Kể chuyện gì? Tỏ ra vẽ khó hiểu cậu nhìn chằm chằm vào Thảo:

– Thì chuyện gì nữa? hôm nọ anh hứa.

Đến giờ cậu mới biết đó là chuyện gì:

– à, anh quên mất.

– Anh ấy tên gì?

– à. Anh ấy tên Hùng.

– Anh ấy thế nào?

– Anh ấy xấu tính lắm, anh ấy là người xấu.

Thảo nhăn mặt, cau mày:

– Anh đùa em à! Xấu mà anh vẫn kết bạn.

– à. ờ….. hi hi. Cậu cười thật đẹp, thực ra anh ấy là một người bình thường như bao người khác thôi không có gì đặc biệt cả.

– à. Mà anh ơi. hôm nào anh về quê anh có thể cho em đi thăn mộ anh ấy được không? em muốn thắp cho anh ấy nén hương. Xem như là trả ơn anh ấy.

– à…. Thì…. Thì…. Thảo bất ngờ đề nghị làm cậu không biết xữ trí ra làm sao. Thảo nhìn cậu hỏi tiếp:

– Sao không được à?

– Không phải thế. Nhưng gia đình anh ấy chuyển vào Nam rồi.

– Em đâu đi thăm Bố Mẹ anh ấy. Em chỉ muốn thắp cho anh ấy nén

hương thôi.

– Thì… thì….

– Anh cho em về thăm anh ấy đi mà. Thảo nủng nịu. Khuôn mặt trông rất dể thương.

Chuyện đã đến nước này thì còn biết phải làm gì nữa, ném lao thì phải theo lao thôi.

– ừm. Thôi được rồi.

– Anh hứa đó nha.

– ừm.

– Ngoắc tay nhé. Hihi. Nói xong Thảo dơ tay ra cậu lưỡng lự một lát rồi củng dơ tay ra.

– Ngoắc thì ngoắc.

******************

– Mẹ ơi! nơi này đẹp quá. Con muốn ở đây ngắm tí.

– ừm. Nhớ theo sát mẹ nhé.

– Dạ vâng ạ.

Cô bé ngơ ngẩn ngắm cảnh, mà quên đi theo Mẹ. Và cô bé bị lạc.

– Mẹ ơi!… Mẹ ơi!!! á………..

cô bé bị vấp ngả, cô bé khóc. Bổng nhiên có một cậu bé nào đó đến bên cô bé, ngồi xuống bên cô bé:

– Em làm sao thế. Sao lại khóc?

– Hu hu. Em bị lạc mất Mẹ.

– Thôi đừng khóc anh sẽ đưa em đi tìm Mẹ. được chứ.

– Thật á. Cảm ơn anh nha.

– đi thôi. Cậu bé chìa tay ra nắm lấy tay cô bé, nhưng cô bé đau quá không đứng dậy được, cô bé đáp.

– Mà không được rồi. Chân em đau quá!

– anh xem nào. Em có đau không?

– Đau lắm.

– Chắc bị bong gân rồi. anh ngày xưa cũng mấy lậy bị như thế.

– Thế có lâu thôi không thế? Em đau lắm. híc híc.

– Đã nói đừng khóc rồi mà. Để anh thổi cho đỡ đau nha.

Nói rồi cậu bé cúi xuống thổi cho cô bé vừa thổi vừa hỏi:

– Đở chưa?

– ừm. Em đỡ đau rồi. anh tìm mẹ giúp em đi.

– ừm. Đi nào? À thôi để anh cõng cho. Lên đây nào?.

– em muốn ăn cái đó, em muốn ăn cái đó. Anh mua cho em nhé?

Dứt lời cậu bé lại gần quán kẹo bông rồi mua cho cô bé một cái thật to.

– em cảm ơn anh nha. Anh ăn này.

– thôi em ăn đi.

– anh ăn đi cho em vui.

– ừm. cậu bé dừng một tí rồi nói tiếp:

– em thích nơi này lắm à?

– ừm.

– Vậy thì anh hứa khi anh lớn lên anh sẽ đưa em về thăm lại chốn này.

– Anh hứa đó nha. Cô bé cười tinh nghịch.

– ừm. Anh hứa.

– à còn cái này nữa. Nhất định lớn lên anh sẽ yêu em. Nhất định lớn lên anh sẽ lấy em làm vợ. Nhất định là như thế.

– Vợ. vợ là gì vậy anh?

– Nghe bà anh bả

o, vợ là người đưa lại hạnh phúc niềm vui cho mình.

– Thế thì lớn lên em cũng sẽ lấy anh làm vợ. Hi hi.

– Con gái thì lấy chồng chứ không phải là vợ.

– Thế chồng là gì thế?

– Thì chồng là…… nói chung thì cũng giống vợ thôi.

– Thế à. Thế thì nhất đinh lớn lên em sẽ lấy anh làm chồng.

– Em hứa đó nha. Ngoắc tay nhé.

– Ngoắc thì ngoắc. hihi. Lại một điệu cười tinh nghịch vang lên.

– Thảo, con làm Mẹ lo quá. Sao con lại đi lung tung thế này.

– A. Mẹ. Cô bé chạy lại ôm lấy Mẹ.

– Chân con làm sao thế.

– Chân con đau lắm. may có anh kia giúp con.

– Nói rồi cô bé chỉ tay về phía cậu, mẹ cô bé nhìn cậu rồi cúi xuống hỏi nhỏ với cô bé:

– Ai vậy con?

– Chồng con đó. Cô bé cười tinh ngịch nhìn mẹ.

Bố cô bé lập tức đến bên cạnh cậu bé nói:

– Cảm ơn cháu nhé.

– Dạ không có gì! cậu lể phép đáp.

Nói rồi người đàn ông đó lại dắt tay cô bé đó rồi đi tiếp, đi được một đoạn thì cô bé quay mặt lại nhìn cậu nở một nụ cười thật tươi, tay trái đưa lên vẫy chào cậu:

– Tạm biệt chồng nhé.

Cậu bé cũng đưa tay lên vẫy chào cô bé:

– ừm. Tạm biệt vợ.

– ……………………

– R…….e………..e………..e………n……….g chuông điện thoại reo.

Thảo tĩnh giấc! Một giấc mơ! một kỹ niệm mà đã lâu rồi mà Thảo không còn nhớ nữa.

– Alo Mẹ à!………….

– ………………

********************

Hôm nay cậu đã lừa dối một cô bé, cậu cảm thấy hối hận, nhưng cậu không thể nói cho Thảo biết toàn bộ sự thật đươc. cậu thở dài. cậu buồn rầu muốn ra ngoài đi dạo cho đỡ buồn.

– “Thảo à! Xin lỗi! Xin lỗi vì đã lừa dối cô. nhưng tôi thực sự không muốn thấy một điều gì đó nữa xãy ra. Mọi người ơi? thực sụ Tuấn làm như thế là đúng hay sai. Nếu sai thì mong mọi người tha thứ cho Tuấn nhé?” Cậu nghĩ thầm. Cậu cứ đi. đi mãi, bất chợt cậu nhìn thấy một đám thanh niên đang trêu chọc một cô gái.

– Em đi đâu mà khuya thế. đi với tụi anh nhé. Ha ha. Cả bọ cười khoái chí.

Cô gái hoảng hốt.

– Bỏ tay ra bỏ tay tôi ra. Không bỏ là tôi là tôi hét lên đấy.

– Hét đi, hét to lên. ha ha. Cả bọn cười lớn.

Cậu nhanh chóng lại gần hơn rồi lên tiếng:

– Ê! Tụi mày làm gì cô bé ấy đấy! Thấy tiếng nói cả bọn quay lại nhìn cậu, một tên trong số đó nói:

– Mày là ai! Cút khỏi đây nếu mày nếu mày không muốn chết.

Cậu cười khẩy một tiếng:

– ôi! may quá! Tao đang muốn chết đây. có giỏi thì giết tao đi. thả cô bé ra.

– Mày giởn mặt hả. Thật nực cười, mày muốn chết thì tao sẽ cho mày chết. Tụi bay.

Bốn thằng lao tới đánh cậu. Trong chớp mắt một thằng bị cậu đánh ngã lăn. cả bọn hoảng hốt. Ba thằng lao tới đánh cậu, cậu né được đánh cho ba thằng ngã lăn. thằng đại ca rút ra một cái gậy định đánh cậu.

– Anh ơi, cẩn Thận, cô bé lao tới đỡ đòn cho cậu, cậu giật mình xoay người cô bé lại làm cả hai đều bị đòn.

– Giám đánh lén tao hả. cậu quay lại đá cho hắn một cái hắn ngã lăn.

– Cút đi. năm thằng lồm cồm bỏ chạy. thấy tất cả đã bỏ chạy, cậu chạy lại cạnh cô bé:

– Cô gì ơi? có sao không?

– ơ. Anh Mike.

– Thảo hả? em có sao không, sao trời tối lại đi một mình có biết là nguy hiểm lắm không?

– Em không sao!

– ừm. Không sao là tốt rồi! Về nhà nào? cậu nhẹ nhàng dìu Thảo dậy.

– á. Em đau quá?

– Thế này mà bảo không sao? Thế có đi được không đấy?

– Đi được. Em không sao mà.

– Không sao thì đi nào…… thôi nhìn em kìa đi như thế mà còn bảo đi được. Thôi để anh cõng cho.

– Thôi em đi được mà. mà anh cũng đang bị thương mà.

– Anh sức trai trẻ bị thương tí đâu có đáng gì. để anh cõng cho. Lên đi nào?

– Em………

Thảo không kịp nói gì đã bị cậu cõng trên lưng. Thảo thẹn thùng, ngại ngùng khi được một người con trai cõng. Thảo thấy trong lòng dồn lên một cảm giác khó tả, tự nhiên Thảo thấy đỏ mặt may mà cậu không để ý. Ngày xưa cũng có một người đã cõng Thảo, Thảo không ngại ngùng mà còn vô tư. Thảo ước đường về nhà dài hơn để được bên cậu nhiều hơn, một cảm giác ấm áp, tin tưởng khác thường, vừa về đến nhà cậu đã nói:

– Em ngồi ở đây trông nhà cho anh, anh đi mua thuốc cho em.

– Không cần đâu.

– Cứ không hoài. cứ ngồi đó. Cậu cương quyết.

Thấy cậu cương quyết Thảo cũng không nói thêm gì nữa:

– Cảm ơn anh nhé.

– Không cần cảm ơn. không có gì đáng kể cả.

Cậu lấy xe đạp đi nhanh ra hiệu thuốc, chỉ mình Thảo ở nhà, Thảo nhìn khắp phòng. Phòng cậu thật sạch sẽ. Thảo thấy một cuốn sách trên bàn, cũng không có việc gì làm, Thảo đến bên cạnh lật cuốn sách đó ra xem.

– “Hôm nay tôi rất vui vì tôi có một người bà tuyệt vời. Bà vừa tặng tôi một cặp dây chuyền rất đẹp tôi thích lắm tôi sẽ luôn giữ nó bên mình, tôi yêu bà nhiều lắm.”

– “Hôm nay tôi đã làm được một việc tốt, tôi đã giúp đỡ một người, đã cứu một cô bé khi cô bé ấy bị tai nạn nằn trên đường.”

– “hôm nay tôi được ra Hà Nội, tôi rất vui vì tôi sắp được gặp Nhung. Cũng rất vui khi sắp được xa cái gia đình đáng ghét này.”

– K………..é……….é………t. cậu về. Thảo giật mình gấp cuốn sách lại như không có chuyện gì xãy ra. Liên hệ các trang trong cuốn sách đó, Thảo cảm thấy như từ trước đến nay anh chỉ nói dối mình thôi, thực ra người cứu Thảo không phải là một người như cậu đã kể, mà là chính cậu, chính cậu là người đã cứu Thảo. Thảo rất vui vì chính Mike là người đã cứu mình. Nhưng vì sao anh ấy lại nói dối mình. Hơn nữa Nhung là ai,

hay là người yêu anh ấy. Rất nhiều câu hỏi đặt ra trong đầu của Thảo.

– Thảo?

– Hả?

– Em đang nghĩ gì vậy.

– Không? Em đang nghĩ chuyện vừa rồi thôi.Cảm ơn anh nhé.

– Lại cảm ơn rồi. Cứ cảm ơn nhiều không chán à?

– Hi hi.

– Mà sao trời tối mà đi đâu một mình thế. Có biết là nguy hiểm lắm không?

Thảo vừa nghe cậu nhắc đến chuyện đó thì trong lòng Thảo thấy buồn khôn xiết. Cậu thấy thế nhẹ nhàng hỏi Thảo:

– Có chuyện gì thế, nói anh nghe đi?

Mắt Thảo rưng rưng nước mắt:

– Không có gì đâu.

– Thảo! có xem anh là bạn không?

– Có chứ!

– Thế thì có chuyện gì thì phải kể cho anh nghe.

– Em!!!! Thảo bật khóc, Thảo khóc thật to.

– Có chuyện gì em nói đi. đừng khóc nữa.

– Anh Mike ơi???? em…. Em……

– Em nói anh nghe đi?

– Gia đình em thiếu nợ người ta………….. bây giờ họ đến đòi nợ. Nếu hai ngày nữa mà không có là Bố em phải vào tù. Phận làm con mà em chẳng làm gì được. Hu hu.

– ừm. Cậu nhẹ kéo đầu Thảo vào vai mình. Câu vuốt nhẹ mái tóc Thảo. mái tóc Thảo mềm mại, êm dịu.

Khóc đi khóc đi cho thoải mái. Thảo khóc ngon lành trên vai cậu.

*********************

– Mà gia đình em thiếu nợ người ta nhiều không? cậu đẩy Thảo ra lấy tay gạt nước mắt cho Thảo.

– Nhiều lắm! bây giờ nhà em xoay xở được nhiều rồi. Còn hơn mười lăm triệu nữa. Em không biết thế nào? hu hu.

– đừng khóc mà. Mườilăm triệu còn lại để anh lo.

– Anh hả?

– ừm.

– Không được đâu!! em không thể làm như thế được.

– Có gì mà không được?

– Em… không được…… em không thể nhận tiền của anh.

– đừng cố chấp nữa. Thì cứ xem như là anh cho em vay đi, lúc nào có thì

trả anh cũng được.

– Nhưng mà……….

– Không nhưng gì cả. thôi đừng nghĩ ngợi gì nữa. Về nhà ngủ đi. khuya rồi. Mà thôi để anh dẫn em về?

– ừm. Cảm ơn anh nha.

– Lại cảm ơn rồi. chỉ cảm ơn không thế thôi. không trả ơn cho anh à?

Hi hi. đùa đấy, thôi để anh cõng em về nha?

– Em tự đi được mà.

– Thôi để anh cõng cho.

– Em………….

– Thảo lại chưa kịp nói gì đã bị cậu cõng trên lưng. đây là lần đầu tiên Thảo thấy thật hạnh phúc. An toàn, tin cậy khi ở bên một người con trai. à…. Quên là lần thứ hai…… lần thứ hai mới đúng.

– Thảo??? về đến nhà rồi………. Không thấy Thảo trả lời cậu quay lại

nhìn Thảo.

– “thì ra Thảo đã ngủ, chắc cô ấy mệt quá ấy mà” cậu tự nhủ rồi nhẹ nhàng đặt Thảo xuống giường, đắp chăn cho Thảo, nhìn Thảo ngủ trông

thật đẹp. Cậu về nhà lục lọi trong cái túi ra một bọc giấy, đây là số tiền hàng tháng mà bố cậu đã gửi cho cậu và cậu đã hứa là sẽ không dùng đến nó cậu suy nghĩ một lát rồi khóa túi xách lại rồi lên giường đi ngủ.